Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 608: Luôn có người không vừa mắt. (1)

Tả Thiếu Dương lúc ở ngoài đã nghe được quá nửa nội dung, đọc lướt qua, đại khái nói Y chính Tả Thiếu Dương y quán đông nam có phương thuốc trúng phong giá rẻ, lệnh y quán khác nếu có bách tính trúng phong không có điều kiện kinh tế thì chuyển tới Y quán đông nam chữa trị. Đừng nói tới tiền thưởng mà bằng khen cũng chẳng có, lãnh đạo thời nào cũng khốn kiếp như nhau, đâm bực mình với công văn này, cố ý bới móc:” Ngưu lão bá mặc dù bệnh có chuyển biến tốt, nhưng nói xuống giường đi lại được thì thổi phồng quá.”

“ Không hề.” Mã y chính bị người y quán gọi lén sau lưng là Mã bợ đít, mặt cực dày, mới cách đây không lâu còn âm mưu hãm hại Tả Thiếu Dương, giờ thấy Liêu y giám có vẻ thái độ đã hòa hoãn, ông ta cũng thay đổi luôn, thanh đổi rất nhanh, rất triệt để:” Với tốc độ hồi phục của Ngưu bả thức thì chẳng mấy chốc có thể xuống giường rồi, khà khà, đám người quan liêu đó làm việc chậm chạp, nếu chỉ nói có tiến triển, có khi công văn vứt sang một bên.”

“ Tả đại nhân đúng là tài cao gan lớn, phụ tử bằng phương pháp bào chế mới có thể dùng vượt giới hạn, không những không trúng độc mà còn tăng thêm dược hiệu, làm người ta tán thưởng, có cái này, rất nhiều loại bệnh sẽ trị được rồi.” Lưu y chính vuốt râu:” Cái này nên phân ra thành báo cáo khác, trở thành hai điểm sáng của y quán chúng ta.”

Mỗi người một lời, vui hơn Tết, thái độ với Tả Thiếu Dương có thể nói là thay đổi hoàn toàn.

Tất nhiên không phải ai cũng vui vẻ, một số vẫn có thành kiến với Tả Thiếu Dương, ví như một y công cao tuổi mỉa mai:” Vậy từ nay y quán chúng ta nhiều bệnh án khó, bây giờ đưa cả cho Tả đại nhân chữa, chúng ta tiếp tục mở rộng tầm mắt.”

Y công này họ Mạc, trên sáu mươi rồi, nhiều tuổi hơn cả Mã bợ đít, là người tư cách lão thành nhất, tính cách cổ hủ cố chấp, làm suốt từ thời Tùy tới thời Đường, vẫn chỉ là đại phu bình thường.

Chỉ dựa vào một bệnh án, đặc biệt dùng lượng lớn phụ tử bào chế đặc biệt trị bệnh, muốn người ta tin tưởng rất khó, ngay trong y quán còn có một số người nghi ngờ y gặp may nữa là, Lưu y chính ở y quán không thuộc phe phái nào, luôn công bằng đối xử với mọi người, nên nghe được nhiều lời ngờ vực, thậm chí Tả Thiếu Dương khảng khái công khai đơn thuốc quý như vàng ki cũng khiến nhiều người nghi ngờ.

Lưu y chính là người tận mắt chứng kiến Tả Thiếu Dương chữa trị cho Ngưu bả thức từ lúc đầu tới tận nhà bách tính khám bệnh, tới thấy nhà người ta sinh hoạt khó khăn mà xin giảm tiền thuốc, tới sắc thuốc giữa đại sảnh. Rồi nhìn Ngưu bả thức dần dần tiến triển ra sao, thậm chí toàn bộ quá trình còn theo dõi sát sao hơn Tả Thiếu Dương, nói cả về nhân phẩm lẫn y thuật của y, ông ta phục sát đất.

Trúng phong là bệnh thường thấy, đơn thuốc giá rẻ này có thị trường rất lớn, chưa nói tới giá trị của thứ phụ tử bào chế đặc biệt kia.

Phụ tử là thứ thuốc thường dùng, có mặt trong rất nhiều phương thuốc, nhưng do nó rất độc, y giả sử dụng vô cần cẩn thận, đều dùng dưới lượng cần thiết, lo bệnh nhân trúng độc, nên hiệu quả trị liệu kém. Thực tế, mỗi năm số vụ trúng độc do phụ tử không phải ít, vì phụ tử thường dùng quá nhiều trong trị bệnh, vai trò không thể thay thế.

Bây giờ Tả Thiếu Dương có biện pháp mới bào chế phụ tử, khiến nó không ảnh hưởng tới sức thuốc, lại loại trừ được độc, vô số phương thuốc từ đó nâng cao hiệu quả, chắc chắn đây là tim mừng cho vô vàn người bệnh.

Nhưng một ca bệnh thành công khó thuyết phục được phương thuốc có hiệu quả, phải dùng rất nhiều bệnh nhân tới thử nghiệm. Lưu y chính vờ không hiểu ý của Mạc y công, vỗ tay nói:” Ý kiến rất hay, chúng ta cần tổ chức an bài đủ hồ sơ về ca bệnh trúng phong, xem cách chữa của Tả đại nhân có thực sự áp dụng diện rộng được không?"

Mọi người lập tức phụ hóa, hôm nay còn buổi liên hoan, chẳng ai muốn có tranh chấp để mất vui.

Mạc y công chẳng thấy Tả Thiếu Dương chữa được trúng phong với vị thuốc giá rẻ có cái gì ghê gớm, vì bất kể y giả nào cũng đều có vài trường hợp chữa được bệnh nan y. Tả Thiếu Dương mới chữa được cho một người bệnh thôi mà trống giương cờ mở tuyên truyền, chắc chắn là nhờ có chỗ dựa . Vì Mạc y công cả đời vẫn là một đại phu bình thường, cho nên có chút giận đời, ông ta tới tuổi này rồi, không thể thăng tiến, nên chẳng sợ đắc tội với ai.

Tả Thiếu Dương chỉ đơn giản nhún vai:” Không sao, có bệnh nhân là ta chữa, bệnh gì cũng vậy thôi.”

Lời này với y rất bình thường, nhưng lọt vào tai Mạc y công thì cực kỳ ngông cuồng, hơn nửa giống đối đầu với mình, lại còn có con gì trên vai thế kia, không ra thể thống thì, y tưởng làm quan là trò đùa chắc, hừ một tiếng.

Liêu y giám kịp thời xen vào, nói với các y công và học sinh vây quanh:” Được rồi, ai về làm việc nấy đi, nếu có người bệnh trúng phong, có thể trực tiếp đưa tới cho Tả đại nhân.”

Trúng phong mặc dù là bệnh thường gặp, nhưng cũng không thường gặp theo kiểu cảm sốt, hiện giờ người tới khám bệnh không ai trúng phong, nên về vị trí.

Có y công từng trị liệu cho người bệnh trúng phong gần đó, vì không có tiền mua nhân sâm, nên bệnh không có chuyển biến gì, liền nói muốn đi mời tới, Liêu y giám không phản đối, liền có mấy y công dẫn theo học sinh rời đi.

Đến gần trưa có một người bệnh lâu năm Lưu y chính phụ trách, tuổi không cao, vốn là tiều phu ở đông bắc, mùa đông cũng thường xuyên ở trên núi tuyết chặt gỗ, nhiều năm thành bệnh, sau đó đầu ngón tay tê, các khớp tứ chi đau đớn, rồi đau lưng, tim đập nhanh, suốt đêm khó ngủ. Tiều phu tìm lang trung đương địa xem bệnh, được cho uống thuốc thanh nhiệt giải độc, bệnh không trị được, lại thêm tinh thần suy giảm, đi lại khó khăn.

Tiền phu này cuống lên, hắn kiếm tiền chủ yếu dựa vào nghề chặt gỗ này thôi, đi tìm danh y xem bệnh, được biện chứng là "gan thận hư tổn" "khí huyết hư hao". Vì hắn ta giỏi tìm gỗ quý, kiếm được nhiều tiền, cho nên trả được tiền thuốc. Kết quả dùng thuốc bổ vào, bệnh càng trầm trọng, hoạt động một chút đã thở như trâu, người đổ mồ hôi lạnh, tứ chi tê bại.

Trong mấy năm sau đó, thợ mộc cầu y nhiều nơi, thuốc uống cả sọt, bệnh không hề giảm, giờ tai chảy nước vàng, đi lại lảo đảo, còn bị ngất mấy lần.

Tiều phu hoảng hốt lên kinh thành cầu y, tới chỗ Lưu y chính.

Lúc này đầu và chân tay hắn ta phù nề, đầu óc mơ màng, mất ngủ, trí nhớ suy giảm nghiêm trọng, đại tiểu tiện mất kiểm soát. Lưu y chính biện chứng do thiếu âm hàn hóa lâu ngày, âm thịnh dương suy, khí huyết hao tổn mà ra.

Tiền phu đó nằm trên càng, không tiện đưa vào phòng chữa bệnh, Lưu y chính mời Tả Thiếu Dương ra đại sảnh khám bệnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận