Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 194: Đổi cách tặng lễ. (2)

Tả Quý nhìn cốc trà mới hớp mấy ngụm, vẫy còn đầy nguyên, nóng bỏng tay nguội đâu ra mà nguội, không biết khuê nữ lại bày trò gì, Tả Thiếu Dương bị tỷ tỷ đá một cái đau điếng, nói:” Hai phương thuốc kia, dù sao thêm một người biết thì bệnh nhân thêm cơ hội chữa trị mà. Có điều nói thật, phương thuốc trị bệnh cho nhi tử ông và phương thuốc trúng gió thật sự không đáng tiền đâu, ít nhất không đáng bất kỳ hộp nào ở kia.”

Y hiểu ý tỷ tỷ, nhưng mà chuyện này cần đề phòng, Nghê gia toàn hạng gian xảo thôi, bán quá nhiều rõ ràng không phải mua bán bình thường, sau này há miệng mắc quai.

“ Không không, mua đồ là thế, người mua thấy nó có giá trị thì nhất định có giá trị rồi.” Nghê đại phu rối rít nói:

Thế nhưng Nghê đại phu khéo quá hóa vụng, nghe tới đây Tả Quý nào còn chẳng hiểu, thấy người ta chỉ biến tướng tặng lễ thôi, ông không chấp nhận chuyện bưng tai trộm chuông này, lòng không vui, lớn tiếng nói:” Nghê đại phu muốn nhất quyết muốn mua phương thuốc cũng không sao, nhưng trời đã sáng, đến giờ rồi, chúng ta nên đi nha môn thôi, lão hủ cũng đi cùng. Lên công đường phải đến sớm, không thể để huyện thái gia chờ đợi. Còn về phần mua bán, đợi xong việc hãy nói. Bây giờ thương lượng là có hiềm nghi lợi dụng cái nguy của người khác, Quý Chi Đường tuy nghèo, nhưng không làm cái chuyện vô lương.”

Nghê đại phu nghe lời này thực vừa mừng vừa lo, mừng là Tả Quý muốn đi cùng, xem ra thực sự muốn giúp đỡ rồi, lo là đối phương nhất quyết không nhận lễ, đặc biệt lại là người có thù hoán với hiệu thuốc của mình, ông chưa bao giờ thấy ai chí công vô tư như vậy, nên càng bất an.

Đám Nghê mẫu cũng chung tâm sự, có điều lý lẽ nên nói đã nói hết, giờ nói nữa cũng không ích gì, chủ yếu là thời gian đã tới, đành như thế.

Chỉ có tỷ đệ Hồi Hương có chút bực mình, lão già kia sao mà ngốc, mua bán đàng hoàng không chịu, cứ nhất định muốn vòng vèo tặng quà làm hỏng cả chuyện.

Không còn thời gian cho việc này nữa, mọi người liền sửa soạn lên đường.

Thời xưa phụ nhân đại hộ nhiều quy tắc, họ không lên công đường, cho dù là liên quan tới vụ án, chỉ cần không phải là án mạng hay phong hóa, đều do nam nhân trong nhà thay mặt, càng không đứng bên nghe. Đương nhiên bách tính bình dân thì không quy củ cấm kỵ như vậy.

Đám Nghê mẫu vốn không muốn đi, nhưng chuyện này liên quan tới tính mạng Nghê Nhị, thanh danh Huệ Dân đường nên kệ quy củ, mấy vị nữ quyến đều lên kiệu, chỉ để lại hai bà tử và nha hoàn chăm sóc Trí Nhi, cả nhà thấp thỏm theo cha con Tả Quý tới công đường.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh hiếm có, nắng xuân dìu dịu, thích hợp cho hoạt động ngoài trời.

Ngoài nha môn lúc này đã có rất nhiều người chờ đợi nghe thẩm án, chủ yếu do phương tiện giải trí thiếu thốn có dịp thế này là nhà nhà nô nức kéo nhau đi xem vui như đi trẩy hội, chưa nói vụ án còn liên quan tới đệ đệ của danh y lợi hại nhất Hợp Châu cùng nhũ mẫu thứ sử đại nhân, có khi là tự tội. Nên hưng phấn chờ đợi, không muốn bỏ qua tình tiết nào.

“ Tới rồi, tới rồi kìa.” Đám đông thấy Nghê gia tới thì kích động thì thầm rỉ tai nhau, chỉ chỏ nhường đường:

Cả đoàn ba cái kiệu dừng lại trước sân trống, rèm hạ kín, nữ quyến không đi ra, nha hoàn phó dịch bảo vệ xung quanh.

Nghê đại phu sải bước đi vào nguyệt đài, đây là nơi gia quyến nguyên bị cáo, cùng người làm chứng nghe án, sẵn sàng lên công đường khi được gọi.

Toàn bộ Tùy gia đã tới, nhân số nhiều gấp mấy lần Nghê gia, già trẻ lớn bé đều mặc đồ tang, cũng có mấy cái kiệu dừng bên ngoài, buông rèm trắng, thấy Nghê đại phu tới, người thì căm phẫn, người thì thấp giọng chửi bới, nếu không phải ồn ào ở công đường sẽ bị đánh đòn thì chắc họ chửi toáng lên.

Chúc Dược Quỹ cùng đám bằng hữu già cũng có mặt, bọn họ ngồi ở bàn, có cả người nha môn tiếp trà nước, Nghê đại phu không tiện lên chào, vì Chúc Dược Quỹ làm nhân chứng, sợ người ta nói ra nói vào.

Đợi thêm một lúc tiếng xích sắt leng keng thu hút sự chú ý của mọi người, mấy tên ngục tốt áp giải một tù phạm từ phía nhà lao đi tới, tù phạm này đeo gông tử tù 50 cân loại nặng nhất, chân đeo xích to như ngón tay, kéo lê trên mặt đất.

Còn ai ngoài Nghê Nhị, ông ta đã tiều tụy không ra dạng người nữa rồi, hai mắt đờ đẫn phờ phạc thất thần, chòm dâu vốn đen bóng tỉa tốt cẩn thận giờ rối bời cáu bẩn.

Tùy gia thấy ông ta tới thì nhao nhao lên, Tùy chưởng quầy vẫn còn trấn tĩnh, người khác không nhổ nước bọt cũng vò tuyết ném, càng có hai lão bà tử gào khóc đòi nhào tới đánh. Ngục tốt được Nghê đại phu lo lót, tất nhiên không thể để Nghê Nhị bị bạo hành, đi tới trước rút yêu đao quát:” Định làm ...”

Chưa nói hết câu bị nắm tuyết lớn ném trúng mặt làm lời chưa kịp nói phải nuốt vào, có điều không phải hướng Tùy gia, trừng mắt tìm kiếm chỉ thấy Hầu Phổ đang chắp tay vái lia lịa, lẩm nhẩm thằng cha này sao nổi hứng góp vui vào chuyện này, không để ý Hồi Hương tỉnh bơ đứng cạnh hết sức vô tội.

Người vừa đổ dầu vào lửa là nàng chứ còn ai vào đây nữa.

Trong số tất cả những người có liên quan thì vô tư lự nhất là Hồi Hương rồi, nàng tới đây là để hả hê nhìn bản mặt của Nghê Nhị, đối với nàng mà nói bất kể kết quả thế nào cũng tốt, nàng thuần túy tới xem trò vui.

“ Còn lộn xộn quy tội quấy rối công đường, mang ra đánh đòn.” Một sai dịch khác quát:

Người Tùy gia không dám làm loạn nữa, một số thành phấn quá khích cũng bị người khác giữ lại, song lời ô uế thì không thể thiếu được. Lúc đầu chửi Nghê Nhị, sau khi Nghê Nhị đưa vào công đường thì bọn họ quay sang chửi toàn bộ Nghê gia, người Nghê gia tức giận đành cắn răng chịu để đối phương xả giận, còn dễ hòa giải sau này.

Hành vi căm phẫn này của người nhà nạn nhân, sai dịch chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, không quá đáng, chả ai buồn quản.

Trong tiếng chửi bới loạn xị đó, cuối cùng thư lại hình phòng đi ra cao giọng hô truyền:” Yên lặng thăng đường.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận