Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 665: Tiếng nói ngày càng nhỏ bé.

Tả Thiếu Dương lần này bị tập kích bất ngờ, y chỉ biết Hầu Phổ và tỷ tỷ Hồi Hương sẽ lên kinh thành giúp mình, không ngờ rằng cả cha con Chúc Dược Quỹ cũng đi cùng, đã thế lại còn dẫn theo cả Miêu Bội Lan nữa.

Chỉ là Miêu Bội Lan giữ quy củ quá đáng, không dám có chút cử chỉ thân mật nào với y, tựa hồ đi một bước cũng sợ mắc lỗi, đánh mất hoàn toàn linh khí của nàng. Tả Thiếu Dương thấy hết, nhưng y không làm gì, cũng không cố gắng an ủi nàng, chuyện này cứ thong thả.

Hầu Phổ vừa tới một cái, ngay hôm sau Tả Thiếu Dương liền dẫn hắn đi gặp Mã Chu, chuyện liên quan tới hội cơ kim được y viết rất rõ trong thư rồi, Hầu Phổ nhanh chóng bắt tay vào công việc. Bây giờ chủ yếu là kiểm kê tài sản mà Đỗ Yêm giao ra, với người nhiều năm quản chuyện thuế má như Hầu Phổ mà nói, không hề khó khăn gì. Loại công việc này không cần Tả Thiếu Dương tham gia.

Chúc Dược Quỹ nói với Tả Thiếu Dương, ông ta quyết định lấy kinh thành làm phương hướng phát triển chủ yếu, cửa hiệu chính sẽ chuyển từ Hợp Châu tới Trường An. Tả Thiếu Dương không khỏi thán phục sự quyết đoán của ông già này.

Cha con Chúc Dược Quỹ không lãng phí ngày nào, ngay hôm sau đã tới Đông thị tìm hiểu phòng ốc chuẩn bị mở hiệu thuốc, Tả Thiếu Dương làm công tác thăm dò thị trường kinh thành, cho nên nhiệt tình giúp đỡ họ.

Thời gian cứ vậy thấm thoắt trôi đi, thoáng cái lại mười ngày nữa trôi qua.

Ngày hôm đó trời trong xanh, vạn dặm không mây, Tả Thiếu Dương dẫn theo ba cô gái, được Bành Bính và công tượng công bộ tháp tùng, tới nghiệm thu công trình vườn thuốc.

Tường sau trạch viện Tả gia mở thêm một cái cửa nhỏ, đi qua cửa là mảnh đất rộng rải, toàn bộ sỏi đá, cỏ dại đều được dọn dẹp, đất còn được cày qua. Gạch ngói từ công trình tháo rỡ xếp chỉnh tề trong một cái khó lớn ở góc vườn, giữ lại toàn là đồ tốt, sau này muốn sửa sang phòng ốc gì đó cũng tiện không cần mua nữa.

Bốn xung quanh vườn trồng mười mấy cây đào, cây đều phát triển rất tốt, cánh hoa đào rụng bay lất phất theo gió.

Tường bao xây bằng gạch xanh, cao tới hai trượng, rất chắc chắn, vườn chia thành mấy khu, một phần là nhà ấm, dùng trồng cây thuốc phương nam, một phần là đất cát, trồng loại thuốc sinh trưởng ở đất cát, còn cả ngọn đồi đất, đồi này dùng đất đào ao đắp thành, trồng mấy cây lớn tán rộng, chủ yếu cho các loại cây thích bóng râm. Còn lại là bộ phận là gần ao.

Cái ao này chiếm diện tích bằng sân bóng đá, nước không chỉ lấy từ suối nhỏ sau nhà, còn có cả mấy giếng ngầm nữa, lượng nước sung túc. Nước ao trong vắt, rất mát, công ngầm xây dưới đất, dẫn nước ra Khúc Giang, nước sẽ chảy không ngừng, không chỉ mát, còn không lo bị thối.

Xung quanh hồ là hành lang quanh co, giữa hồ là chòi nghỉ mát, một cây cầu cong bắc ngang, độ cao đủ để thuyền đi xuyên qua. Hồ nước khá nông, trừ có thể nghe tiếng nước mưa rơi trên hồ, mục đích chủ yếu là trồng các loại thuộc thủy sinh, vì dụ như trạch tả.

Phía sau vườn còn cả mảnh đất hoang nữa, Bành Bỉnh vốn định mua luôn cho Tả Thiếu Dương để sau này mở rộng nhà ở, nhưng y dứt khoát từ chối, nói nếu ông ta làm thế thì ngay cả cái vườn này y cũng không nhận.

Làm Tả Thiếu Dương ưng ý nhất là hệ thống thoát nước vô cùng hoàn thiện, từng khu đất đều được chiếu cố, vừa bớt được việc tưới nước, lại không sợ mưa lớn.

Xem toàn bộ khu vườn một lượt, Tả Thiếu Dương hài lòng tới không thể hài lòng hơn được nữa, chuyện này vượt quá cả kỳ vọng của y:" Đa tạ huynh trưởng, có khu vườn này sẽ giúp đệ rất nhiều, có thể trồng thêm các loại tân dược."

" Đây cũng là nguyện vọng của ta, giúp được cậu chút việc nhỏ thôi, không đáng kể gì." Bành Bính nói thật, hắn muốn xây cho Tả Thiếu Dương trạch viện mới y, chỉ là y lại nhất định không chịu:

" Bội Lan, muội thấy thế nào?" Tả Thiếu Dương quay sang mỉm cười nhìn Miêu Bội Lan, không thể không nói, một mục đích quan trọng y làm cái vườn này chính là vì nàng, y biết chỉ cần cái vườn này hoàn thành, Miêu Bội Lan hoạt bát sẽ quay lại vì thế thời gian qua mới không làm gì:

Kiều Xảo Nhi khỏi nói đi, nàng trồng cây đơn giản là chỉ vì chơi đùa, Bạch Chỉ Hàn chỉ biết trồng mấy loại hoa cỏ, dọn ra mảnh đất ở hậu viện đủ cho nàng bận rộn rồi, cả khu vườn lớn thế này, không có Miêu Bội Lan thì trong nhà lấy ai quản lý chứ?

Miêu Bội Lan lúc này đã lấm lem hết cả, vì nàng khác với đám Tả Thiếu Dương chỉ đi dạo quanh vườn kiểu cưỡi ngựa xem hoa, nàng tới đâu cũng cho tay xuống đất bới lên kiểm tra, chẳng mấy chốc mà tay chân lấm lem cả, nhưng cười rạng rỡ như nắng mai:" Thật tốt, thế này sẽ trồng được không biết bao nhiêu là thuốc."

" Không cần trồng nhiều lắm đâu, chỉ cần tập trung vào vài loại tân dược đương địa thôi, cụ thể thế nào ta sẽ nói cho nàng. Đương nhiên, số thuốc này ta cũng chưa bao giờ trồng, phải làm sao phải trông cậy hết vào muội đấy." Tả Thiếu Dương cười nói:

Miêu Bội Lan rửa tay đứng dậy, mắt nhìn mảnh đất rộng lớn, vui vẻ tới đuôi mắt cũng cong vút lên, nàng không biết chữ, chẳng giỏi làm nữ công, chỉ có đúng sở trường làm ruộng thôi, nàng luôn sợ Tả Thiếu Dương sẽ đi quá xa, không cần nàng nữa, bây giờ nàng rốt cuộc cũng yên tâm rồi:" Thiếu gia, còn nhiều đất trống lắm, phải trồng cái gì đây?"

" Trồng hoa, trồng rau, cây ăn quả, cái gì cũng được, các nàng thích gì trống nấy thôi." Tả Thiếu Dương thoải mái phất tay:

" Tốt quả Bạch tỷ tỷ, tỷ có thể trồng hoa rồi."

" Bội Lan, muội đừng gấp, chúng ta phải quy hoạch thật tốt xem chỗ nào trồng gì." Bạch Chỉ Hàn khẽ gật đầu, trong lòng cũng rất vui vẻ, mảnh đất này chính là nàng chỉ cho Tả Thiếu Dương, không ngờ y thực sự biến thành vườn nhà mình:

Bi Vàng ngồi trong vòng tay Bạch Chỉ Hàn đang láo liên ngó xung quanh, nó sớm biết có khu vườn này rồi, chỉ là thời gian trước lúc nào cũng có rất nhiều người ở trong đó cho nên nó không tùy tiện tới, tuy được Tả Thiếu Dương nuôi, nó không lạ người, không sợ người, nhưng là con sốc thông minh, nó không đánh mất sự cảnh giác.

Bạch Chỉ Hàn đặt Bi Vàng lên cây đẩy nhẹ một cái, nó liền hiểu ngay, kêu vài tiếng chích chích, thoáng cái chạy biến mất.

" Ta nói trước, trồng thuốc mới là chính nhé, chỗ thừa mới cho các nàng trồng rau quả đấy, không được lẫn lộn đâu." Tả Thiếu Dương cố tình nói:

Kiều Xảo Nhi cười khúc kích:" Nghe rõ rồi, bọn thiếp trồng rau quả, còn thừa đất thì để tướng công trồng thuốc."

Ba cô gái cùng cười, Tả Thiếu Dương nhún vai, ai bảo y vốn là số ít trong nhà, bây giờ Miêu Bội Lan tới, làm tiếng nói của y càng nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận