Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 436: Lựa chọn cuối cùng. (3)

Tả Quý và Lương thị nghe nhi tử trình bày kế hoạch phá vây thì đều bất ngờ, suy nghĩ một lúc gật đầu:” Nếu thoát ra được thì đương nhiên là tốt hơn ở lại đây rồi.”

Lương thị lo lắng hỏi:” Nhưng còn Dư chưởng quầy với Kiều tiểu thư thì phải làm sao?”

Tả Thiếu Dương có cân nhắc đầy đủ:” Con đã kiểm tra thương thế của họ, về cơ bản chỉ có Xảo Nhi là vấn đề về vết thương chứ không phải xương, thêm vài ngày nữa phục sức, rồi mang thuốc trị thương theo sẽ không sao hết, chiếu cố một chút là được.”

“ Còn phản quân thì sao, chúng giết người đấy.” Lương thị nhớ lại nhi tử suýt nữa không về được, sợ lắm, lần này lại đi cả nhà:

“ Không sao mẹ, Trí Không đại sư võ công rất cao cường, thêm vào Tiêu đại ca biết rất nhiều lối ra vào an toàn, chúng ta giả về lên núi lấy rau dại rồi đi, không có vấn đề, mẹ xem như con đó chẳng phải đi về tự nhiên đấy sao?” Tả Thiếu Dương nhìn nồi cháo nảy ra một ý:” Mẹ, bảo Tiểu Tam đi mời mọi người tới đây, cứ nói là ăn mừng con bình yên trở về được rồi, chắc chắn mọi người sẽ tới đông đủ.”

Quả nhiên lúc này chẳng có gì hiệu quả hơn cái ăn, chẳng bao lâu mọi người đã tới nơi, hơn bốn mươi người tất nhiên không thể tụ tập ở Quý Chi Đường được, tập trung ở chính đường tiền viện của Cù gia, ai cũng hoặc phù hoặc là gầy trơ xương, Nghê mẫu thậm chí không đi được nữa, dùng kiệu mềm khiêng tới.

Triệu Tam Nương dẫn cả hai đứa con theo, má teo tóp, còn đâu bóng dáng của quả phụ phong vận, hai đứa bé thì bụng tròn căng, hiển nhiên là ăn phải thứ khó tiêu hóa rồi.

Tả Thiếu Dương thấy nàng thở dài, hai bọn họ suýt chút nữa làm phu thê một ngày, ngồi xuống xoa đầu hai đứa bé:” Tam thẩm, lát nữa ta kê đơn thuốc cho hai cháu nó uống, trước tiên thải mấy thứ linh tinh trong bụng ra, rồi uống ít cháo loãng, sẽ khôi phục nhanh thôi.”

Triệu Tam Nương òa khóc thương tâm:” Cám ơn cậu đại lang ... Làm phiền cậu quá nhiều rồi, lương thực ...”

“ Tam thẩm không cần nói nữa, ta biết hết rồi, đừng lo, ta sẽ đưa thêm lương thực, không cần tiền, thẩm cứ yên tâm mà ăn.”

“ Thật, thật sao?”

Tả Thiếu Dương gật đầu, đợi mọi người vào chỗ, trò chuyện hỏi han xong xuôi, đi ra giữa phòng cao giọng nói:” Cuộc chiến này không biết còn kéo dài tới khi nào, trong thành lương thực đã cạn, ngoài thành rau dại cũng bị ăn hết, tiếp tục thế này thì mọi người chỉ chết đói. Cho nên ta đã chuẩn bị đầy đủ lương thực cho mọi người ăn ba ngày để khôi phục thể lực, ba ngày sau sẽ có người hộ tống vượt qua vòng vây của phản quân trốn thoát, ngoài ra mỗi người sẽ có thêm một đấu lương để ăn trên đường, đợi nạn đói qua đi, phản quân bị dẹp mọi người hẵng quay về, không biết ý mọi người thế nào?”

Chính sảnh im phăng phắc, ở đây trừ nhà Hầu Phổ ra, những người khác chẳng có chút quan hệ thân thích gì với Tả gia, vậy mà người ta sẵn lòng lấy ra bao nhiêu lương thực giúp mình chạy nạn, đều cảm động không thôi.

Đương nhiên, không phải không có ngoại lệ, như Tang mẫu miệng cứ làu bàu cái gì đó, mắt nhìn Tả Thiếu Dương gườm gườm, còn Nghê Nhị thì nằm trên giường mềm giả chết, ông ta không ngờ tới một ngày mình cẩn tới cái nhà này cứu mạng.

Còn có Tang Tiểu Muội nằm ở phòng bào chế thuốc, nàng đã được báo trước, Tả Thiếu Dương muốn nàng theo người nhà chạy nạn, nhưng bản thân thì ở lại, lòng rầu rĩ, không rõ y an bài như vậy, rốt cuộc là vì không coi nàng là người của mình, hay là thương mình.

Hoặc như Lương thị đang khóc lóc nằm vạ, mới đầu bà tưởng cả nhà đi cùng nhau nên không ý kiến gì, sau mới biết nhi tử không đi, làm sao bà chịu, nhưng trượng phu đồng ý rồi, không dám nói thêm, chỉ biết khóc.

Với người khác mà nói, tin tức này chẳng khác gì miếng bánh từ trên trời rơi xuống, có ai lại không muốn thoát khỏi cái thành chết này chứ? Chỉ có chạy thoát khỏi vòng phong tỏa của phản quân mới còn hi vọng sống, chẳng qua một là không còn sức mà chạy nữa, hai là sợ chạy không thoát mà thôi, giờ có người cho lương thực hồi sức, cho lương thực đi đường còn giúp thoát thân, có mơ cũng không thấy.

Cù lão thái gia run run đứng dậy, ra hiệu cho xung quanh im lặng:” Nếu không phải Tả gia hai tháng qua tiếp tế, chúng tôi e là đã chết đói cả rồi, ân cứu mạng như ân tái tạo, chỉ cần báo đáp được Tả gia, hẳn mọi người không ngại gian khó, huống hồ đây là giúp mọi người tìm đường sống, làm gì có ai không theo?”

Hồi Hương khóc nấc lên:” Mọi người đi cả rồi, chỉ còn lại đệ và Bội Lan thì làm sao?”

Tả Thiếu Dương trấn an:” Tỷ tỷ đừng lo, đệ có đủ lương thực rồi, đệ ở lại còn trồng ruộng, nếu không cuối năm, rồi năm sau ăn bằng gì?”

Nghê đại phu rơi lệ chắp tay:” Đại ân không thể tạ ơn bằng lời, lão hủ ghi nhớ cả đời.”

“ Mọi người đừng đau lòng, ông trời không có mắt, không cho người ta sống, chúng ta càng phải sống thật tốt cho ông ta tức chết, không những thế còn sống thật vui vẻ mới được.”

Chúc Dược Quỹ cười lớn, tiếng cười kém vang, song khí thế chưa mất:” Chính thế, Đại lang nói phải lắm, cuộc sống vốn khổ cực rồi, mọi người còn khóc nữa, không phải thềm buồn sao? Như đại lang nói đó, cười lên mà sống.”

“ Đúng thế!” Nghê Nhị đột nhiên giơ tay hô vang:” Chúng ta phải sống qua khó khăn này, đồng thời không quên ân tình Tả gia, ai quên sẽ bị sấm sét đánh chết.”

Tả Thiếu Dương bị Nghê Nhị nổi điên bất ngờ làm giật mình, tuy ông ta vẻ mặt kích động, nhưng bảo Tả Thiếu Dương tin thì đừng khó lắm.

“ Nói đúng lắm, ai phụ ân Tả gia sẽ chết không tử tế.” Mọi người nhao nhao phụ họa:

Trong góc phòng lại có giọng nói già nua vang lên:” Nhà lão thân không đi, ở lại giúp Tả công tử cày ruộng …”

Mọi người quay đầu nhìn, thì ra là Lý đại nương, Chúc Dược Quỹ xua tay:” Lão tẩu nói lời ấy làm gì, có ai không muốn ở lại giúp đại lang, nhưng chúng ta ở lại chi gây thêm phiền phức thôi.”

Lý đại nương nói rất kiên quyết:” Theo như lời Tả công tử nói, sáu người nhà lão thân được chia ba đấu gạo, ăn cùng với rễ cây, đoán chừng có thể giúp Tả gia qua xuân canh, bốn nhi tử của lão thân khỏe mạnh, có thể giúp vỡ đất cày bừa, lão thân và nhi tức phụ không làm được việc nặng, có điều nhổ cỏ, trông coi nước gì đó vẫn được.”

Bốn huynh đệ Lý Đại Tráng đều tán đồng, cả Lý Tam Tráng trước nay luôn thích Miêu Bội Lan cũng vậy, hắn không phải là không biết phải trái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận