Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 477: Tòa thành nhỏ. (1)

Giọt mưa không ai hiểu

Vô tình đưa hương đêm

Hoa rụng nào ai biết

Phủ đầy trên giường trăng

Bạch Chỉ Hàn mắt nhìn màn mưa ngoài rèm, khẽ ngâm nga, âm thanh như mây khói, sau đó không nói gì nữa.

Trong mưa, chỉ có tiếng trục bánh xe kẽo kẹo.

Tả Thiếu Dương một lúc sau mới xúc cảm nói:” Năm ngoái nhất định cô rất cô đơn mới làm ra câu thơ này.”

“ Ừm ... Năm ngoái nô tỳ ngày ngày ở hoa viên, nhìn mùa xuân hoa nở, lại tàn, mùa hè cỏ cây mươn mướt, gió thu tới, lá cây cũng vàng úa từng mảng, rụng đầy sân vườn, cánh hoa khô héo từng từng lá rơi vào bãi cỏ, khe đá.” Bạch Chỉ Hàn nói với giọng buồn vời vợi:” Hậu hoa viên bao la, Chỉ Nhi chỉ có một mình, dựa vào cửa sổ giống thế này, nhìn mưa bốn mùa, rơi trên ngô đồng bên ao, nước mưa róc rách từ mái hiên nhỏ xuống, liền cầm ô đi ra sân, nhìn mưa làm hoa rụng lả tả, viết bài thơ này, viết xong chui vào chăn, buồn bã rất lâu.”

Tả Thiếu Dương bị nàng nói mà buồn theo, tay ôm bờ vai mảnh dẻ của nàng kéo sát hơn vào lòng:” Không nhìn ra, cô đa sầu đa cảm như vậy.”

“ Thiếu gia luôn cho rằng Chỉ Nhi lạnh lùng vô cảm chứ gì?” Bạch Chỉ Hàn có chút hờn dỗi:

“ Gần như thế ...” Tả Thiếu Dương thành thật trả lời:” Khi ấy cô như cô như tảng băng đầy mũi nhọn, kiêu ngạo lạnh lùng, cũng dễ tổn thương, ai đụng chạm vào mình là phản kích, về sau vì ngoại tổ phụ mà bán mình làm nô tỳ, ta mới hiểu cô là người tình cảm nhất trên đời, chỉ là vẫn giận cô, nên tìm đủ mọi lý do phủ nhận. Không ngờ tới một ngày được ở bên nhau thế này.”

Bạch Chỉ Hàn thỏ thẻ:” Được hầu hạ thiếu gia là phúc của Chỉ Nhi.”

“ Hầu hạ ta có gì mà phúc, ta chẳng qua chỉ là tiểu lang trung bình thường mà thôi.” Không phải Tả Thiếu Dương khiêm tốn, tới giờ mục tiêu cao nhất của y chỉ là làm thổ tài chủ như Giả tài chủ của Mai thôn, chẳng lo của ăn của để, có thể chuyên tâm hành y cứu người, đến lúc tuổi già được người ta tôn trọng như Chúc Dược Quỹ, vậy là đủ:

Bạch Chỉ Hàn không nói gì cả, chỉ lặng lẽ dựa vào lòng y, nghe y nói, như mãi không biết chán.

“ Này sao không nói gì, ta vừa khiêm tốn đó, đáng lẽ đến lượt cô nói, thiếu gia tuấn tú lỗi lạc, hào hoa khiêm tốn, hiền hòa nhân ái, Chỉ Nhi muốn được theo hầu thiếu gia suốt đời chứ.” Tả Thiếu Dương kề sát môi vào vành tai Bạch Chỉ Hàn, nghiến răng nghiến lợi nói:

Bạch Chỉ Hàn cười khúc khích, Tả Thiếu Dương làm tai nàng ngứa ngáy, Tả Thiếu Dương cũng ngứa, nhưng mà ngứa trong lòng, quay người Bạch Chỉ Hàn lại, một tay vòng qua eo nàng, tay đưa vuốt nhẹ gò má đỏ hồng mịn màng như nhung.

Hai người cứ vậy nhìn nhau rất lâu, Tả Thiếu Dương dịu dàng gọi:” Chỉ Nhi!”

“ Ừm…” Bạch Chỉ Hàn khẽ đáp một tiếng, giọng nhỏ như muỗi kê:

Âm thanh đó tức thì làm Tả Thiếu Dương tức thì ý loạn tình mê, định nói gì cũng quên mất, nhìn cánh môi đỏ mọng kiều diễm của nàng, từng chút từng chút một tiến tới, lúc sắp chạm vào cánh môi ngọc ngà của nàng thì bịch một cái …. Vai phải Tả Thiếu Dương đột nhiên trĩu xuống, quay đầu nhìn thấy Bi Vàng đang ngoẹo đầu nhìn hai bọn họ với vẻ rất tò mò, cái đuôi dài lông lá, phất qua phất, lại, đôi mắt đảo tròn.

Bạch Chỉ Hàn cũng bừng tình, má nóng như lửa đốt, vùng thoát khỏi ma chưởng của Tả Thiếu Dương, ôm luôn Bi Vàng vào trong lòng, ngồi trong góc xe, nhìn y đầy cảnh giác.

Tả Thiếu Dương bực mình hết sức, dứ dứa nắm đấm dọa Bi Vàng, lẩm bẩm “ Lần sau phải nhốt nó vào lồng trước.”

Chập tối xe đi tới một tiểu trấn nhỏ, kiếm cái khách điếm, Bạch Chỉ Hàn đi tới trước quầy, nhìn y với ánh mắt dịu dàng, khi Tả Thiếu Dương đang tưởng bở thì nghe nàng nói ngắn gọn với chủ khách điếm:” Cho hai phòng!”

Nha đầu đó cố tình, Tả Thiếu Dương oan vô kể, y cũng không dám ngủ chung giường với nàng, thừa biết mình không thể kiềm chế nổi, tới lúc đó có thể để lại tiếc nuối cả đời.

Cứ đi như thế, trên đường đi, từ sáng tới tối mưa hết rơi lại ngừng, mưa ngừng lại rơi, tình cảm hai người ngày một tiến tới, khi kể chuyện, lúc ngâm thơ, rất tiêu diêu tự tại, chỉ có điều Bạch Chỉ Hàn không cho y thêm một cơ hội nào để lợi dụng nữa, nàng lúc nào cũng bế Bi Vàng trong lòng. Con sóc quỷ, thường ngày chạy chơi suốt, gọi không về, giờ thì cứ trúc trong lòng Bạch Chỉ Hàn.

Con trâu lững thững mà đi, dọc đường không gặp chuyện gì, đoạn đường này không đi qua núi non, toàn thôn làng đồng ruộng nên rất bình yên, đến trưa ngày thứ năm thì bọn họ tới được phủ Long Châu.

Ở thập lý trường đình, chưởng quầy phân hiệu Hằng Xương dược hành cùng mấy hỏa kế đã bày tiệc chờ sẵn, trong đó có hỏa kế từng gặp Tả Thiếu Dương ở tổng hiệu, mang nước rửa tay, khăn mặt để họ rửa ráy, vô cùng chu đáo.

Chưởng quầy cũng họ Chúc, là cháu ruột của Chúc Dược Quỹ, tuổi mới trên ba mươi, trông rất lão luyện, hết sức khách khí, nhiệt tình mời rượu Tả Thiếu Dương, xưng hô cũng rất thân thiết:” Thiếu gia cứ yên tâm ở lại đây, cần sai vặt gì thì cứ gọi đám hỏa kế trong hiệu, nếu chuyện phiền phức hơn thì gọi tại hạ, Hằng Xương dược hành chúng ta cũng có chút mối quan hệ ở Long Châu này.”

“ Đa tạ Chúc chưởng quầy, vậy ta không khách khí.” Tả Thiếu Dương nâng chén rượu lên mời quanh một lượt:” Có điều nói trước, ta chỉ uống một chén rượu này thôi, hôm nay còn phải vào thành khám bệnh.”

“ Y giả như phụ mẫu, thiếu gia cứ tùy tiện.” Chúc chưởng quầy đưa tay mời:” Có điều nên ăn nhiều một chút, trên đường đi thiếu gia khổ cực rồi.”

Thức ăn chuẩn bị cũng rất khéo, tinh xảo ngon lành, bọn họ làm nghề thuốc, ít nhiều hiểu dược thiện, không chuẩn bị thịt thà mỡ màng khó tiêu, mà là thứ nhẹ nhàng, giúp giải trừ mệt nhọc.

Ăn uống xong, Tả Thiếu Dương tiếp tục lên xe trâu, mới đầu y không ưa cái phương tiện giao thông chậm chạp này, hơn nữa rõ ràng xe ngựa oai hơn hẳn, xe trâu cảm giác quê mùa cục mịch, nói ngắn gọn là ngồi xe trâu trông ngu hết sức. Cơ mà nhà không có ngựa, Hằng Xương dược hành cũng chỉ có mấy con lừa thôi, đành phải đi xe trâu. Nhưng dọc đường đi mới phát hiện cái hay của nó, con trâu cần cù, hiền lành, xe đi êm như không, sinh hoạt ngủ nghỉ trên đó đều thoải mái, thế nên bất giác thích luôn.

Xe trâu chậm chạp đi trước, đám Chúc chưởng quầy và hỏa kế đi xe ngựa, lúc đi lúc dừng suốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận