Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 303: Lấy chân tình đổi giả ý. (2)

“ Xin lỗi, lúc nãy ta sai, ta không nên lừa cậu.”

Triệu Tam Nương cho rằng Tả Thiếu Dương thành tâm tới giúp nàng, mang bánh cho nàng và con nàng ăn, vậy mà nàng tính lừa y, chẳng trách y tức giận. Làm sao bây giờ, nếu y không bán nữa thì nhà mình chỉ còn nước chết đói thôi, còn y có thể thoải mái đi nơi khác bán, trong thành còn nhiều đại hộ, họ sẵn sàng bỏ giá gấp chục lần mua lương thực.

Mím chặt môi, Triệu Tam Nương nhanh chóng có quyết định, nhích tới gần Tả Thiếu Dương nắm lấy tay y, giọng chuyển sang nũng nịu:” Là ta không tốt, cậu đừng giận, chúng ta nói chuyện đàng hoàng ...”

Nàng hoảng rồi, sợ đói thật rồi, cũng sợ chuyện người ta dám làm khi đói, mấy ngày đi mua lương thực nàng đã nghe nhiều, thấy nhiều, nên giờ bất chấp hết.

Tả Thiếu Dương bận suy nghĩ làm sao giữ được lươn thực mà không bị quan binh phát hiện, nghĩ không ra, nhất thời không để ý tới xung quanh, cho đến khi đột nhiên có một bàn tay mát lạnh nắm lấy tay mình mới sực tỉnh, nhận ra Triệu Tam Nương ngồi kề sát mình từ bao giờ, rụt vội tay lại:” Tam thẩm, làm cái gì thế này?”

Triệu Tam Nương thấy mình dùng chiêu này lập tức có hiệu quả, cười khúc khích:” Thực ra, ta không nhiều tuổi hơn cậu là bao, vậy mà cậu cứ gọi ta là Tam thẩm, nghe không hợp chút nào.”

Đưa tay vén mấy sợi tóc lõa xõa dính trên trán, nàng mặt áo lụa, ống tay áo rộng, tay đưa lên, ống tay áo tất nhiên theo đó trượt xuống, để lộ cánh tay trắng ngần, Triệu Tam Nương lần nữa nắm lấy tay Tả Thiếu Dương, mắt lúng liếng:” Đại lang, chúng ta quen nhau cũng đã lâu rồi, có thể nói tình như tỷ đệ, không biết vì sao, thấy cậu, ta cảm thấy như gặp thân đệ đệ của mình vậy, thậm chí còn thân thiết hơn, còn cậu thì sao? Có phải cũng coi ta như tỷ tỷ không?”

Tả Thiếu Dương tuy bất ngờ vì hành động của Triệu Tam Nương, song phải thừa nhận, các cô gái mà y gặp, tuy luận đơn thuần về vẻ đẹp đều hơn Triệu Tam Nương, nhưng về sức quyến rũ không thể sánh bằng. Thêm vào quan niệm hiện đại, tuy thích các nàng nhưng chỉ coi như những cô bé chưa lớn, còn phụ nữ độ tuổi thành thục như trái cây chín này mới khiến nam nhân nhìn thấy đưa lên giường.

Tim đập thình thịch, trải qua chuyện hôm nay Tả Thiếu Dương không khó lý giải hành động của nàng, ngả người ra sau né trách bầu ngực nhô cao của Triệu Tam Nương đang ngày càng áp sát, luống cuống nói:” Tam thẩm, không nên làm thế.”

Rõ ràng giọng nói khản đặc của y không có nhiều sức thuyết phục, là mẹ của hai đứa con, Triệu Tam Nương quá hiểu phản ứng của nam nhân, cổ họng y cuộn lên cuộn xuống là minh chứng rõ ràng. Đã đi tới nước này Triệu Tam Nương tất nhiên không làm nửa chừng, nàng là nữ nhân quyết đoán, xoay bờ eo thon, ngồi vào lòng Tả Thiếu Dương, tay vươn ra vòng quanh cổ y, môi phả hơi nóng ghé sát tới:” Sao còn gọi là tam thẩm, ta già lắm sao?”

Tả Thiếu Dương giật nảy mình, nhưng cặp mông căng tròn đó đã đặt lên đùi y, trước mắt lại là bầu ngực phập phồng mời gọi, nếu muốn đẩy nàng ra thì đẩy chỗ nào, chỉ còn nước dùng nghị lực cao nhất quay đầu đi:” Tam thẩm xin hãy tự trọng, nếu trong nhà không còn tiền, ta có thể cho thẩm nợ mà.”

“ Cậu vẫn gọi ta là tam thẩm, vậy tự xem xem ta có già tới mức ấy không?”

Triệu Tam Nương vừa nói vừa uốn éo vòng eo, cặp mông tròn trịa cọ sát chỗ hiểm của y, một tay thi xoay đầu Tả Thiếu Dương, tay kia vén vạt áo sam, dần dần vén lên trên, cho tới khi lộ ra áo lót màu hồng đào.

Tuy đã sinh hai đứa con, nhưng Triệu Tam Nương đã làm góa phụ tới sáu bảy năm, mấy ngày qua bị đói cũng không ảnh hưởng mấy tới thân hình, thậm chí thời gian qua bị đói lại làm nàng trở nên thon thả như thiếu nữ, làn da vẫn còn mịn màng.

Vạt áo đã vén tới ngực, đường cong của bầu vú dần lộ ra dưới lớp áo lót mỏng manh, Tả Thiếu Dương cảm thấy lý trí của mình đang trôi đi nhanh tới mức đáng ngại, vì y khao khát nàng kéo lên thêm chút nữa, cổ họng khô rang:” Tam ... Tam thẩm ...”

“ Gọi ta là tam tỷ.” Triệu Tam Nương buông tay, vạt áo buông xuống che đi cảnh xuân, Tả Thiếu Dương đang nuối tiếc thì nàng lại nhoài người tới, tay ôm cổ y, thẽ thọt:” Đại lang, cậu không biết Tam tỷ thủ quả khổ thế nào, xuân khuê oán phụ biết bao thảm ...”

Tấm thân mềm mại dán sát vào lồng ngực, cả hai đều mặc mấy lớp áo, cảm giác không rõ, Tả Thiếu Dương vẫn hơi thở dồn dập, người thì cứng đờ:” Vậy đừng thủ quả, tam thẩm có thể đi bước nữa ...”

“ Đi bước nữa? Cậu giả ngốc sao, đâu dễ như vậy ... Mà thôi đi, không nói nữa.” Triệu Tam Nương áp sát một bên má vào má Tả Thiếu Dương, giọng vừa êm ái vừa ai oán: “ Đại lang, tam tỷ thích cậu, thực ra ta thích cậu lâu lắm rồi, cậu vừa tuấn tú lại giỏi giang, con người tốt bụng thật thà, chỉ là thân phận ta như vậy không thể có suy nghĩ gì khác... Hôm nay vừa khéo ta có thể làm theo tâm nguyện, cũng là báo đáp cậu cứu mạng con ta …”

Tả Thiếu Dương chẳng kịp nói gì, vì môi Triệu Tam Nương lướt qua gò má y, ngậm lấy hai cánh môi khô khốc. Y bị cưỡng hôn rồi, hơn nữa lại còn là nụ hôn đầu. Có điều y cũng không có thời gian mà tiếc nuối, một tay Triệu Tam Nương nắm lấy tay y, luồn nó qua mép áo, xuyên qua áo lót, nắm lấy bầu vú tròn trịa.

Y chỉ có duy nhất một suy nghĩ, thì ra môi nữ nhân mềm như thế, thì ra ngực nữ nhân cũng mềm như thế.

Nam nhân dụ dỗ nữ nhân thì gian nan vất vả, nữ nhân muốn dụ dỗ nam nhân thì thường bằng vài ánh mắt, vài động tác là đạt được mục đích, huống hồ Triệu Tam Nương còn đi xa hơn thế, một chàng trai chưa nếm mùi đời như Tả Thiếu Dương chịu sao thấu.

Tới nước này nếu y còn ngồi im thì chẳng phải là nam nhân nữa , dục vọng cuồn cuộn chảy trong lòng chi phối hoàn toàn hành động của y, Tả Thiếu Dương đẩy nàng ngã xuống thảm,.

Trong căn phòng tù mù vì rèm che kín mít, Triệu Tam Nương nhắm mắt lại, giọt nước mắt chảy theo gò má, cơ thể cuộn lên mỗi khi bàn tay nam nhân chạm tới những chỗ nhạy cảm trên cơ thể. Tuy nàng là người chủ động dụ hoặc Tả Thiếu Dương, nhưng nàng đâu có muốn như vậy, tất cả chỉ là bất đắc dĩ, vì hai đứa con …
Bạn cần đăng nhập để bình luận