Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 146: Mối hận của Tang mẫu. (2)

Hôm nay cha con Tả Quý tới rất sớm, khi họ tới quán trà mới mở cửa, chưa có mấy khách, ai nấy thấy bọn họ đều ngưng nói chuyện quay sang nhìn, họ biết lại tiếp tục có chuyện hay để xem rồi, đứng lên chào hỏi rôm rả. Thời xưa không có phương tiện thông tin hiện đại, song chớ coi thường tốc độ lời truyền miệng, gần như chỉ qua một đêm không dám nói cả huyện Thạch Kính biết chuyện, ít nhất dân mấy dãy phố giữa hai nhà đều biết cả.

Tang phụ và Tang mẫu đang nói chuyện trong bếp, nghe Tang Oa Tử ở ngoài chào khách mới quay ra nhìn, thấy Tả Quý, Tang phụ lập tức thay đổi sắc mặt, nhỏ giọng cảnh cáo thê tử một câu rồi cười vui vẻ ra đón:” Ái chà Tả lang trung, ông tới rồi, lâu lắm mới thấy đó, có phải thời gian qua bận rộn lắm không?”

Tả Quý vuốt chòm râu hoa râm cười:” Đúng thế, hôm nay Tả mỗ tới chuyên môn cảm tạ, nếu không phải Tang chưởng quầy phái lệnh ái đưa bạc cấp cứu thì không biết thu thập thế nào. Tang chưởng quầy nghĩa cả cứu Quý Chi Đường ta, Tả mỗ ghi nhớ đại ân đại đức này cả đời không quên! Đặc biệt tới cảm tạ.”

Nói rồi vái một cái thật sâu.

Tang phụ cho dù hám tiền, rốt cuộc còn chút liêm sỉ, nên ngượng ngùng không nói nhiều:” Đâu có đâu có, Tả lang trung nặng lời rồi, chút chuyện nhỏ thôi mà, không đáng nhắc tới ... Mau mau mời vào.”

Tả Quý đi tới bên cái bàn trúc ngồi xuống:” Tang chưởng quầy yên tâm, nhiều thì ba bốn tháng, ít thì một tháng, Tả mỗ nhất định sẽ mau chóng trả lại. Lấy cái mặt này của Tả mỗ đảm bảo tuyệt đối không kéo dài.”

Tang phụ cười khà khà:” Chuyện này ... Thật ra cũng không cần gấp, lời Tả lang trung đương nhiên đáng tin.”

Tả Thiếu Dương kín đáo nhìn quanh xong không phát hiện thấy Tang Tiểu Muội đâu cả, Hoàng Cầm cũng không thấy, lòng cảm thấy không yên.

“ Không không, Tả mỗ nói rồi, sẽ mau chóng trả lại, xin Tang chưởng quầy yên tâm. Lát nữa làm phiền Tang chưởng quầy viết cho tờ giấy nợ.” Nói tới đó Tả Quý ra hiệu Tả Thiếu Dương đưa cho cái bọc, mở ra nói:” Tang chưởng quầy, chỗ này có nửa xếp tơ lụa và ít bông tơ, tặng cho lệnh ái làm bộ váy mới, coi như chút tâm ý của chúng tôi.”

Bên cạnh có lão trà khách xen vào:” Á à, hôm qua Tam nha đầu đưa tiền, hôm nay Tả lang trung đưa sính lễ tới đáp lại. Ha ha ha, khi nào uống rượu mừng, đừng quên mỗ nhé.”

Tang phụ cuống lên xua tay:” Ngài hiểu lầm rồi, hôm qua Oa Tử có việc bận, cho nên ta mới phải bảo Tam nha đầu đi thay thôi.”

Tả Quý thì nghiêm mặt nhìn lão trà khách kia:” Đúng thế, loại chuyện này không thể lấy làm trò đùa, đây chỉ là lễ đáp tạ, không phải sính lễ ... Sính lễ làm sao có thể đơn giản như thế.”

Lão trà khách này là một lão gia trong nhóm người cùng Tang phụ, Chúc Dược Quỹ từng kiếm ăn ở bến tàu năm xưa, là khách lâu năm, cũng là chỗ quen biết với Tang gia nên nói đùa chút không cần cố kỵ nhiều:” Cũng phải, nghe nói Tang lão hán treo cưới cho Tam nha đầu cao lắm, làm sao đối phó qua loa thế được.”

Tang phụ cười khan vài tiếng, không tiếp lời này, chuyển chủ đề:” Tả lang trung, hôm qua đại lang mua cho ông Mông đính vạn xuân ngân diệp trà, thế nào? Không tệ hả?”

“ Nói thật là ta còn chưa kịp uống, sáng sớm là tới đây đáp tạ rồi.”

“ Không sao, hay bây giờ uống thử luôn nhé.”

“ Được.”

“ Hai vị đợi chút, ta đi pha trà.” Tang phụ kẹp bọc vải vóc dưới nách quay về quầy, nhìn thấy lão bà mắt trợn tròn đứng cửa bếp, như hận không thể xông tới xé xác cha con Tả Quý, sợ hỏng chuyện, kéo bà ta vào trong:” Bà định làm cái gì thế hả?”

“ Tìm họ đòi tiền, chẳng lẽ cứ thế là xong?” Tang mẫu nghiến răng nghiến lợi:

“ Ngu, ngu, ngu lắm, ai bảo thế là xong?” Tang phụ cẩn thận nhìn ra cửa, nói nhỏ: “ Ta không phải nói rồi sao, bây giờ làm thế cũng vô ích, bà nương này làm sao lại không nghe lọt hả? Bây giờ ra đó nổi điên lên, tiền không đòi được, thanh danh cũng mất, mà lúc đó Tam nha đầu cũng mang tiếng lấy tiền cho nam nhân, không hiểu sao?”

“ Hiểu.” Thực ra cả đêm được trượng phu phân tích thiệt hơn, Tang mẫu cũng nghĩ thông rồi, nhưng lúc này cứ nhìn cha con Tả Quý là lại nhớ tới số bạc trắng phau phau tuột khỏi tay, đau tới thắt lòng, không áp chế được lửa giận:” Có điều lão nương không nuốt trôi cục tức này.”

“ Không nuốt cũng phải nuốt! Bọn họ vừa nói, nhiều thì ba tháng, ít thì một tháng sẽ trả tiền cho chúng ta. Lấy thể diện đảm bảo ...” Tang phụ thở dài, giờ chỉ biết tin người ta thôi chứ sao:

“ Thể diện? Thể diện ông ta có giá trị quái gì? Nếu ông ta nói được làm được thì đâu ra cảnh người ta kéo tới nhà đòi nợ như thế chứ, học được có mấy cái chữ thôi mà … ” Tang mẫu giọng cao lên đến nửa chừng lại nghĩ tới Chúc Dược Quỹ đứng sau chống lưng đành kìm lại, nhưng cơn giận càng lớn:” Cho dù là thể diện của kẻ nói giúp chúng cũng không bằng cái mông của lão nương.”

“ Mụ nhỏ cái mồm thôi.” Tang phụ đá bà ta một cái, con mụ này điên mất rồi, định hại chết cả nhà sao:” Muốn cả thành nghe thấy à, được bà leo lên lầu chuông của chùa Thanh Phong mà hét cho sướng cái mồm đi, đi đi. Muốn đắc tội với cả đám Chúc lão quỷ à? Muốn cái quán trà này khỏi mở nữa sao, muốn cả nhà chết đói sao? Muốn chết thì ra cái sông sau nhà đâm đầu xuống đi, lão tử muốn sống.”

Tang mẫu thấy trượng phu nổi giận thật rồi, không dám giở trò đanh đá ra nữa, chỉ biết nghiến răng trèo trẹo:” Nếu không trả tiền đúng hẹn, lão nương cho cái nhà đó biết mặt.”

“ Rồi rồi, mụ chỉ lắm lời thối tha vô ích.” Tang phụ đưa bọc vải cho bà ta: “ Này, Tả gia cho Tam nha đầu làm váy đấy. Đi, mau thả nó ra, bảo nó sửa soạn cho gọn gàng còn đi lấy nước, coi như trả lời Chúc lão hán. Còn nữa, bảo nó lấy giấy cầm đồ ra đây, xem cụ thể bao nhiêu tiền?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận