Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 794: Cưỡi lừa vào cung.

Quan Lý vái dài coi như tạ tội, giờ mới hiểu sao chưa gặp mà người này tỏ ra khó chịu với mình, đúng là Quái thần y mà, ông ta không biết chuyện liên quan tới Bi Vàng, chỉ coi đó là một phần tính cách quái đản của y thôi. Thấy Tả Thiếu Dương ăn uống thong thả, cứ thế này chẳng biết bao giờ mới xong, lòng ông ta như có lửa đốt, không dám thúc giục chỉ ngượng ngập nói:" Thần y, hay là chúng ta tiến cung diện thánh đi, bệnh tình của thái thượng hoàng, e là không thể đợi thêm được nữa."

" Có gì mà không đợi được?" Tả Thiếu Dương hừ mũi:" Nếu là bệnh nguy cấp thì bệ hạ đã dùng hồng linh tín sứ đưa thư hỏa tốc triệu ta vào kinh. Nếu là bệnh nặng một chút đáng ngại thì cũng dùng khoái kỵ tới, ngày đêm đưa ta đi. Chứ không phải viết một phong thư, mấy tên thị vệ ẻo lả lề mề tìm ta thương lượng. Nên không có gì phải vội, ăn cơm xong đi không ảnh hưởng gì."

Quan Lý á khẩu, nhưng không cãi được, thấy y nói có vẻ cũng có lý, đành cúi đầu ở bên đợi.

Đang ăn thì Đỗ Minh cưỡi con lừa nhỏ tới, Tả Thiếu Dương gọi nó tới ăn cùng. Đỗ Minh rất chu đáo, còn chạy qua chạy lại, gom đống lá, cánh cây, đốt đống lửa. Lấy ra cái giá sắt gập được, bắc ấm nhỏ, thong thả đun trà cho sư phụ.

Tả Thiếu Dương ăn bánh xong thì nước đã sôi, lấy bình trúc treo bên cạnh, mở nắp làm chén, thong thả uống chén trà, sau đó mới đứng dậy phủi mông:" Được rồi, đi thôi. Con không cần đi đâu, thong thả ăn uống nghỉ ngơi, lâu với về Trường An, thoải mái mà chơi."

" Con đi với sư phụ được không?" Đỗ Minh đứng lên xin phép:

" Có gì vui đâu, ta đi một chuyến rồi về ngay ấy mà, con thích theo cũng được." Tả Thiếu Dương lại ngồi xuống, đợi Đỗ Minh ăn:

Cũng may Đỗ Minh không lề mề như Tả Thiếu Dương, thấy mặt Quan Lý sắp chuyển màu gan lợn, nó mau mắn ăn xong, dọn đồ dập lửa, dẫn lừa theo, để lại gói hạt dẻ cho mấy con sóc.

Tới lúc này Quan Lý thở phào, khom lưng cùng Tả Thiếu Dương rời vườn, đi xuyên qua trạch viện, khi ông ta đứng trước cổng đợi thì bất ngờ y rẽ vào chuồng ngựa, dẫn ra một con lừa lớn.

Quan Lý vội nói:" Tả thần y, không cần đâu ạ, ngoài kia có xe ngựa đợi rồi."

" Xe ngựa là làm cho người làm quan các ngươi, bách tính như ta cưỡi lừa cho chắc." Tả Thiếu Dương nói rồi nhảy lên lưng lừa, lững thững mà đi, Đỗ Minh cưỡi lừa nhỏ, thong thả theo sau, không thèm để ý tới ông ta:

Quan Lý đành phải lên xe ngựa, bảo xe đi chậm theo Tả Thiếu Dương.

Con lừa Tả Thiếu Dương cưỡi rất dị hợm, nó khá to, chân nó cũng to, chắc khỏe, mỗi điều là ngắn ngủn làm hai chân của y sắp chạm mặt đất. Tất nhiên không phải Tả Thiếu Dương chọn nó vì ngoại hình, Lý Nhị Tráng chọn giúp y đấy, con lừa này rất khỏe, tuy thấp nhưng sức chịu đựng cao, chở người đi cả ngày chẳng mệt.

Mặc dù rất con lửa này, nhưng rút kinh nghiệm, Tả Thiếu Dương không đặt tên cho nó, y thấy mấy con vật được y đặt tên đều không ở bên cạnh mình lâu.

Rất nhanh Tả Thiếu Dương bị người ta nhận ra, vì cái đầu của y quá bắt mắt, lại còn cưỡi con lừa ai đi qua cũng phải quay đầu nhìn. Mấy năm qua y là đề tài bàn tán không ngừng của người Trường An, vừa thấy cảnh tượng quái dị này không ít người thì thầm chỉ trỏ bàn tán.

Bống đâu có một lão giả khom người thi lễ:" Tả đại phu tới kinh thành ạ? Khi nào ngài rảnh tới nhà lão hán chơi nhé, ngay ở ngõ đối diện thôi ..."

Nghe là biết người năm xưa được y chữa bệnh rồi, Tả Thiếu Dương vui vẻ nhận lời, nói y còn ở Trường An một thời gian, rảnh rỗi sẽ tới. Cứ thế dọc đường có nhiều bách tính nhận ra, người chào hỏi, có người đưa y bát rượu nếp, ít bánh trái, Tả Thiếu Dương thoải mái nhận hết.

Quan Lý nhìn cảnh đó lạ lắm, thái độ Tả Thiếu Dương khác hẳn khi trò chuyện với ông ta, thân thiện hòa nhà.

Đi thẳng một mạch theo Chu Tước đại nhai là Hoàng Thành, ngoại trừ chào hỏi ít bách tính ra, Tả Thiếu Dương chẳng để ý xem Trường An mấy năm có thay đổi gì không, y chẳng thích nơi này, đi một chuyến rồi về thôi, để ý làm gì ...

Sân rộng trước Hoàng Thành có hai hàng thị vệ đại nội hai bên, La công công đứng trước mặt đám cung nữ thái giám, mặt tươi roi rói. Thấy Tả Thiếu Dương cưỡi con lừa quái dị đi tới sửng sốt mất một lúc mới chạy đến chắp tay:" Tả thần y, vẫn khỏe chứ?"

Tả Thiếu Dương khá có thiện cảm với lão thái giám này, xoay người xuống lừa, chắp tay nói:" La công công, mấy năm không gặp, ông trông càng tinh thần đấy.

" Ha ha ha, làm gì so được với Tả thần y, năm năm rồi đấy, ngài vẫn trẻ trung như hồi đó, cha gia trông vậy thôi, chậm chạp hơn trước rồi. Ấy, nghe nói Tả thần y đỉnh đầu không mọc được tóc, cứ nhắn thín giống hành gia, cha gia không tin đâu, ai ngờ là thật." La công công nhìn cái đầu Tả Thiếu Dương, phải nói y có tám phần anh tuấn, vì cái đầu này mất đi một nửa:

Tả Thiếu Dương đưa tay lên sờ da đầu nhẵn thín, cười to:" Đỉnh đầu mở cửa sổ, cho thoáng khí ấy mà, có vài người làm người ta bực mình, không thông thoáng chút cho thoải mái."

La công công cười:" Ài, lời này của thần y có hàm ý, không phải nói cha gia chứ?"

" La công công mà là người như thế thì người khó chịu đầu tiên là bệ hạ, vậy đâu có chuyện bệ hạ giữ bên người bao lâu như vậy phải không?"

" Ha ha ha, được thần y khen ngợi thế này, cha gia đủ vinh dự rồi."

" Lời này của công công cũng có hàm ý đấy."

Hai người cùng cười to, nói cười một phen La công công mới tránh đường sang bên:" Tả thần y, Đỗ công tử, mời, bệ hạ và nương nương đang đợi."

Tả Thiếu Dương chắp tay, dẫn Đỗ Minh vào Hoàng Cung.

So với lần đầu vào hoàng cung, nơi này huy hoàng hơn nhiều, cũng phải thôi, hiện đã bước vào thời kỳ Trinh Quan chi trị, quốc lực cường thịnh, không phải những năm đầu Trinh Quan có thể so sánh.

Đỗ Minh hiểu kỳ nhìn quanh, tuy hồi nhỏ nó theo phụ thân vào hoàng cung rồi, nhưng khi đó còn quá nhỏ, nên nhớ không rõ.

Tả Thiếu Dương chẳng nhìn ngang ngó dọc, trải qua một phen sinh tử, nhiều thứ bị y coi nhẹ rồi, như phú quý nhân gian chẳng thể khiến y hứng thú chút nào, cũng chẳng hỏi mình được đưa đi đâu. Lưng đeo rương thuốc, đủng đỉnh mà đi thôi.

La công công không dẫn họ tới trước cung điện, bảo họ đứng đợi, ông vào thông báo. Lát sau La công công đi ra, nói:" Tả thần y, Đỗ công tử, mời vào, bệ hạ và nương nương đang đợi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận