Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 729: Cải trang điều tra. (1)

Tả Thiếu Dương bị những lời của Giả y quan kia làm tức tới bật cười, lúc này y còn chưa thấy việc có gì nghiêm trọng, chẳng qua là lão già không biết gì, rảnh rỗi tới quán trà nghe mấy lời đồn thổi vô căn cứ mà thôi:" Ta vơ vét làm đầy túi riêng thế nào? Con người ta mặt dày lắm, muốn nghe các ngươi nghị luận sau lưng ta ra sao, có thể nói không?"

" Hừ, lão phu đây không phải loại người nói sau lưng người khác, thứ người như ngươi chửi thẳng mặt có sao ... Hội cơ kim Xích Cước kia nắm trong tay gia tài mấy trăm vạn quan mà ngươi chẳng làm nổi vài việc ra hồn, ngược lại hậu viện nhà ngươi thì vườn rộng mênh mông, xây nhà xây cửa, bây giờ còn sắp khai trương hiệu thuốc, không phải vơ vét gián tiếp chưa đủ, muốn tự mình kiếm thêm sao? Những nơi khác mở y quán chỉ mất nửa tháng, ngươi thì sao, mang số tiền lớn tới Tô Châu, chơi liền mấy tháng mới chịu về, mỹ cảnh mỹ nữ chốn thiên đường nhân gian hẳn làm Tả hội trưởng quên lối về nhỉ?" Giả y quan mỉa mai hết sức cay nghiệt:

Hay quá, hay quá, chuyến này mình đi Cù Châu, mấy phen sinh tử, không ngờ trở về trong mắt người ta lại thành thế này, Tả Thiếu Dương giận không nói lên lời, đúng là lão già hồ đồ hết mức, không biết gì phán bừa phán bậy.

Chúc Dược Quỹ can:" Đủ rồi Lão Giả, toàn là chuyện nghe đồn đoán bậy, Tả hội trưởng mở y quán Xích Cước là để tạo phúc cho bách tính."

" Ôi thế à?" Giả y quan đập mạnh chén trà xuống:" Ba ông đều là người mở dược hành, cái khác không biết, bọn chúng từ chỗ các ông nhập bao nhiêu thuốc? Chi phí bao nhiêu tiền? Nhưng công bố ra ngoài bao nhiêu tiền? Rồi bao nhiêu bách tính cùng khổ thực sự nhận được thuốc? Bao nhiêu đút vào túi y?"

Tả Thiếu Dương giật mình:" Ông nói cái gì? Y quán Xích Cước có vấn đề về sổ sách, bách tính cùng khổ không được thuốc men?"

" Ha ha ha, giả vờ khéo lắm, trông kia, mặt tái kìa, giọng điều thảng thốt kìa, nếu người không biết chân tướng nghĩ ngươi bị oan thật ấy chứ. Thôi, Tả hội trưởng, ta nghe nói ở Hợp Châu ngài cũng có chút danh tiếng, nhưng đây là kinh thành, người nơi này không dễ lừa đâu. Con người ta lòng ngay dạ thẳng, có gì nói nấy, thích nhất là lên tiếng chỉ trích bất công, nói thật nhé, loại người như ngươi ta không thèm nói chuyện, nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt rồi ... Cáo tử!" Giả y quan nói xong phất tay áo bỏ đi:

Ba người Chúc Dược Quỹ đuổi theo giữ lại, Tả Thiếu Dương bàng hoàng đứng đó, sao chuyện tốt đẹp lại thành như thế này? Tuy giận tới hộc máu, nhưng Tả Thiếu Dương vẫn bình tĩnh suy xét vấn đề.

Chuyện mình đi Tô Châu rồi chuyển tới Cù Châu gặp phải bệnh thi chú ở lại chữa trị người ta không biết, nhà mình làm vườn, sửa nhà mở hiệu thuốc, mỗi đồng tiền đều đáng hoàng, ông ta trách sai mình, cũng có thể hiểu. Nhưng vấn đề sổ sách của y quán Xích Cước, hình như là ông ta nói có chứng cứ, vì ba vị chưởng quầy hiệu thuốc cũng không phản bác, chẳng lẽ thời gian mình ở phương nam, y quán này xảy ra chuyện?

Trước đó Kiều Xảo Nhi cũng đã nói, y quán Xích Cước là miếng bánh thơm phức, rất nhiều người tranh nhau vào đó, mỗi tháng còn đem tới 200 lượng bạc hoa hồng cho nhà mình. Chuyện này có vẻ đã xác thực lời Giả lão đầu rồi. Tả Thiếu Dương không ngồi yên được nữa, y vội vàng xuống lầu, tìm hiểu ngọn nguồn chuyện này. Ra tới ngoài bắt gặp ba người Chúc Dược Quỹ đang tranh cãi với Giả y quan.

Tả Thiếu Dương đi qua, chắp tay một cái:" Giả y quan, Tả mỗ đây là người thế nào, ta không cần phải giải thích với ông, nhưng ông đã nhắc tới sổ sách y quán Xích Cước, ta sẽ tra hai năm rõ mười. Nếu có chuyện này, ta cảm tạ ông nhắc nhở, nếu không có, ta tới tận nhà đòi ông nói rõ ràng. Cáo từ!"

" Được, nếu không có chuyện này, lão phu dập đầu thỉnh tội!" Giả y quan lớn tiếng tuyên bố:

Không ít người tò mò nhìn họ, Tả Thiếu Dương chắp tay cáo từ với ba ông già kia, lòng lửa cháy bừng bừng, chặn một xe ngựa cho thuê, tới tổng y quán Xích Cước ở nam thành.

Đội ngũ xếp thành hàng dài từ cửa giống hệt buổi sáng Tả Thiếu Dương đã thấy, bệnh nhân ăn mặc rách rưới, có cả già trẻ lớn bé, nhưng y không nhìn ra có chút bệnh tật nào, ngược lại còn mặt mày hớn hở như là đi miếu hội vậy.

Tốc độ tiến lên của đội ngũ rất nhanh, những người bệnh đi vào rồi nhanh chóng xách gói lớn gói nhỏ đi ra, ra tới ngoài rồi liền chạy nhanh như thỏ, không khác gì đau bụng tiêu chạy vội tìm nhà xí.

Không chỉ người trẻ tuổi, ngay cả ông bà già bước ra cũng đi như bay, mà hình như bọn họ đều cùng chạy về một hướng.

Tả Thiếu Dương nghĩ rồi nhắm một người bệnh rồi đuổi theo, rất nhanh tới một chỗ rẽ, những người bệnh này đều tới một tòa viện tử.

Viện tử này không hề có biển gì cả, trông khá bình thường, tường khá cao, Tả Thiếu Dương cảm giác là lạ, hình như mình đã tới đây rồi, nhất thời không nhận ra. Y lặng lẽ bám theo vào trong, kinh ngạc phát hiện ra, trong đó cũng xếp thành hàng dài, người ra kẻ vào nhốn nháo. Người vào thì xách theo gói thuốc, khi đi ra thì tay đếm tiền, mặt tươi hơn hớn.

Tả Thiếu Dương rời viện tử, đợi một người trẻ tuổi chạy tới, chặn lại:" Huynh đệ, bán thuốc cho ta đi, bao nhiêu tiền?"

Người trẻ tuổi kia thoải mái nói ngay, chẳng có vẻ gì là bất ngờ:" Năm đồng!"

" Bán cho ta luôn quần áo của ngươi thì sao?"

" Mười đồng!" Người trẻ tuổi đó nói xong, có vẻ thấy Tả Thiếu Dương ăn mặc không tệ, ra giá như vậy là quá thấp, liền tăng thêm:" 20 đồng."

Tả Thiếu Dương không thừa lời, lại sờ trong người móc ra mẩu bạc vụn, chỗ này phải trên 50 đồng, cầm trong tay:" Cho ta biết, các ngươi nhận thuốc từ y quán rồi mang tới đây làm gì? Nói thì tiền là của ngươi."

Người trẻ tuổi nhìn mẩu bạc vụn thì sáng mắt, nuốt nước bọt một cái, vội vàng kéo Tả Thiếu Dương tới chỗ rẽ, thì thầm một hồi. Sắc mặt Tả Thiêu Dương xanh mét, từ từ gật đầu, trả tiền cho hắn. Người kia động tác mau lẹ cởi quần áo rách đưa Tả Thiếu Dương, cứ thế mặc áo trong, cầm bạc chạy mất tăm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận