Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 811: Khéo quá hóa vụng. (2)

Hỏng, không ngờ sắp thoát đến nơi lại xảy ra biến cố, Tả Thiếu Dương không thể nói là y thấy trên đỉnh núi, vì y vừa kể lúc y tới đỉnh núi thì người chết, miếu bị thiêu quá nửa, tại tượng đó làm bằng gỗ bị cháy rồi, làm sao thấy được, không phải khiến toàn bộ lời trước đó của mình thành sự dối trá à? Hết cách, y lại phải giả ngu giả dại, gật cái đầu nửa trọc:" Ừ, nhìn quen lắm, như thấy rồi thì phải."

Câu này tuy đơn giản nhưng làm đám lạt ma mừng rỡ, lạt ma già thậm chí hơi thở trở nên gấp gáp, líu lưỡi hỏi:" Tả tiên sinh thực sự nhìn thấy bức tượng này rồi sao?"

" Ừ, nhưng mà không nhớ ra." Tả Thiếu Dương đau đầu, cái tượng đó xem ra rất quan trọng với họ:" Ta có lẽ thấy ở đâu rồi nhưng quên mất, nhìn quen mắt lắm."

Lạt ma già nhìn bức tượng thần của mình, đặt úp xuống dưới, không nhìn rõ phần chính diện, trầm giọng hỏi:" Xin hỏi tiên sinh, mắt bức tượng ở đâu?"

Tả Thiếu Dương tất nhiên là biết, người và động vật thì thường mắt ở đầu, nhưng bức tượng này kỳ quái, đôi mắt nó lại ở sườn, đầu không có mắt. Câu trả lời thì biết rồi, vấn đề là giờ nên trả lời ra sao, nếu trả lời sai, không rõ hậu quả thế nào, chẳng thà nói biết, đã để lộ ra là biết thì đành đâm lao theo lao. Vì thế y chỉ sườn:" Ở đây đúng không?"

Lạt ma già mừng lắm, quay sang tuôn một tràng bằng tiếng Tạng, mấy người còn lại đều vui mừng, lại xì xà xì xồ một hồi, lạt ma già gật đầu liên hồi.

Tả Thiếu Dương cũng đánh mắt với Đỗ Minh, làm động tác lắc đầu, ý bảo nó đừng làm gì hết, giả vờ vô can, không biết gì cả.

Chẳng biết họ thảo luận với nhau điều gì, sau đó lạt ma già đem toàn bộ độ trong rượt tượng lấy ra, đặt trên mặt đất, phân chia ra, mặt thành kính:" Trong số đồ này, có một món đồ Pháp vương của chúng tôi ừng dùng khi còn sống, tiên sinh liệu có thể tìm giúp không?"

Tất cả lạt ma nhìn y chằm chằm.

Làm thế quái nào mà Tả Thiếu Dương biết được mà tìm, có tới mười mấy món, đa số hình thù cổ quái, một ít vật dụng cá nhân, không có giá trị gì cả, cũng không có gì đặc biệt. Không biết đối phương hỏi câu này kiểm tra cái gì, ngẫm nghĩ một lúc y cầm cái vòng tay lên:" Phải cái này không?"

Lạt ma già lảo đảo lùi lại, quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi:" Pháp vương, xin nhận của Đạt Long Tân một lạy."

Số lạt ma còn lại cũng mừng rõ vô hạn, miệng xì xồ tiếng Tạng, quỳ xuống dập đầu theo.

Đỗ Minh muốn lồi mắt ra ngoài, không hiểu gì hết. Tả Thiếu Dương giật nảy mình, không phải chứ, các ngươi lừa ta phải không, tùy tiện lấy một món đồ mà thôi, có phải ta cầm cái gì các ngươi cũng nói đúng không, hơn nữa còn thành Pháp vương cái gì, Pháp vương trước là tên giết người hàng loạt. Lòng hô không xong, phải phủ nhận:" Này, này các vị nhầm lẫn rồi, này, đứng dậy nói chuyện tử tế."

Lạt ma già vẫn quỳ:" Ngài là Pháp vương chuyển thế nhập thân, xin ngài theo bọn đệ tử về thành Cương Nhân Bố Thiết !"

Cương Nhân Bố Thiết là nơi quái nào Tả Thiếu Dương không biết, nhưng mà nghe thì chắc là địa danh Tây Vực hoặc Tây Tạng, lòng càng hoảng:" Này, này, các ngươi có nhàm không? Ta là người Hán, không phải người Tạng, dù Pháp vương chuyển thế cũng không thể nào tới một người Hán chứ?"

Lạt ma già nước mắt đã giàn giụa:" Không thể sai được, nếu Pháp vương bệnh chết, linh hồn của ngài sẽ đầu thai chuyển thế vào Tạng gia, nhưng khi đó tình huống khẩn cấp, Phương vương trực tiếp di chuyển lên người tiên sinh … Tả tiên sinh quên rồi sao, Pháp vương bảo ngài cùng đeo chuỗi vòng, sau đó ngài thấy bị nóng lạnh xâm nhập, chính là quá trình Pháp vương nhập hồn vào ngài, nên tiên sinh mới biết thứ chỉ Pháp vương mới biết .. "

" Ta chọn bừa đấy, có biết gì đâu." Tả Thiếu Dương vẻ mặt đau khổ, chỉ muốn tát bản thân, bịa cái gì không bịa, lại bịa cái ngu ngốc đó, sao mấy chuyện không đâu cứ đổ lên đầu mình thế này:

" Bổn Tôn là chân thân mà chỉ phái ta mới có, gương mặt của Bổn Tôn, cho dù là người trong giáo cũng chỉ vài hộ pháp với số ít người biết được, tín chúng còn không biết, nói gì tới người Hán. Tiên sinh chưa từng thấy bốn tôn mà biết hai mắt bổn tôn ở đâu. Không phải là Pháp vương nhập vào thì làm sao tiên sinh biết?"

" Chuyện đó ..." Tả Thiếu Dương ú ớ, có mười cái miệng cũng không giải thích nổi:

Lạt ma càng nhìn y mới ánh mắt tha thiết:" Trước khi chúng tôi xuất hành đã xem bói rồi, dự đoán được Pháp vương trước khả năng đã thăng thiên, cho nên mới mang theo vật phẩm Pháp vương dùng khi còn sống. Vừa rồi bày hơn mười món đồ trên bàn, tiên sinh có thể tìm ra ngay món đồ Pháp vương từng dùng khi còn sống, không phải Pháp vương nhập vào thì làm sao tiên sinh biết."

" Chuyện đó ..." Tả Thiếu Dương lần nữa á khẩu, tuy y chọn bừa nhưng cũng không phải là hoàn toàn ngẫu nhiên, vì Liễu Thiện vừa gầy vừa thấp, cái vòng tay kia chắc trẻ con mới dùng được, đồ khác thì không hợp, tuy thế chưa đủ chứng minh là đồ của Liễu Thiện, nhưng y cứ lấy, ai ngờ đúng rồi:

Hậu quả việc đoán trúng là bị đám lạt ma này cho rằng là Pháp vương nhập hồn! Khả năng cao bị người ta đưa tới Tây Vực làm Pháp vương.

Cái đất Tây Vực đó cao hơn mực nước biển, là nơi thời tiết khắc nghiệt, lạnh buốt xương, nóng cháy da, lại còn chiến tranh hỗn loạn liên miên, y họa có điên mới đi. Đang sống sung sướng thoải mái biết bao, tội gì chạy đi chịu khổ, cho dù làm pháp vương cũng không làm. Phải thuyết phục họ, để họ biết là họ nhầm rồi.

Tả Thiếu Dương thấy trước tiên là phải bình tĩnh, làm rõ tình hình đã, hỏi:" Mấy vị là ..."

Lạt ma già vội nói:" Đệ tử là Đạ Long Tân, là tả truyền pháp trưởng lão trong giáo, bọn người bọn họ là hộ pháp trong giáo, lần lượt là Kỳ Gia, Mạt Gia, Kỳ Chu và Mai Đóa."

Tả Thiếu Dương nhìn lần lượt từng người, ba người kia đều là tráng hán vạm vỡ thô kệch, chỉ có người cuối cùng tên Mai Đóa, vóc người rắn chắc khỏe khoắn nhưng ưu mỹ, mặt đen đúa, mắt to, không ngờ là nữ tử.

Nhìn làn da đen hơi thô ráp của nàng, Tả Thiếu Dương nghĩ tới Miêu Bội Lan, Lan Nhi của y mặt cũng đen, nhưng mà không đen đến thế, da cũng mịn hơn nhiều. Hơn nữa xương gò má của Mai Đía còn đỏ sậm, hẳn là do khí hậu cao nguyên khiến mao mạch máu dưới da bị vỡ hình thành.

Đúng là cái chỗ không phải để người sống mà.

( *) Núi Kailash: Nơi này được coi là thánh sơn của Bản giáo, Ấn Độ giáo, Kì Na giáo, Phật giáo, thần sơn quan trọng nhất của đất Tạng. Cao 6638 mét.

Nơi này là có thể coi là điểm xa nhất của Tây Vực rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận