Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 193: Đổi cách tặng lễ. (1)

Tỷ đệ Hồi Hương ở bên nghe thấy Nghê đại phu nói đều bĩu môi khinh bỉ, động tác chẳng ngờ giống nhau y hệt, nói thì thật đàng hoàng, ông không thu thêm thù lao nhưng tiền thuốc cao tới chết người không phải ai cũng tới khám nổi.

Ví như Quý Chi Đường thu tiền khám bệnh 2 đồng, Huệ Dân Đường lấy 15 đồng, hơn nữa lại còn thu trước, phải nộp tiền rồi mới ngồi đợi tới lượt, bất kể khám ra bệnh hay không, chữa được hay không cũng mất 15 đồng. Đấy là còn còn chưa tính tiền thuốc, quả thật thu tiền như thế không trị được bệnh cho người ta là xỉ nhục, cần gì nhận thù lao nữa. Ông ta quả thật không thẹn với câu y thuật như nhân thuật.

Tả Quý nghe Nghê đại phu nói một tràng thì tán thưởng:” Nghê đại phu cao luận, Tả mỗ thụ giáo.”

Đưa tay đẩy ba cái hộp về phía ông ta:” Vậy những thứ này, xin nhận lại. Tả mỗ y thuật bình thường, lý giải y thuật như nhân thuật không bằng ông, nhưng tự vấn nhân tâm, Tả mỗ thấy mình vẫn có.”

Nghê đại phu tức thì há mồm, không biết đối đáp thế nào.

Hồi Hương ở bên cạnh nhạt giọng nói:" Đúng thế, nhà ta không giống một số kẻ, tự xưng y giả, nhưng thấy người tới cầu y quần áo lam lũ, rõ ràng là trị được nhưng lại nói là không trị được."

Nghê đại phu nghe ra Hồi Hương đang mỉa mai chuyện trước đó Lý đại nương của Mai thôn trúng phong tới nhờ ông ta chữa trị, khi đó vì bệnh cần nhân sâm mới chữa được, quá đắt, sợ bệnh nhân không gánh nổi, ông ta không muốn chữa bệnh lỗ vốn, nói là không chữa nổi. Bây giờ mình ngồi đây ba hoa cái gì mà nhân tâm, nhân thuật, đúng là sự mỉa mai lớn nhất trên đời, mặt đỏ rực không biết giấu đi đâu.

Tả Quý quay sang bảo nhi tử:” Trung Nhi, tính tiền khám bệnh thuốc men cho Nghê đại phu.”

Nói tới đó kéo dài giọng nói lớn:” Nhớ, có bao nhiêu tính bấy nhiêu, không được thu thêm, nếu không thành du y giang hồ như Nghê đại phu nói, truyền ra làm tổn hại thanh danh Quý Chi Đường, nghe chưa?”

“ Vâng ạ.” Hồi Hương nhanh mồm dài giọng đáp to, không nghĩ cha cũng có lúc mỉa mai người khác, cười toét cả miệng:

Nghê đại phu ở Hợp Châu được tán dương danh y, xưa nay xem thường y giả khác, đặc biệt là loại lang trung y thuật tầm thường như Tả Quý cũng dám mặt dày mở hiệu khai đường, làm hổ danh nghề cao quý này. Vừa xong nói tới chuyện này, bất tri bất giác để lộ ra sự kiêu ngạo trong lòng, không ngờ bị Tả Quý khéo léo mỉa mai, vừa thẹn vừa giận, song người ta vừa cứu con mình lại nhận lời làm chứng, không thể đắc tội, cười tự trào: “ Tả lang trung y đức cao với, giới hạnh lâm Hợp Châu chúng ta không ai không biết, những thứ này, thực ra không thể nói là lễ tạ thêm, mà là báo đáp lệnh lang giúp làm chứng và cứu trị khuyển tử. Mong Tả lang trung linh hoạt châm chước tiếp nhận cho.”

Thực sự vẫn là do ông ta không yên tâm, suy bụng ta ra bụng người, chỉ sợ người ta không thu tiền thì không tận lực, mà chuyện này chỉ có thể thành công chứ không thể thất bại, nếu không đệ đệ mất đầu thì mọi thứ đổ sông đổ biển.

Nhưng Tả Quý đã nói hết rồi không thêm lời nào nữa, cho nên chỉ bảo Lương thị đi pha trà, sau đó nhàn nhã ngồi thưởng thức trà ngon nhi tử hiếu kính, ngắm cảnh ngoài phố.

Một kế không thành, Nghê đại phu mắt đảo vòng, nghĩ ra chủ ý khác:” Tả lang trung, lão hủ có một thỉnh cầu quá đáng, không biết có nên nói không?”

“ Mời Nghê đại phu cứ nói.” Tả Quý thầm nghĩ dù ông bày trò gì ta cứ lắc đầu là xong, thực ra Tả Quý không phải cổ hủ quá mức như người ta nghĩ, như việc thu nhận bạc và vải vóc của Giả tài chủ, có điều Nghê gia đáp tạ quá lớn, không dám nhận, một phần nhỏ trong đó là sự cạnh tranh ngầm với Nghê đại phu, y thuật ông kém, muốn thể hiện y đức hơn người ta:

Lòng người phức tạp, không phải nhìn qua một hai việc mà đánh giá được.

“ Khuyển tử mặc dù chuyển nguy thành an rồi, nhưng nhất thời chưa khỏe lại được, cần uống thuốc một thời gian dài, lão hủ cũng rất ngưỡng mộ phương thuốc trị hạ lợi thư thoát này và cách báo chế ô đầu của quý đường. Cho nên muốn bỏ số tiền lớn mua lấy, bao gồm cả phương thuốc trị trúng phong mà xá đệ từng tới mua nhưng ăn nói khó nghe đắc tội, tổng cộng là ba thứ, không phân chia cái nào bao nhiêu nữa, lão hủ trả ba hộp, ha ha, mong Tả lang trung nhường cho.”

Tả Thiếu Dương thầm gật đầu, ông già này trong tình cảnh khó khăn mà vẫn suy tính đâu vào đó được, lâm nghịch cảnh không buông xuôi, chẳng trách làm kinh doanh Huệ Dân đường tốt như vậy, sự thành công nào cũng có lý của nó, đáng để học tập.

Nghê đại phu cũng quay sang Tả Thiếu Dương, ông ta không tin y còn trẻ có thể đạm bạc như Tả Quý, chắp tay hỏi:" Tả công tử ý thế nào?"

Tả Thiếu Dương giả ngốc, ngượng nghịu gãi đầu:" Nghê đại phu là danh y một đời, vậy mà cũng ngưỡng mộ phương thuốc của Quý Chi Đường ta, thật làm người ta tự hào."

Nghê đại phu cười gượng gạo, lời này mà truyền ra ngoài, thanh danh Huệ Dân Đường sẽ bị đả kích mạnh, nhưng trước mắt cứu đệ đệ, không tính xa được như thế. Huống hồ ông ta chẳng sợ, qua được kiếp nạn này đã, còn người là sẽ còn biện pháp.

Tả Thiếu Dương chỉ trêu một câu như vậy, y không phải loại được lý không tha người:" Phương pháp bào chế ô đầu thì ta không thể bán, vì đã có giao ước với Hằng Xương dược hành rồi. Còn về phần phương thuốc chữa trúng phong, chỉ cần giá tiền hợp lý là có thể suy xét. Phương thuốc cứu lệnh lang thì Nghê đại phu không cần mua, Quý Chi Đường ta đã tiếp nhận chữa trị cho lệnh lang thì phải chữa tới khi khỏe, phải dùng bao nhiêu thuốc, ta sẽ bào chế đưa tới cho lệnh lang."

" Không không, lão hủ thực sự ngưỡng mộ công hiệu của phương thuốc này, cho nên thực lòng muốn có được, tương lai trị bệnh. Ngoài ra phương thuốc trúng phong không cần nhân sâm kia, chỉ cần quý đường ra giá, lão hủ quyết không mặc cả."

Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Nghê đại phu ra giá đi, hiện giờ là các vị muốn mua, không phải là nhà ta muốn bán, cho nên tất nhiên là bên mua ra giá."

Nghê đại phu thở dài:" Phương thuốc từng cứu tính mạng của khuyển tử, mà chứng thiếu âm này sẽ còn phát bệnh nhiều, giá không thấp. Còn phương thuốc trị trúng phong, giá trị càng không thể đong đếm, lão hủ tài lực hữu hạn, chỉ có củ sâm già với chỗ trang sức và ngân lượng này thôi, Tả lang trung, Tả công tử thấy sao?"

Tả Quý chưa trả lời thì Hồi Hương đã đi tới cười hì hì:” Cha, trà nguội rồi để con thêm nước cho cha.”

Rồi đá Tả Thiếu Dương một cái, muốn y phải chủ động ở việc này, đừng để cha tham gia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận