Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 671: Không mời mà tới. (3)

Bàn tiệc chính sau khi La công công tới, chỉ còn Tả Thiếu Dương và Đỗ Yêm mỗi người một bên bồi tiếp mà thôi, Tôn Tư Mạc, Hứa Dận Tông và Cù lão thái gia chuyển sang bàn khác, không phải là họ không đủ thân phận chủ yếu là mấy ông già không thích ồn ào quá mức, có thể hình dung, được hoàng đế phong thưởng như vậy, lát nữa sẽ có người điên cuồng kéo tới mời rượu Tả Thiếu Dương.

La công công uống vài chén, tủm tỉm cười với Tả Thiếu Dương:" Tả đại nhân, ngài có biết vì sao hoàng thượng đồng thời sắc phong ngài và Đỗ đại nhân không?"

Tả Thiếu Dương cũng đã nghi ngờ chuyện này, từ giọng Lý công công nghe ra đúng là có thâm ý rồi, chắp tay nói:" Thánh ý của hoàng thượng, ti chức không dám đoán bừa."

La công công quay sang Đỗ Yêm:" Đỗ đại nhân biết chứ?"

Đỗ Yêm tỏ vẻ sợ hãi:" Thời gian trước thần và Tả đại nhân có chút hiểu lầm, xảy ra chuyện không vui, chuyện này hẳn là hoàng thượng đã biết, lần này hoàng thượng sắc phong, hẳn là muốn thần và Tả đại nhân hàn gắn lại như cũ."

La công công gật gù:" Chính là thế, hoàng thượng biết hai vị đại nhân mâu thuẫn, nói, Đỗ đại nhân thân là ngự sử đại phu, cương chính thẳng t hắn, không a dua xu nịnh, lần này tiến cử hơn bốn mươi người, không ai không là bậc tinh anh, hoàng thượng xem qua, thấy rất vui mừng. Đỗ đại nhân mắc bệnh nặng, nhưng đúng lúc gặp được Tả đại nhân chữa trị, là trời cao chiếu cố Đại Đường tra, muốn giữ lại trọng thần cho giang sơn xã tắc."

" Về phần Tả đại nhân, tuy còn trẻ y thuật đã không kém lão thần y Tôn Tư Mạc, đặc biệt lần này trị thương cho Chân Quyền, mở ngực khâu vết thương, y thuật thần kỳ này, ngoài Hoa Đà thời Tam Quốc, chưa từng nghe thấy ai biết. Hoàng thượng nghe thấy có thần kỹ ấy thì mừng lắm. Lần này Đỗ đại nhân bỏ tiền, Tả đại nhân bỏ sức, thành lập Hội cơ kim Xích Cước, là vì bách tính cùng khổ, là việc thiện hiếm có. Bệ hạ thấy hai vị đại nhân dẹp bỏ hiềm khích cùng bắt tay giúp đỡ bách tính, rất đáng tuyên dương, nên mới ngự bút ban biển, mong hai vị đại nhân tiếp tục góp sức cho phồn vinh của Đại Đường."

Đỗ Yêm thi lễ:" Thần ghi nhớ hoàng thượng giáo huấn."

La công công nhìn Tả Thiếu Dương, y đành học theo Đỗ Yêm nói:" Thần nhớ rồi."

" Rất tốt, hai vị đại nhân mời nhau một chén đi, trước kia là ân oán cũng thế, hiểu lầm cũng vậy, giờ xóa bỏ hết, hai vị đại nhân chung sức vì đại sự."

Đỗ Yêm nâng chén lên, động tác tới lời nói đều không có gì thiếu tự nhiên, như thế giữa hai người chưa từng có khúc mắc gì:" Nào, Tả đại nhân, lão hủ mời một chén."

Tả Thiếu Dương hiển nhiên là công phu hàm dưỡng kém Đỗ Yêm rất nhiều, cũng nâng chén, nhưng gượng gạo thấy rõ, ngửa cổ uống cạn.

La công công cười to:" Vậy là được rồi, cha gia về còn ăn nói với hoàng thượng."

Sau đó chủ yếu là Đỗ Yêm tiếp chuyện La công công, còn Tả Thiếu Dương chủ yếu ậm ừ, chuyện này đối với y mà nói là chuyện tốt, y làm gì có tư cách đối đầu với Đỗ Yêm, chỉ là nhìn ông ta ngay trước mặt mình cười nói uống rượu, vẻ mặt xuân phong đắc ý, lòng không thoải mái được. Cũng may tiếp đó lần lượt Bành Bính, cùng Khúc Minh với mấy tiến sĩ đồng niên của Tả Thiếu Dương mời rượu, khiến y bớt lúng tùng. Tất nhiên mời rượu y là phụ, tranh thủ cơ hội lộ diện trước mặt lại bộ thượng thư mới là chính.

Bành Bính mời rượu Tả Thiếu Dương xong, tranh thủ kéo ý sang một bên, mừng hết mức:" Hiền đệ, lần này đệ từ chức làm ca ca ta tiếc mãi, không ngờ bỏ chức quan nhỏ lại được chức lớn. Cảnh báo hiền đệ, đây là chức quan hoàng thượng ban cho hiền đệ đây nhé, sau này muốn từ quan phải cân nhắc."

" Đa tạ huynh trưởng, đệ hiểu rồi." Tả Thiếu Dương chắp tay cảm tạ:

Cha con Kiều lão gia và Kiều Quan đi tới mời rượu, Tả Thiếu Dương từ quan, Kiều lão gia cực kỳ khó chịu. Trước kia đồng ý gả nữ nhi cho y cũng là nhìn trúng y đỗ đạt làm quan, không ngờ chưa được bao lâu đã từ quan rồi, làm Kiều lão gia tức giận không thèm tới hỏi han gì cả.

Bây giờ tốt quá, được chính hoàng đế phong quan, đây là điều Kiều lão gia nằm mơ cũng không ngờ, nên biết tổ tiên mà ông ta luôn tự hào chỉ làm tới quan tòng ngũ phẩm thôi, lại còn là của tiền triều. Tả Thiếu Dương tuổi còn trẻ, nhưng đã là quan tòng ngũ phẩm, tuy chỉ là tán quan, nhưng quan trọng phẩm trật tăng lên rồi, lại lọt vào mắt hoàng đế, thời cơ thích hợp, chuyển sang quan chức thực quyền không khó.

Không nhìn ra, thực sự không nhìn ra, thằng tiểu tử này trông hiền lành mà tính toán lắm, trước đó ông còn chửi cái chức hội trưởng rắm chó gì đó của y là ôm rơm dặm bụng, đúng như cái nhìn của ông về cha con Tả Quý, tốt thì tốt đấy, nhưng người tốt kiểu đó chỉ hại người sống quanh mình, làm việc vớ vẩn thôi.

Ai ngờ mình nhìn sai rồi.

Bây giờ bệ hạ ban biển nha, cái hội cơ kim vốn từ tổ chức dân gian, bây giờ đã thành cơ cấu nửa triều đình rồi còn gì nữa.

Cho nên lần này Kiều lão gia nhìn nữ tế hết sức vừa mắt, liên tục mời rượu Tả Thiếu Dương, cười muốn rách cả miệng.

Huynh đệ Chân Quyền cũng tới chúc rượu, lúc chúc rượu Tả Thiếu Dương nói chuyện thân thiết, qua sang Đỗ Yêm thì cười giả dối một cái cũng không có, nói một câu lạnh nhạt cho đủ lễ số. Đỗ Yêm không để ý, khẽ gật đầu, tư thái quan lớn đúng mực.

Cứ như thế bữa tiệc diễn ra trong thật thật giả giả, nói chung cũng thuận lợi.

Tiệc đang lúc sôi nổi, thị tòng tiếp khách bên ngoài đột nhiên hớt ha hớt hải chạy vào, miệng liên tục la "hội trưởng", thậm chí vấp ngã ra đất, mọi người giật mình, không rõ phát sinh chuyện gì. Thị tòng lại bò dậy, chạy tới chỗ Tả Thiếu Dương, bẩm báo:" Tả hội trưởng, Đỗ tướng Đỗ Như Hối đại nhân tới."

Tả Thiếu Dương thất kinh, lần này y không mời Đỗ Như Hối, một là y là thường dân, tư cách gì mời tể tướng đương triều. Hai nữa là Đỗ Như Hối bị phế lao, đây là một loại bệnh truyền nhiễm, không thích hợp xuất hiện ở nơi đông người.

Thế mà ông ta lại tới đây, kinh hoàng nhìn về phía Tôn Tư Mạc, không biết phải làm sao.

Kiều lão gia mừng phát điên rồi, tới cả tể tướng đương triều cũng tới luôn, thúc giục nữ tế:" Mau, mau ra nghênh đón."

Tả Thiếu Dương vội vàng dẫn Mã Chu ra nghênh tiếp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận