Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 819: Pháp vương bại gia tử. (1)

Quá nửa đêm, cuộc tranh luận của đám tà giáo mới kết thúc, Tả Thiếu Dương phải cố gắng lắm với giữ được vẻ mặt không quan tâm, trong lòng cười thầm, y không tin mình phá thêm vài lần, đám người này vẫn còn chịu nổi, trước sau gì bọn họ cũng nhận ra, đường ai nấy đi là tốt nhất, giải thoát cho cả hai bên.

Đạt Long Tân ngập ngừng một lúc nói với Tả Thiếu Dương:" Bọn thuộc hạ thương lượng với nhau, cảm thấy Pháp vương kiến thức bác đại tinh thâm, không thể đưa ra kết luận vội vã. Đợi tới Đàn thành, bọn thuộc hạ sẽ triệu tập pháp hội, mời các trí giả tới cùng nhau thảo luận."

Tả Thiếu Dương không chịu, hung hăng phất tay:" Ta là Pháp vương, ta nói các ngươi phải nghe, giáo nghĩa này không ổn, sẽ khiến giáo phái chúng ta đi xuống, thế nên phải tiến hành cải cách triệt để. Các ngươi không nghe ta thì cút xéo, hoặc là ta cút xéo."

Thế là năm người kia lại bắt đầu dùng tiếng Tạng xì xà xì xồ cãi nhau, Mai Đóa vừa nói vừa nhìn Tả Thiếu Dương, không biết nàng nói gì, nhưng má đỏ hây hây làm y rợn người.

Cãi nhau khô cổ, giọng Đạt Long Tần cũng trở nền khàn khàn:" Bẩm Pháp vương, chỉ có Mai Đóa kiên trì theo Pháp vương, còn Kỳ Gia, Mạt Gia, Kỳ Chu không đồng ý, nói nếu sửa đổi như thế, chẳng bằng trực tiếp thờ phụng Phật luôn."

" Cái gì, bọn họ không chịu nghe lời ta à?!" Tả Thiếu Dương chỉ sợ thiên hạ không loạn:" Chúng ta giải tán phứt cho rồi, ai tu đường người nấy, ngươi nói với họ như vậy."

Đạt Long Tân hiểu lầm ý y, khuyên can:" Pháp vương chớ nóng vội, pháp chỉ của Pháp vương không thể làm trái, nếu không bị Bổn Tôn thần nuốt chửng, tới địa ngục, vĩnh viễn không thể giải thoát. Nhưng thay đổi giáo nghĩa dù sao là chuyện không dễ, có thể khiến giáo chúng phẫn nộ, tấn công chúng ta, cho nên phải tiến hành cẩn thận."

Ý ông ta là ngài muốn thay đổi cũng được thôi, bọn ta không cản đâu, nhưng mà cẩn thận đấy, không khéo tín chúng nổi điên lên, đập chết ngài thì ta không bảo vệ được.

Tả Thiếu Dương kêu khổ không thôi, xem ra gây chia rẽ cũng không phải dễ dàng, đừng để người ta không chỉ coi mình không phải Pháp vương nữa, mà là kẻ phản giáo, liều mạng giết chết mình. Không đùa với đám cuồng tín đồ được. Thế này chẳng lẽ mình phải tới cao nguyên Tây Vực xa xôi làm Pháp vương giẻ rách à?

Đóng giả háo sắc, người ta chẳng sợ còn sẵn sàng hiến dâng thêm nữ tử để y làm ngựa giống. Uy hiếp sửa giảo nghĩa, người ta cũng nghe, nhưng nếu sửa bừa sửa bậy thì không khéo mình chết đầu tiên. Giờ phải làm sao?

Tả Thiếu Dương ngây ra hồi lâu, chẳng nghĩ được cách nào, hậm hực nói "ngủ đi" rồi chui vào cái lều dựng bằng lông ly ngưu, nằm trên đệm lông cừu mềm mại mà trằn trọc không ngủ yên.

Chỉ có vị pháp vương y mới có lều, những người khác thì nằm quanh đống lửa, luân phiên canh gác, y thử rồi, lúc nào cũng sẽ có một người thức, thừa lúc họ ngủ để trốn là không thể.

Tả Thiếu Dương bị xóc nảy trên lưng ngựa cả ngày, mệt lắm rồi, nhưng không sao ngủ được, nghĩ lúc này ở nhà Đỗ Minh hẳn đã bẩm bảo với hoàng đế rồi, nhưng dù có tổ chức truy bắt cũng không kịp. Cho dù là dùng thư hỏa tốc thông báo, phái quân đội chặn đường thì nơi này quá rộng, vài người chẳng khác gì hạt cát giữa sa mạc, muốn chặn được đâu có dễ. Thế nhưng chẳng còn cách nào, vẫn phải cầm chân họ để người của hoàng đế tới cứu.

Suy nghĩ miên man mãi y mới chợp mắt được.

Nhưng vừa ngủ chẳng bao lâu bị lay tỉnh, Tả Thiếu Dương mở mắt ra, bốn phía vẫn còn tối đen, mùi thơm từ thân thể nữ nhân và trà bơ luốn vào cánh mũi làm y biết người đánh thức mình là Mai Đóa.

Mai Đóa dùng tiếng Tạng nói mấy câu, y nghe không hiểu, nhưng khi ngồi dậy nhìn qua cửa lều, dưới ánh trăng, mấy người kia đều đang lắp yên ngựa, liền biết là gọi y dậy lên đường, đám này vẫn cảnh giác rất cao, dù thời gian qua không có dấu hiệu nào, họ không thả lỏng.

Tả Thiếu Dương dụi mắt làu bàu:" Chưa ngủ được bao lâu đã đi rồi, làm gì vậy? Ngủ tiếp đi, ta là Pháp vương, lời ta là lệnh."

Nói xong y muốn chui vào chăn, nhưng bị Mai Đoa kéo ra, những người khác nhanh chóng tới dọn lều.

Mặc dù là Pháp vương, nhưng có một loại mệnh lệnh bọn họ sẽ không nghe, đó là làm lỡ chuyến hành trình hoặc khả năng giúp y đào tẩu. Người ta đâu có ngốc, biết mục đích y muốn họ ngủ tiếp là gì.

Đạt Long Tân dịch:" Pháp vương, Mai Đóa nói, lát nữa ngài có thể ngủ ở trên ngựa, nó sẽ ôm ngài thật chặt, không sợ bị ngã đâu."

Tả Thiếu Dương đành uể oải lê thân xác của mình lên ngựa, Mai Đóa ngồi sau lưng ôm lấy y, vẫn ba người mở đường, một người đoạn hậu tiến lên.

Rốt cuộc Tả Thiếu Dương ngại không dựa vào lòng Mai Đóa ngủ, đành lấy tinh thần nắm chặt yên ngựa, chịu đựng xóc nảy.

Bọn họ chạy tới khi trời sáng hẳn thì dừng lại nghỉ ngơi, ăn sam ba.

Nhận lấy miếng sam ba, Tả Thiếu Dương hết chịu nổi:" Cái sam ba này quá lâu rồi, cứng như đá vậy, quá khó ăn, ta thà chết không ăn. Chúng ta hoặc là tới tập trấn ăn cơm, hoặc là bỏ cho ta chết đói, các ngươi chọn đi."

Đạt Long Tân cười nịnh:" Pháp vương, chúng ta không còn nhiều tiền nữa, tới Thổ Phồn còn phải nộp thuế quan, mỗi người hai lượng ..."

Tả Thiếu Dương không thèm nghe giải thích, phất tay:" Đó là chuyện của các ngươi, ta không muốn ăn thứ cứng như đá này, ngươi có biết trước khi các ngươi bắt ta đi, ta không sống ở hoàng cung thì cũng sống ở Đông cung không? Ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị, được, ta không đòi hỏi vô lý, các ngươi bắt ta ăn thứ này à? Làm Pháp vương ngay cả ăn cơm tệ hơn chó thế này, các ngươi đi tìm người khác làm Pháp vương."

Yêu cầu này nói ra thì không phải quá đáng, nhưng đám Đạt Long Tân thực sự không còn tiền nữa, bọn họ phải đi ba bốn tháng trời, đến lúc đó phải biết làm sao?

Bốn người lại một phen thảo luận, cuối cùng do Mai Đóa cưỡi ngựa vào thành, không bao lâu sau nàng mang về một con gà quay, mười cái bánh bao nóng hổi, còn cả bầu rượu nhỏ.

Dựa vào thời gian đi về của nàng, Tả Thiếu Dương xác định, khu dân cư gần đây nhất không quá xa, tối đa là nửa canh giờ. Ai ngờ đồ ăn mang về chẳng có thời gian thong thả mà ăn, Mai Đóa không cho y nhiều lời, bế lên lưng ngựa, họ lại tiếp tục lên đường, làm ước tính vừa rồi trở nên vô nghĩa.

Tả Thiếu Dương công cách nào kháng cự được, sức lực của Mai Đóa còn hơn cả Miêu Bội Lan, chưa nói tới còn người khác, đánh ăn trên ngựa. Nhưng ăn trong điều kiện đó tuyệt đối không phải chuyện tốt, y chỉ cắn vài miếng bánh bao rồi thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận