Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 295: Kho tàng dưới gối.

Buổi tối Bạch Chỉ Hàn lại đưa thức ăn tới Tang gia, lần này Tang mẫu và Tang Oa Tử không dám xin nữa, nhà chỉ nấu nồi cháo loãng teo, ánh mắt thèm khát căm tức nhìn hai nàng ăn, ăn xong là nằm trên giường, giảm vật động tránh đói nhanh.

Mấy người Tang gia rất buồn bực, mấy thương binh ở Quý Chi Đường càng buồn bực hơn, trước kia đều được huynh đệ trong quân ngày mang cho hai bữa cơm, mặc dù mỗi bữa chỉ có một cái bánh bao đen xì xì thôi, song uống thêm nước vào cũng no bụng. Nhưng về sau thì đợi mãi không thấy bữa chiều, cả ngày chỉ có một cái bánh bao, không còn gì thêm nữa.

Thế nhưng bọn họ đành chịu, giờ họ là thương binh chẳng đóng góp được gì, bị giảm khẩu phần cũng là điều dễ hiểu, ai cũng biết chuyện quân lương bị đốt rồi.

Tối đến, bầu không khí trong huyện thành trở nên căng thẳng, mọi người chỉ dám ngủ một mắt, sợ quân địch tập kết, quân lính tuần tra tăng gấp đôi so với ban ngày, cứ thi thoảng lại nghe thấy bước chân đều tăm tắp đi ngang qua.

Đêm đó không xảy ra bất kỳ chuyện gì, mọi người qua một đêm bình yên trong thấp thỏm. Ngày hôm sau trời sáng, Tả Thiếu Dương ngáp dài một cái tỉnh lại, không khí lạnh bên ngoài làm y không muốn rời cái chăn ấm áp, trước kia chăn vừa cứng vừa lạnh y chẳng thế này, bây giờ đệm tơ chăn lụa rồi đâm sinh lười. Nhìn bên cạnh Bi Vàng vẫn nhắm mắt ngủ rất mỹ mãn, bị y trêu chọc cũng chỉ vẫy cái đuôi to xua đuổi, mắt chẳng thèm mở ra, thế là quyết định học nó ngủ nướng cho sướng đời.

Đang chuẩn bị ngủ thì chợt phát hiện bên ổ Bi Vàng có đặt cái gì đó, màu lam, lấy làm lạ, dụi đôi mắt lim dim nhìn kỹ, là một cái túi, đâu ra cái túi này vậy? Không phải của mình.

Tả Thiếu Dương ngồi bật dậy, nhìn xung quanh, không thấy có gì khác lạ, cúi đầu nhìn xuống, thấy Bạch Chỉ Hàn ôm gối ngủ, mái tóc dài đen óng ả phủ lên gương mặt nõn nà như mỡ đông, ạch, không ngờ nha đầu này ngủ chẳng thành thật, gối chẳng để gối mà lấy ôm rồi, không biết có mơ mộng gì hay ho không.

Đưa tay kéo cái túi tới, cẩn thận ướm thử chứ chưa mở ra vội, thấy nằng nặng tay, mở ra nhìn, trong đó là mấy củ nhân sâm cả lớn lẫn nhỏ, không kìm được kêu lên một tiếng.

Tuy tiếng kêu này rất nhỏ, song vẫn đánh thức Bạch Chỉ Hàn, thấy Tả Thiếu Dương đã dậy, nàng cũng vội vàng ngồi dậy:” Thiếu gia đã dậy rồi.”

Tả Thiếu Dương vừa mới nhìn, tức thì thấy máu nóng cấp tốc dồn lên đầu, có xu hướng muốn trào ra mũi ... Chỉ thấy nàng mặc một cái áo trong bằng lụa trắng mềm mại, mái tóc đen xõa sượi, mày liễu cong cong, mắt phượng lim dim, gò má non tơ trắng hồng hồng, cánh môi he hé khơi gọi, đặc biệt là bầu ngực uốn lượn vô cùng sinh động, chẳng biết là mắt y quá bén hay do đầu óc tưởng tượng ra, y thấy chấm nhỏ như hạt đậu gồ gồ lên trước ngực nàng.

Đầu óc váng vất, sợ ngã từ trên gác xuống, Tả Thiếu Dương vội vàng nhắm mắt lại, quay đi, giọng khàn khàn:” Ừ ... Tối, tối qua có ai tới không?”

“ Ừm ..không, thiếu gia có chuyện gì sao?”

“ À, à, không có gì, ta muốn ngủ thêm một chút.” Giọng nói mang âm điệu ngái ngủ của Bạch Chỉ Hàn vô cùng cám đỗ, Tả Thiếu Dương không nhìn nữa rồi mà tim vẫn đập rộn lên, cảnh tượng vừa rồi xung kích với anh chàng hai mấy năm trời chưa có mảnh tình vắt vai là quá lớn:

“ Ồ ...” Bạch Chỉ Hàn mắt lim dim chẳng nhận ra sự khác thường của Tả Thiếu Dương, nhìn sắc trời mông lung bên ngoài:” Nô tỳ không ngủ nữa, phải dậy thôi.”

Tả Thiếu Dương mất một lúc mới trấn tĩnh lại được, đưa tay kém cái túi vào trong chăn xem, có khoảng mười củ sâm, số sâm nhỏ không có gì đáng kể, nhưng có ba củ sâm là hàng cực phẩm hiếm có, y chỉ một lần nhìn thấy ở lần Nghê đại phu mang tới hối lộ.

Chẳng lẽ, Tiêu Vân Phi đã thành công trộm được bốn củ sâm đó rồi, sau đó còn tiện tay lấy luôn mấy củ sâm nhỏ?

Cho tay vào túi lục lọi một hồi, quả nhiên chạm vào một tờ giấy gấp gọn gàng, mở ra bên trong có một cái ngọc bội, giấy viết : Lão ca viễn tẩu tha hương, mong rằng sau này còn có duyên gặp lại, đệ hãy trân trọng. Ngoài ra, nếu đệ có gì khó xử, hãy mang ngọc bội này tới chùa Thanh Phong tìm phương trượng Trí Không, ông ấy sẽ toàn lực tương trợ.

Không có mở đầu cũng chẳng có ký tên, Tả Thiếu Dương xem xong ngồi thừ người ra, Tiêu Vân Phi giúp y rất nhiều, chẳng biết giờ này tên trộm già bán hiệp đó đã lưu lãng phương nào rồi.

Tả Thiếu Dương cầm miếng ngọc bội lên xem, nhỏ nhắn chỉ bằng ngón tay cái, là cả khối ngọc trắng, không khắc chữ hay hoa văn gì, Tả Thiếu Dương không hiểu rõ về ngọc, nhưng chất ngọc không đồng nhất thế này thì chả phải là thứ đắt tiền, nếu miễn cưỡng nói nó có gì nổi bật thì là vân màu đỏ quấn giữa miếng ngọc.

Tiêu Vân Phi cướp của người giàu chia cho bồ tát thì tất nhiên quan hệ với chùa triền không nhỏ, trước kia cũng bảo nếu mình cần tìm thì để ký hiệu ở chùa Thanh Phong là thấy rồi, cơ mà nếu chùa đó được phúc lợi từ đồ ăn cắp thì sao nó rách nát thế kia?

Kệ nó, nếu đã được vị lão ca này coi trọng gửi gắm như thế thì hẳn là bản lĩnh rất cao, đầu óc cũng có vấn đề, biết đâu lại là cao thủ ẩn thế như trong truyện hay mô tả?

Tả Thiếu Dương vừa nghĩ linh tinh vừa cất ngọc bội vào lòng, hồi hai người mới gặp nhau, y chỉ mong lão già này mau chóng biến mất hai bên khỏi dính dáng gì nữa, ai ngờ duyên phận kỳ lạ khiến hạ ngày càng thân thiết hợp ý, bây giờ ông già thú vị đó đi mất, chẳng biết bao giờ mới gặp lại, không khỏi nhớ nhung.

Tiếp đó nhìn chỗ nhân sâm, nghĩ xem phải giấu đi đâu.

Chỗ sâm này không thể cho cha mẹ biết, nếu không khó mả giải thích được, càng không thể để cho Bạch Chỉ Hàn biết, có trời mới biết cô ta sẽ lại suy luận linh tinh cái gì, minh oan ức đủ lắm rồi. Mà việc quái gì mình phải bận tâm cô ta nghĩ gì? Tả Thiếu Dương hừ một tiếng, đem số sâm cho vào cái túi, xé gối ra, nhét vào, vỗ vỗ đập đập một hồi, lại gối thử, cảm thấy không thể phát giác liền thò đầu ra, vừa vặn Bạch Chỉ Hàn đã cài xong cái cúc áo cuối cùng, nuốt nước bọt tiếc nuối gọi:” Chỉ Nhi, cái gối của ta rách rồi, cô khâu giúp ta cái, khâu luôn đi, ta muốn ngủ tiếp.”

Bạch Chỉ Hàn đáp lời, leo lên thang men theo mép gối nhanh chóng khâu lại, không phát hiện được có gi bên trong, xong xuôi lại leo thang xuống, hai người không hề có giao lưu nào.

Tả Thiếu Dương nằm gối đầu lên gối, phía dưới có ba củ sâm cực phẩm, cảm giác này chỉ có thể nói, sướng!
Bạn cần đăng nhập để bình luận