Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 735: Không hề phù hợp.

Mọi người cáo tử rời đi, bước chân nhanh hơn bình thường rất nhiều, không ai nói với ai thêm điều gì, chỉ muốn nhanh nhanh khuất khỏi tầm mắt hội trưởng đại nhân. Hầu Phổ cũng định đi theo họ, nhưng Tả Thiếu Dương gọi lại.

Đợi người khác đi hết rồi, Tả Thiếu Dương mới nói:" Tỷ phu, hôm nay huynh không nói gì cả, phải chăng có ẩn tình gì, bây giờ không còn ai, liệu có thể nói với đệ được chưa?"

Hầu Phổ đi đóng cửa, ngồi xuống ghế bên cạnh Tả Thiếu Dương, đừng thấy bề ngoài y béo tốt, mặt tròn tròn hiền hòa, kỷ thực là người rất nguyên tắc nghiêm ngặt, cũng đừng thấy hắn hay bị Hồi Hương bắt nạt nghĩ hắn nhu nhược, hắn là người cực kỳ chín chắn, làm việc bình tĩnh lão luyện:" Đại lang, đệ nói không sai, ta có lời muốn nói với đệ, đệ hẳn là nghĩ, vì sao ta không nói ngay khi đệ về, đúng không? Ta thì thấy, đợi đệ phát hiện ra chuyện này ta mới nói, vậy sẽ tốt hơn. Dù sao chuyện bày ra đó, đệ sẽ phát hiện ra sớm thôi."

Tả Thiếu Dương nghe Hầu Phổ nói trịnh trọng như vậy, chắp tay:" Xin tỷ phu chỉ bảo."

" Không phải chỉ bảo, nhưng đây là lời tận đáy lòng của ta, không thể không nói." Hầu Phổ cân nhắc xem phải nói thế nào, đắn đo hồi lâu thở hắt ra:" Thôi ta nói thẳng vậy."

" Đệ nghe đây."

" Ta kiến nghị đệ từ chức hội trưởng hội cơ kim, hoàn toàn thoát ly không liên quan gì tới nó nữa, kể cả về mặt tài sản."

Tả Thiếu Dương ngẩn ra:" Tỷ phu có thể nói rõ hơn được không?"

" Đệ không thích hợp làm kinh doanh."

" Nhưng đệ có kinh doanh đâu."

" Hội cơ kim phải tiêu tiền, phải kiếm tiền, để duy trì dòng tiền tiếp tục cứu giúp người nghèo, đệ không kinh doanh thì làm sao duy trì được nó?" Hầu Phổ nghiêm túc nói, hắn hiểu Tả Thiếu Dương, duy trì một hiệu thuốc không thành vấn đề, nhưng đây là sản nghiệp hàng trăm người, trải rộng khắp thiên hạ, y không làm được:

Tả Thiếu Dương không phục:" Chúng ta có ruộng, chỉ bán sản xuất trong ruộng đi duy trì chi phí thôi mà, sao có vấn đề được?"

" Chỉ riêng câu này của đệ thôi đã đủ cho thấy đệ không hiểu gì về kinh doanh quản lý rồi. Ta hỏi đệ đơn giản thế này thôi, sản xuất ra phải đem bán, bán ở đâu để được giá? Nếu đáng lẽ bán được với giá cao, nhưng đệ lại đi bán với giá thấp, người ta sẽ nói gì đây? Có phải đệ thông đồng trong ngoài đút túi riêng không?" Hầu Phổ lạnh lùng chỉ ra:" Đây là kinh thành, lòng người phức tạp, không đơn giản như quê chúng ta đâu. Ngay cả bách tính cũng không thiếu hạng gian xảo mưu mô, sự việc vừa rồi là minh chứng."

Nghĩ tới chuyện đó đúng là làm lòng người ta nguội lạnh, y muốn giúp đỡ bọn họ, họ lại coi y như thằng ngốc để trục lợi, làm việc tốt, kết quả bị người ta chỉ mặt chửi mắng trước mặt người khác, Tả Thiếu Dương yếu ớt nói:" Có huynh giúp đệ mà."

Hầu Phổ lắc đầu:" Ta giúp được đệ bán lương thực, giúp được đệ làm sổ sách, nhưng ta không giúp được đệ chống lại tiểu nhân. Đại lang, đệ có biết vì sao Mã Chu rời khỏi kinh thành không?"

" Đó là chủ ý của Đố Kính, hắn muốn đẩy Mã Chu đi để có thể tự tung tự tác. “

“ Đệ nhầm rồi, Mã Chu là hội phó, Đỗ Kính là một tên giám sự, không quản việc cụ thể trong hội, quyền lực gì mà điều động hội phó như Mã Chu? Còn nữa, đệ đi rồi, Mã Chu là người quản lý công việc cụ thể, hắn có ngốc không mà hội trưởng đi, hội phó cũng bỏ đi? Nếu lập y quán ở Linh Châu, đúng ra là Mã Chu phải phái Đỗ Kính đi.”

Tả Thiếu Dương chấn động, không trả lời nổi.

Hầu Phổ thở dài:” Ta tiếp xúc không ít với Mã Chu, kẻ này tham vọng lớn lắm, để vươn lên, để thực hiện hoài bão lớn của mình, hắn không ngại hi sinh người khác đâu. Hẳn là hắn ngửi thấy mùi nguy hiểm, cho nên kiếm cớ chạy mất, đặt mình ngoài cuộc rồi.”

Tả Thiếu Dương không phủ nhận được, hành vi của Mã Chu quá khả nghi, hắn là người tham gia tiếp quản tài sản Đỗ gia ngay từ đầu, hắn biết tài sản này từ đâu có, vậy mà bỏ đi để Đỗ Kính tiếp quản hội, cắn răng nói:” Dù sao hôm nay Đỗ Kính nói bù đắp lại số tiền thiếu trước mặt bao người, đệ khiến hắn phải làm được điều đó, hắn chiếm đoạt bao tiền, phải trả bằng đấy tiền."

" Bù đắp?" Hầu Phổ cười nhạt:" Thế nên ta nói đệ không thích hợp làm hội trưởng, hắn bận tâm chút tiền đó sao? Được, tiền có thể bù đắp đi, nhưng danh dự của đệ thì sao nào? Đệ có biết thời gian qua khắp Trường An này nghị luận thế nào về đệ không?"

Lòng Tả Thiếu Dương trầm xuống, y chỉ mới về thôi đã cảm nhận được rồi, ngay cả Chúc Dược Quỹ cũng không tin tưởng y, chẳng lẽ danh dự của mình ở kinh thành đã tới mức đó sao:" Đệ biết một chút, tỷ phu nói rõ hơn được không?"

" Hôm nay không phải đệ cải trang phát hiện chuyện này sao, ta kiến nghị đệ cải trang rồi ra đường nghe ngóng xem người ta nói gì, tốt hơn nghe qua lời ta nói." Hầu Phổ dặn thêm:" Còn nữa, đệ phải chuẩn bị tâm lý, đừng nổi nóng đánh người như hôm nay, chỉ khiến chuyện tệ hơn mà thôi. Ta không biết rốt cuộc Đỗ Kính làm thế với mục đích gì, nhưng hắn biến một chuyện tốt thành chuyện xấu, phá hủy danh dự của đệ chưa phải mục đích cuối cùng đâu, rất có thể là muốn đệ không mặt mũi nào làm hội trưởng nữa, hội cơ kim này quay về Đỗ gia hắn, do hắn thao túng."

Tả Thiếu Dương đứng lên đi vòng quanh, nghĩ lại chuyện này, y cứ nghĩ Đỗ Yêm hôn mê là mọi ân oán trong đó đã kết thúc rồi, nhưng dư âm sự kiện đó tới nay vẫn còn.

Đỗ Yêm uy hiếp y, bắt y giết Chân Quyền, thậm chí là lấy tính mạng cả nhà y đe dọa, mình trong lúc phẫn nộ bắt ông ta phải từ quan, tứ thú, giải tán gia sản mới chữa bệnh, sau đó dùng tài sản của ông ta lập Hội cơ kim Xích Cước. Có điều chuyện này bây giờ trong mắt người ngoài không rõ nội tình thành y lợi dụng chữa bệnh cho người ta để chiếm đoạt gia sản. Đỗ Yêm hôn mê nằm đó, thành kẻ yếu được thương xót, còn y thành tên cường đạo vô liêm sỉ, không có y đức.

Khi hội cơ kim thành lập tuyên bố tôn chỉ chữa bệnh miễn phí cho người nghèo, Đỗ Kính lại giờ trò, trắng trợn chiếm đoạt tiền của hội, tin rằng chẳng cần tuyên truyền, bao nhiêu người suốt ngày chạy qua chạy lại nhận thuốc bán thuốc như thế, hẳn đã lan truyền khắp toàn thành rồi. Trong số tài sản hội cơ kim, có quá nửa là do hoàng đế ban tặng, vậy thì chuyện này lọt vào tai hoàng đế, bất kể thế nào, mình cũng không thoát được tội.

Bây giờ Đỗ Kính biểu thị muốn lấy gia sản bù đắp lại, chỉ e có bẫy bên trong, không biết truyền ra ngoài sẽ biến dạng thành cái gì. Nhất là lúc mình đang danh tiếng thối hoắc, người ta nghĩ tốt cho mình được mới lạ, Đỗ gia lần nữa có phải lại định đóng vai nạn nhân? Cuối cùng sẽ thành thế nào, e chỉ hắn mới biết.

Nhưng chắc chắn mình sẽ thành kẻ tiếng thối khắp thiên hạ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận