Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 832: Quái thú mèo con. (2)

Sau khi Tả Thiếu Dương đóng cửa lại, mọi người ngoài cửa vẫn chưa định thần được, nhấp nha nhấp nhổm không yên. Tù trưởng nói với Đạt Long Tân:" Vị pháp vương này của các vị, pháp lực thật cao cường, ngài ấy chưa từng gặp bảo bối của ta, vậy mà dám tới gần nó, nó còn không cắn ngài ấy."

Vừa rồi náo loạn như thế, bảy tám nữ nhân chạy ra, tuổi đều còn khá trẻ, ăn mặc đẹp đẽ, đó là đoàn tiểu thiếp của ông ta. Một tiểu thiếp chứng kiến cảnh vừa rồi cũng thỏ thẻ:" Lão gia, vị pháp vương ấy còn dám đưa tay vào miệng bảo bối, ngài cũng không dám làm thế."

Tù trưởng rất cưng chiều tiểu thiếp này, nên không giận:" Ài, từ khi nó bị điên, đúng là ta cũng dám tới gần nó nữa."

" Pháp vương người ta lại dám." Tiểu thiếp đó tóc màu nâu hơi xoăn, da trắng bóc, tuổi chưa tới hai mươi, mặt đầy dùng bái, nghiêng tai lắng nghe, nhưng không nghe thấy gì cả:" Oa, nếu là người khác tới gần cửa thôi, bảo bối đã kêu kinh thiên động địa rồi, vậy mà Pháp vương ở trong ấy hồi lâu, không thấy bảo bối kêu."

Một phụ nhân tuổi hơi cao một chút, rụt cổ lại nói:" Hay là bị bảo bối cắn chết r ..."

Chát!

Tù trưởng vung tay tát ả một cái:" Láo toét, bảo bối cắn người, tiếng kêu của nó ngoài cả dặm còn nghe thấy, cái tai nào của ngươi nghe thấy tiếng nó kêu không?"

" Vâng vâng!" Thiếp thất đó trốn sang bên, không dám nói nữa.

Tuy vậy tù trưởng vẫn không yên tâm, rón rén tới cửa viện, ghé đầu nhìn qua khe cửa, nhìn vào trong, thấy bảo bối của mình há to miệng, pháp vương ngồi trước mặt nó, cho tay vào miệng nó làm gì đó, ông ta nhìn thôi mà tim đã muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Những người khác không dám làm ồn, đợi tù trưởng quay về đều nhìn ông ta chờ đợi, ông ta xoa cái đầu trọc, lẩm bẩm:" Thần kỳ, quá mức thần kỳ."

Câu nói không đầu không cuối đó tất nhiên là đang khen ngợi Pháp vương, đám Đạt Long Tân yên tâm một chút, Mai Đóa vẫn lo, rón rén đi tới nhìn qua khe cửa, nàng thấy Tả Thiếu Dương thò đầu vào miệng quái thú, sợ hãi hét lên.

Tả Thiếu Dương bên trong nghe thấy rụt đầu lại nhìn về phía cửa, Mai Đóa vội bịt miệng, lùi ra sau không dám nhìn nữa, tay nắm chặt loan đao, mâu thuẫn vô cùng.

Tù trưởng kéo Đạt Long Tân sang bên, cười nịnh:" Trưởng lão chúng ta thương lượng chút đi."

" Tù trưởng cứ nói."

" Có thể mời pháp vương ở lại thổ bảo của ta một năm không? Ta trả mười đấu vàng, không mười lăm, hai mươi đấu! Mỗi vị được ba cô nương, nữ hộ pháp kia nếu không chê dũng sĩ của ta, có thể thoải mái chọn."

Đạt Long Tân tất nhiên từ chối không cần nghĩ:" Chuyện này không được, xin lượng thứ, bọn ta phải nhanh chóng về Đàn Thành, bách tính đang đợi Pháp vương."

" Ta đâu nói là không để các vị về chứ, chỉ ở một năm thôi mà, ta sẽ cung kính tiễn Pháp vương và các vị về tận Tượng Hùng. Nếu trưởng lão thấy giá tiền này thấp, đều có thể thương lượng."

" Không giấu ngài, Đàn Thành bọn ta cũng đang gặp rắc rối lớn, đợi Pháp vương về xử lý gấp, cho nên ta mới phải tới Đại Đường tìm Pháp vương."

" Thì ra là vậy à?" Tù trưởng gãi cái đầu trọc, người ta có rắc rối, vậy cố ép giữ lại là không hay rồi, ông ta nghĩ một lúc rồi hỏi nhỏ:" Trưởng lão, nếu ta nhờ Pháp vương giúp ta thi pháp một lần thôi thì có được không?"

" Chuyện đó phải do Pháp vương quyết định, ta không dám tự ý làm chủ."

Đôi mắt nhỏ của tù trưởng đảo tròn, cuối cùng vẫy tay gọi tiểu thiếp trẻ trung xinh đẹp nhất của mình tới, thì thầm bên tài nàng một hồi, tiểu thiếp đó cười khanh khách, đấm khẽ lên người ông ta, mắt đong đưa dâm đãng.

Cuối cùng khi đám Đạt Long Tân chờ tới sốt ruột thì Tả Thiếu Dương cũng đẩy cửa bước ra, chắp tay nói:" Tù trưởng không sao nữa, bảo bối của ngài trở lại như xưa rồi."

" Thật à?" Tù trưởng mừng rỡ chạy vào, chỉ thấy con quái thú kia nằm trên mặt đất, ông ta muốn tới lắm, rốt cuộc vẫn còn sợ hãi:" Nó thực sự không cắn người nữa chứ?"

Tả Thiếu Dương đi tới gãi cằm nó, nó vươn đầu ra hưởng thụ.

Tù trưởng rốt cuộc cũng lấy gan đi tới bên cạnh, nhẹ nhàng gọi:" Bảo bối, cha tới thăm con đây, con không cắn cha chứ?"

Con quái thú đúng là giống như trước, đôi mắt hiền hòa nhìn ông ta, mùi trong miệng không còn mùi tay thối nữa. Tù trưởng mừng rỡ, đưa tay xoa xoa đầu nó, nó ngoẹo đầu há miệng ra, ông ta giật mình lùi lại.

Tả Thiếu Dương cười to, đưa tay bên miệng con quái thú cho nó liếm:" Yên tâm, nó chỉ muốn liếm ông thôi ... Nó không tức giận thì gai trên lưỡi không mọc ra đâu ... Tù trưởng, ông dạy dỗ nó rất tốt, bảo bối của ông rất ngoan."

Tù trưởng nghe vậy quay lại, đưa tay ra, vẫn run run, con quái thú liếm một cái, quả nhiên buồn buồn ran rát, ông ta mừng phát khóc, chạy tới ôm cái cổ lông lá của nó, cứ thế khóc to. Con quái thú cọ cọ đầu vào ông ta như muốn an ủi.

Khóc một lúc, tù trưởng mới nhớ, muốn cởi xích sắt lớn trên cổ, Tả Thiếu Dương ngăn lại, nói phải để thế này vài ngày nữa tới khi nó hoàn toàn bình phục mới thả ra. Tù trưởng luôn mồm cảm tạ, ôm con quái thú nói chuyện không ngừng, thân thiết hơn cả với nhi tử, còn sai phó tòng mang lược tới, chải lông cho nó.

Tả Thiếu Dương nhìn cảnh đó cũng vui vẻ, thực ra con quái thú này chỉ bị sâu răng thôi, do thời gian dài không được chữa trị, làm nó đau đớn nóng nảy, thấy ai cũng cắn, không phải là muốn cắn người, chẳng qua là muốn làm gãy cái răng đau.

Ngửi mùi bốc ra từ miệng con quái thú là đoán ra rồi, lại thông qua tới gần quan sát, phát hiện cái răng sâu đã sưng to, hóa mủ. Tiếp đó thì dễ rồi, đổ thuốc gây tê vào găng tay da hươu cho nó liếm, nó liếm xong thì cái răng không đau nữa, quả nhiên trở lại là con thú hiền hòa, làm Tả Thiếu Dương thêm khẳng định cái răng là nguyên nhân duy nhất khiến nó bị đau. Y tiến hành phẫu thuật ngoại khoa nhổ răng cho nó, rửa sạch chỗ nhiễm trùng.

Cái răng đau đã nhổ, tất nhiên nó vẫn còn đau một thời gian nữa, nhưng so với cơn đau khủng khiếp trước thì không còn đáng kể, tiếp tục dùng thuốc tê trộn thức ăn thêm vài ngày, nó sẽ bình thường lại.

" Đơn giản vậy thôi, chẳng qua là các ngươi không biết, đây chỉ là cuộc phẫu thuật nhỏ."

Nghe Tả Thiếu Dương giải thích xong, tù trưởng đó lại hiểu cách khác:" May nhờ Pháp vương, với ngài là phép thuật nhỏ, với ta là bản lĩnh cao cường ... Người đâu bày tiệc."

Lúc này cách bữa trưa có hơn canh giờ, vậy mà lão tù trưởng lại bày tiệc rồi, thịt buổi trưa còn chưa tiêu đây này. Có điều chủ nhà nhiệt tình như thế, làm sao từ chối cho được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận