Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 201: Còn có chiêu khác. (2)

Triều Đường không hề có điều luật nào nghiêm cấm việc giải phẫu thi thể, trên sử liệu cũng có ghi chép chuyện y giả giải phẫu thi thể. Thế nhưng thực tế, trừ trường hợp hãn hữu bất đắc dĩ, không ai muốn làm việc này, kỵ húy quá nhiều.

An y quan cũng nhận trọng lễ của Nghê đại phu, không thể để xảy ra sự cố ngoài ý muốn, khẽ ho một tiếng, dọa Tùy chưởng quầy:" Ngỗ tác bản huyện là kẻ nát rượu, bảo hắn đào mộ liệm xác gì đó còn làm được, bảo tra nghiệm nguyên nhân cái chết thì căn bản không đáng tin. Kẻ đó uống say thích đi nhà chứa, trêu ghẹo đại khuê nữ tiểu tức phụ gì đó ... Huyện thái gia đã mấy lần muốn thay hắn ta, nhưng mà không có người để thay, cho nên nếu ngươi có ý để hắn kiểm nghiệm thi thể mẫu thân ngươi .. Ài nghĩ tới đã ghê người, tên đó thanh danh không tốt, đừng để tới đó không tìm ra nguyên nhân cái chết, lại xảy ra tin đồn này nọ nó ra nói vào, thứ sử đại nhân không vui đâu."

Tùy chưởng quầy giật mình, nói trúng rồi, ân tình Âu Dương thứ sử với Tùy gia nhờ mẫu thân hắn, giờ để mẫu thân đi rồi còn mang tai tiếng gì, vị đại nhân đó sẽ xử lý hắn chứ không ai khác.

Nghĩ một lúc Tùy chưởng quầy từ từ gật đầu, khóe môi cười nanh ác, khom lưng thi lễ với Tiền huyện lệnh:" Nếu đã như thế, tiểu nhân xin nghe đại lão gia an bài, có điều liệu đại lão gia có thể trì hoãn một tuần hương mới thăng đường không?"

Tiền huyện lệnh chỉ muốn kết thúc chuyện này cho sớm, chẳng thèm hỏi vì sao phải trì hoãn một tuần hương, phất tay:" Được rồi, bản quan một tuần hương sau thăng đường là được ... Tùy chưởng quầy, lát nữa thăng đường, bản quan trước tiên chưa nói phán thế nào, các ngươi tốt nhất là thương lượng trước vấn đề bồi thường đi, tới lúc đó đừng lên rồi cãi nhau trên công đường."

“ Vâng, vâng, xin nghe lời đại nhân."

Tùy chưởng quầy nghiến răng gật đầu, đi ra gặp người nhà nói kết quả, thấy Âu Dương thứ sử đã chấp nhận rồi, tất nhiên không ai dám nói gì nữa. Tiếp đó Tùy chưởng quầy còn gọi quản gia tới, thì thầm vào tai, quản gia gật đầu liên hồi, lẻn vào phòng nghỉ của nha dịch.

Một tuần hương sau, Tiền huyện lệnh thăng đường, gọi người có liên quan vào, tuyên bố:” Trước khi tuyên phạt, bản quan hỏi, nguyên cáo, ngươi có chấp nhận bồi thường không?”

Tùy chưởng quầy đã có tính toán trước, nói:” Đại nhân, vậy phải xem bồi thường bao nhiêu.”

Nghê Nhị nghe lời này mừng rỡ, biết vậy là thoát chết rồi, khóc tu tu ngay tại công đường. Nghê đại phu cũng mừng rỡ tới run rẩy, đi lên nói:” Bẩm đại nhân, tiểu nhân bồi thường, Tùy chưởng quầy, ông nói đi, dù bán nhà bán đất ta cũng bồi thường cho ông.”

“ Hừm, đừng nói lời vô nghĩa.” Tùy chưởng quầy mặt hầm hầm:” Trước tiên nói ra xem thành ý của ông thế nào?”

“ Vâng, vâng.” Nghê đại phu gọi quản gia tới:

Quản gia mang ba hộp lên, nói:” Đại lão gia, lão thái thái nói, tạm dùng cái này ...”

Nghê đại phu nhận ngay ra ba cái hộp mang tới Tả gia đêm qua:” Cái này để đưa Tả gia mà.”

“ Lão thái thái nói phía Tả gia sẽ có an bài khác.” Quản gia nhỏ giọng đáp:

Tùy chưởng quầy dựa vào Âu Dương thứ sử nên kinh doanh lớn, Nghê đại phu sợ số đồ bên trong không thể làm họ động lòng, bây giờ tuy thoát chết, nhưng nếu bị phán đi đầy tha hương gì đó thì cũng nguy, tiền đã tiêu nhiều như thế, không để đến lúc này còn hỏng chuyện được, Nghê đại phu cắn răng bảo quả gia về nhà lấy khế ước nhà cửa ruộng đất tới, sau đó nhìn lên đại đường, chắp tay nói: “ Phiền các vị đại nhân đợi một lát.”

Một lát sau quản gia thở hổn hển vào, đưa cho Nghê đại phu một cái hộp gấm, Nghê đại phu biết đây là toàn bộ gia sản rồi, run run nhận lấy, đi tới trước Tùy chưởng quầy, thi lễ mở từng hộp ra:” Tùy chưởng quầy, ở đây có mấy củ sâm cực phẩm ...”

Hộp vừa mở, Nghê đại phu phát hiện bên trong thiếu mất một củ, hơn nữa là củ sâm to nhất, tốt nhất, lòng hoảng hốt, có điều ông ta là người từng trải lão luyện, hiểu lúc này tuyệt đối không thể loạn, dù sao đối phương cũng không biết ban đầu có bao nhiêu củ sâm.

Nghê đại phu hắng giọng một tiếng nói tiếp:” Còn có một hộp trang sức, 50 lượng bạc trắng. Ngoài ra đây là địa khế của 50 mẫu ruộng tốt ngoài thành cùng với trạch viện đang ở. Đây là toàn bộ giả sản nhà ta rồi, chỉ có mỗi cửa hiệu là chỗ kiếm miếng ăn cuối cùng, xin Tùy chưởng quầy thương xót cho già trẻ Nghê gia ...”

Càng nói lòng càng không kìm nổi bi thương, mấy chục năm phấn đấu bây giờ mất sạch trong phút chốc, có là ai cũng không bình thản nổi.

Tùy chưởng quầy cắt lời: “ Được rồi, khỏi phải khóc, các ngươi hại chết mẹ ta, ta còn chưa khóc này. Ông đã nói đáng thương như thế, ta không cần Huệ Dân Đường, để lại cho ông kiếm cái ăn nuôi gia đình.”

“ Đa tạ, đa tạ ...” Nghê đại phu nghẹn ngào chắp tay cảm tạ:

Tùy chưởng quầy nhìn mấy củ sâm, ông ta tất nhiên không biết bị thiếu một củ, trước mắt ông ta đều là sâm thượng phẩm, không cần hiểu y, những gia đình phú quý đều hiểu điều này, đây là thứ tốt hơn tiền, vì có tiền cũng chẳng đi đâu mà mua được, người ta giữ dùng khi nguy cấp, không dại gì mà bán. Rút mấy tờ địa khế ra, ném lại:” Ông lấy này ra là định hại ta à?”

Nghê đại phu ngỡ ngàng:” Tùy chưởng quầy nói gì thế?”

“ Đừng nghĩ ta là tên ngốc, quá nửa số ruộng ngoài thành để hoang không ai trồng, nhưng ruộng hoang vẫn phải nộp thuế, 50 mẫu ruộng thế này nộp thuế một phần năm, tức là nếu ta nhận số ruộng này, ta phải nộp thuế lên nha môn bằng số lương thực của mười mẫu. Nhà ta lại không làm ruộng, đem cho thuê tính theo tỉ lệ ba thành thu tô như hiện giờ, chỉ thu được mười sáu mẫu lương thực. Song bây giờ binh hoan mã loạn, người chẳng đủ cầy ruộng, giỏi lắm cho thuê được một nửa, tức là thu được 8 mẫu lương thực thôi, trong khi nộp lên triều đình 10 mẫu, không phải lỗ à? Mỗi năm phí không chục lượng bạc, ngươi quẳng cho ta củ khoai nóng này có ý gì?”

Nghê đại phu thực sự không nghĩ nhiều, giờ mới nhớ ra Tùy chưởng quầy nói đúng, nửa số ruộng này không có người trồng cấy, nên hàng năm không đủ lương thực nộp nha môn, phải bù thêm. Nhưng là tài sản tổ tiên, mà hiệu thuốc lại làm ăn tốt không để ý tới tổn thất này nên không chú ý.

Nghê đại phu thu điền khế lại, hơi ngượng ngùng:” Nghe bảo triều đình sắp đổi tính thuế, nhẹ hơn ...”

Chuyện này nói đúng ấm ức đồn nén bao lâu, Tùy chưởng quầy thuận miệng nó:” Hừm, quên đi, tin đồn đó có từ bao giờ rồi, kết quả thế nào, tới giờ có giảm đi đồng nào không? Đánh trận liên miên như vậy nếu giảm ...”

Tiền huyện lệnh gõ mộc đường rầm một cái:” Nguyên cáo bị cáo, bảo các ngươi thương lượng chuyện bồi thương, không được nghị luận chuyện triều đình, còn tiếp tục bản quan đánh đòn.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận