Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 689: Chẳng ai muốn bán.

Bạch Chỉ Hàn bị Tả Thiếu Dương làm giật mình, thuận theo ánh mắt của y nhìn tới, nhưng lại không phát hiện ra điều gì khác thường, nghi hoặc hỏi:" Sao thế lão gia?"

Tả Thiếu Dương nói nhỏ:" Hình như có người đứng ở kia."

" Á ..." Bạch Chỉ Hàn run rẩy, bất giác dán sát người vào Tả Thiếu Dương, mắt mở to:" Ở đâu?"

Tả Thiếu Dương vẫn nhìn chằm chằm vào phía đó, nhưng trong đêm mưa, ánh sáng luôn biến hóa liên tục, vừa rồi ánh đèn chiếu vào đó hơi mạnh một chút, giờ yếu đi, bóng người kia như hòa vào tường, hoặc là chưa từng xuất hiện.

Chắc chắn có, Tả Thiếu Dương rút tay ra khỏi áo Bạch Chỉ Hàn, toàn thân đề phòng, từ từ đi về phía đó, Bạch Chỉ Hàn theo sau cũng nhìn xung quanh, song không phát hiện ra điều gì.

Càng lúc càng tới gần, nhưng vẫn giống như trước đó, Tả Thiếu Dương chỉ thấy một bức tường nguyên vẹn, bóng đen phát hiện ra trước đó biến mất không tung tích.

Tả Thiếu Dương hết nhìn lại sờ, nhưng vẫn không thấy có bất cứ thứ gì khác thường, đừng nói là người.

Bạch Chỉ Hàn dù hoang mang, thấy Tả Thiếu Dương nghiêm túc như thế, nàng không nhiều lời, đứng ở bên canh gác cho y.

Lần này thì Tả Thiếu Dương thực sự có chút rợn sống lưng rồi, một lần có thể nói là nhầm đi, nhưng hai lần, hơn nữa còn là khi y cố tình, vậy chẳng lẽ có ma thật, vội kéo tay Bạch Chỉ Hàn:" Đi thôi, chúng ta không nên ở đây nữa.

Bạch Chỉ Hàn giương cô lên, dẫm mặt sân đã sũng nước chạy nhanh, chẳng sợ tiếng bước chân có thể đánh thức người khác.

Người ở đại đường vẫn ngủ say, thậm chí nghe thấy tiếng ngáy khò khò của Thủ Thông Tử, nhìn lướt qua một lượt, có vẻ là không thiếu ai cả.

Tả Thiếu Dương vẫn nắm tay Bạch Chỉ Hàn, dẫn nàng tới gian ngăn cách của mình, thấy bình phong giữa y và Thanh Mị Tử đã được kéo lại, nha đầu đó nằm xoay lưng vào trong không biết đã ngủ chưa? Có điều hôm nay bị Bạch Chỉ Hàn phát hiện, về sau chắc chắn là không dám giở trò nữa rồi.

Thế cũng may, nếu không bị nha đầu đó đeo bám, sớm muộn cũng bị người khác phát hiện, lúc đó y có miệng cũng không giải thích được.

Tả Thiếu Dương quay đầu hỏi Bạch Chỉ Hàn:" Còn sợ không?"

Bạch Chỉ Hàn gật đầu, người vẫn run lên khe khẽ, không biết do cái lạnh sau nửa đêm hay là vì chuyện quỷ dị vừa mới rồi.

" Bỏ bình phong đi, chúng ta nằm cùng nhau, không phải sợ nữa."

Bạch Chỉ Hàn "vâng" một tiếng, nàng hiện là thị nữ thiếp thân của Tả Thiếu Dương, còn định sẵn trở thành thiếp thất trong tương lai, hơn nữa không phải thiếp thất bình thường, đây là điều ai cũng biết rồi. Cho nên dù buổi sáng thức dậy bị người khác nhìn thấy cũng chẳng có gì không ổn cả.

Trước đó Bạch Chỉ Hàn còn ngại, giờ thì chẳng để ý nữa, nhẹ nhàng thu lại bình phong giữa hai người, chui vào chăn mình nằm xuống.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống sát bên nàng, đưa tay ra khẽ vuốt ve gò mà mịn màng, Bạch Chỉ Hàn nắm lấy tay y, đặt lên môi hôn khẽ.

" Ngủ đi, không sao đâu, ta ở ngay bên cạnh nàng." Tả Thiếu Dương ôn nhu nói:

Bạch Chỉ Hàn khẽ "vâng" một tiếng, mỹ mãn nhắm mắt lại, chẳng bao lâu ngủ mất. Lửa mạnh chẳng thể cháy mãi, tình cảm con người cũng thế, luôn đi từ lúc cảm xúc mạnh mẽ trở thành bình đạm, giữa Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn không cần lời yêu thương, không cần sớm chiều quấn quít, tình cảm càng trở nên tinh tế hơn, thể hiện qua mỗi chi tiết nhỏ của cuộc sống.

Tả Thiếu Dương nhất thời không ngủ được, vẫn ngồi đó lắng nghe động tĩnh bốn xung quanh, xem xem liệu có thể phát hiện bước chân nữ tử thần bí đó hay không?

Thế nhưng suốt đêm trôi đi, y không nghe được bất kỳ thứ gì.

Tới khi trời hửng sáng Tả Thiếu Dương mới lời đờ ngu mất, đợi khi y tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn, bình phong giữa y và Bạch Chỉ Hàn đã bị ngăn lại. Không thấy Bạch Chỉ Hàn đâu, Tả Thiếu Dương cả kinh, vội vàng bò dậy gọi lớn:" Chỉ Nhi."

Từ sau bình phong phía cửa một người đi vào, chính là Bạch Chỉ Hàn:" Lão gia, nô tỳ ở đây."

" Nàng dậy rồi sao?"

Bên cạnh cũng có thêm một người chui vào, chính là Thanh Mị Tử, nha đầu này lúc nào cũng cười tít mắt:" Mọi người đều đã dậy cả rồi, chỉ có thái sư thúc tổ người là ngủ nướng, nha hoàn của người còn không cho đánh thức."

Tả Thiếu Dương hơi xấu hổ, vội chỉnh lại y phục, bọn họ đều mặc áo mà ngủ, cho nên không cần làm gì nhiều.

Bạch Chỉ Hàn giúp Tả Thiếu Dương chải lại đầu, lấy dải lụa buộc lại hết sức tiêu sái.

Tôn Tư Mạc đang ngồi khoanh chân đả tọa trên chiếc ghế dài dưới nguyệt đài, nhìn lên bầu trời âm u, nghe thấy sau lưng có tiếng động, không cần nhìn đã hỏi:" Sư đệ, không biết hôm qua ngủ thế nào?"

" Cũng được, sư huynh thì sao?"

" Không ra sao, có mấy con chuột cứ chạy ra chạy vào, ồn chết đi được."

" Có chuột ạ?" Tả Thiếu Dương hỏi xong sực tỉnh, với tu vi cao thâm của Tôn Tư Mạc, chắc chắn là đã nghe thấy ba người bọn họ ra vào đại đường rồi, không ngờ bị gài bẫy, hắng giọng lảng đi:

Không ngờ bên cạnh Thanh Lăng Tử lạnh nhạt nói:" Đúng thế, có con chuột muốn ăn vụng, nhưng mà không làm được, thật là buồn cười."

Thanh Mị Tử hừ một tiếng, quay đầu sang bên, không thèm để ý tới Thanh Lăng Tử.

Toát mồ hôi, cứ tưởng là không ai biết, nói không chừng là không ai không biết mới đúng, Tả Thiếu Dương không dám nhìn những người còn lại, vờ vịt làm mấy động tác thể dục.

Do Tả Thiếu Dương dậy muộn, những người khác đã dậy sớm luyện công cả rồi, y rửa mặt xúc miệng xong thì cùng rời nha môn, xem xét tình hình.

Cù Châu này tương đối rách nát, vậy mà người nhà giàu ăn mặc đẹp đẽ lại không hề ít, đối lập vô cùng rõ ràng. Bọn họ trước tiên đi vòng quanh thành, hỏi han xem có hiệu thuốc hoặc y quán nào muốn bán , đây là cách nhanh nhất để mở y quán Xích Cước, nhưng không hề có.

Tiếp đó chú ý tới chuyển nhượng các loại cửa hiệu khác không, vậy mà không thấy có bất kỳ cửa hiệu nào dán giấy muốn bán.

Đi một vòng không có kết quả, mọi người đã chia nhau ra tìm hiểu, đến trưa quay về nha môn tụ tập, kết quả vẫn là không có gì. Chân Uyên Tử còn nói, ông ta tìm được một cửa hiệu vị trí hay diện tích đều phù hợp để họ mở y quán, đưa ra đề nghị chuyển nhượng cho thuê, người ta đều từ chối.

Thậm chí ông ta nâng giá lên tới mức cao bằng với giá ở kinh thành, người ta cũng chỉ lắc đầu.

Buổi chiều họ thay đổi sách lược, đó là học theo Chân Uyên Tử chủ động đề nghị chuyển nhượng. Vậy mà lần nữa xảy ra chuyện kỳ lạ, không một ai chịu chuyển nhượng, dù có là cửa hiệu sập xệ, khách khứa vắng tanh, bọn họ vẫn từ chối thẳng thừng, thậm chí không muốn thương lượng.

Cái thành nhỏ này càng lúc càng tà môn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận