Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 675: Thú cùng đường.

Đỗ Yêm không phải dễ tin người khác, trong quan trường mưu mô quỷ quyệt này, kể cả có lời khai của tên Lãnh đội trưởng đó, ông ta cũng chỉ tin bảy phần mà thôi, nhưng lúc này đối diện với nhi tử, phản ứng đó làm ông ta thất vọng hết sức:“ Bịa đặt? Ngươi đúng là tới chết không tỉnh ngộ, Lãnh Điển được ngươi sai đi hành thích Chân Quyền thất bại, bị người ta bắt được, đã trả lại cho nhà ta, hiện giờ ta giam trong nhà kho, đợi khi hắn tỉnh lại đối chất, xem ngươi chối thế nào?”

Đỗ Dần chân vô thức lùi lại:“ Ngậm máu phun người, phụ thân, đừng tin hắn, nhất định có kẻ xui khiến hắn hại con.”

“ Được lắm, ta cho ngươi cơ hội, xem ra ngươi không còn tình cha con nào nữa.” Đỗ Yêm vỗ bàn:” Người đâu, bắt tên súc sinh này lại cho ta.”

Ngoài phòng lập tức có mấy hộ vệ đáp lời xông vào.

Đỗ Dần thấy đường lui không còn, hắn không lùi mà tiến, xông tới tóm lấy cổ áo Đỗ Yêm, kéo tới trước mặt, tay trái kẹp cổ, tay phải rút đoản kiếm ra, quát:” Không muốn ông ta chết thì đứng lại cho ta.”

“ Đại lão gia có chuyện gì từ từ nói.”

“ Bọn tiểu nhân lui ngay, lui ngay ..”

Cả đám khựng lại nhìn nhau, không biết xử lý trường hợp này thế nào, một mặt khuyên bảo Đỗ Dần buông lão thái gia ra, một mặt đi báo cho Đỗ Kính.

Đỗ Kinh đang đi ngủ ròi, hay tin cha bị đại ca bắt làm con tin, mặc mỗi áo trong, giày cũng không kịp đi, hoảng hốt xông vào, nói:” Đại ca, huynh làm gì thế, mau thả phụ thân ra, cẩn thận làm bị thương phụ thân.”

Đỗ Yêm cổ bị siết chặt, mặt đen như đít nồi, dù bị đoản kiếm dí vào cổ, nhưng không hề sợ hãi:” Súc sinh giỏi lắm, ngươi lập mưu giết ta không được, bây giờ muốn tự mình ra tay à?”

“ Phụ thân đừng lộn xộn sẽ không sao hết.” Đỗ Dần mặt vô cùng hung tợn:” Chuyện đã tới mức này, chúng ta nói thẳng luôn, đúng, tất cả lời họ Lãnh khai nhận là đúng đấy, ta làm thế là vì ông không cho ta sống trước.”

“ Ta, ta đã bao giờ hại ngươi?”

“ Ta bao năm qua làm trâu làm ngựa cho ông, chuyện khó khăn khổ cực nào cũng làm, còn ông? Ông bao giờ khen ta một câu chưa, làm sai thì suốt ngày chửi mắng, đã thế muốn truyền tước vị cho đệ đệ ta, ta một lòng một dạ vì cái nhà này, rốt cuộc để một đứa chỉ biết thơ thẩn vẽ vời mấy thứ vô tích sự hưởng lợi sao?” Đỗ Đần rống lên:” Ông nói xem, là ta có lỗi với ông hay ông có lỗi với ta?”

“ Ngươi, ngươi, cái thằng nghịch tử này, ta quát mắng vì muốn tốt cho ngươi, để ngươi vất vả là sau này có đủ bản lĩnh lèo lái Đỗ gia, ta chưa bao giờ có ý định phế trưởng lập thứ.” Đỗ Yêm giận run:

Đỗ Kinh cuống quít nói:” Ca, huynh chỉ muốn tước vị, không cần làm thế, huynh là trưởng tử, tước vị sớm muộn là của huynh, đệ không cần, đệ chỉ muốn an nhàn ngâm thơ vẽ tranh, cần tước vị làm cái gì, ca, hãy thả phụ thân ra.”

Đỗ Dần cười lớn:” Ngươi tưởng ta là đồ ngốc à, đừng tưởng ta không biết, trước nay trong nhà có nô bộc làm sai, ta xử phạt họ, còn ngươi lại lén lút tới an ủi vỗ về, lấy lòng bọn họ để họ ủng hộ ngươi thay ta chứ gì, dã tâm của ngươi, ta nhìn thấy lâu rồi. Hơn nữa chuyện đã thế này, ông ta tha cho ta sao?”

Đỗ Yêm bị siết cố, không thở được, vùng vẫy kêu:” Thằng súc sinh, buông ta ra, chuyện trước kia ta tha cho ngươi.”

“ Được rồi phụ thân, con còn không biết phụ thân là người thế nào sao? Hài nhi giờ mà buông ra, mai chỉ còn cái xác không hồn, bây giờ phụ thân người muốn sống, phải làm theo lời con.” Đỗ Dần đổi giọng:

“ Ngươi muốn ta làm gì?”

“ Đơn giản lắm, phụ thân dâng tấu cáo lão hoàn hương, đồng thời nhượng lại tước vị cho hài nhi. Chi cần chiếu chỉ xuống, chúng ta đường ai nấy đi. Phụ thân yên tâm, con nói là giữ lời, cũng phải giữ lời thôi, nếu con giết người, làm sao giữ nổi tước vị, nên phụ thân cứ yên tâm, có tước vị này rồi, mọi chuyện đều tốt đẹp.” Đỗ Dần mỉm cười nói:” Không phải phụ thân nói chưa bao giờ có ý định phế trưởng lập thứ sao, phụ thân chứng minh đi, người ốm bệnh thế này, cũng nên nghỉ ngơi dưỡng lão thôi, đó là chút hiếu thảo kẻ làm con nên làm.”

“ Hừm, không sợ ta thoái ẩn rồi, sẽ đối phó với ngươi sao?”

“ Ha ha ha, phụ thân, người xưa nay luôn đánh giá thấp hài nhi, tới giờ mắc bẫy hài nhi tới mức này vẫn coi thường con sao, nếu là đám Chân Quyền còn sợ người, chứ con sợ cái gì? Hơn nữa phụ thân người làm quan bao năm đắc tội vô số, tới lúc đó đối phó với kẻ thù cũ tha cho người sao, lúc đó phụ thân đối phó mệt nghỉ rồi, còn làm gì được con. Ha ha ha.”

Tích tắc Đỗ Dần ngửa cổ cười đắc ý, Đỗ Yêm thình lình đưa tay trái ra, nắm lấy mũi kiếm kề cổ mình, tay phải xuất hiện một thanh đoản kiếm, trở tay đâm vào bụng Đỗ Dần.

Đỗ Dần kêu thảm, đoản kiếm trong tay cứa cổ Đỗ Yêm, nhưng mũi kiếm bị tay Đỗ Yêm giữ lấy, không cứa được cổ ông ta, cũng không rút được kiếm, máu tươi chảy từ tay Đỗ Yêm chảy ra như suối, vẫn cắn răng, đâm tiếp một nhát nữa vào bụng Đỗ Dần.

Đỗ Dần tuy trúng liền mấy dao, nhưng rốt cuộc còn trẻ, lại đâm vào bụng, chưa chết ngay. hai tay siết cổ Đỗ Yêm, cười điên cuồng:” Ta biết mà, ta biết mà, ông bảo giờ coi ta ra gì đâu, vậy chúng ta cùng chết.”

Diễn biến quá bất ngờ, không ai kịp phản ứng, lúc này Đỗ Kinh mới kêu lên:” Mau mau tách họ ra.”

Đám phó tòng vội xông tới, kéo tay Đỗ Dần, nhưng tay hắn như gọng sắt, không tách ra nổi.

Đỗ Kính cuống lên, cầm lấy thanh đao, đánh vào đầu Đỗ Dần hai cái, Đỗ Dần vẫn bóp cổ Đỗ Yêm.

Thấy phụ thân mặt tím ngắt sắp không thở được nữa, Đỗ Kính vung đao chém hai nhát vào tay Đỗ Dần, hình ảnh cuối cùng Đỗ Yêm nhìn thấy là Nhị nhi tử xưa nay vốn sức trói gà không chặt lại vung đao chính xác mạnh mẽ, hai cánh tay rời khỏi người Đại nhi tử. Ông bàng hoàng ngã xuống, miệng định nói gì đó nhưng đầu đập xuống đất, không biết gì nữa ...

Đỗ Yêm hai mắt đã trắng dã nằm im không nhúc nhích, Đỗ Kính vội vàng mở cổ áo cho cha mình để dễ thở hơn, lớn tiếng gọi người, tay bấm huyệt nhân trung.

Đám gia phó cuống cuồng băng bó cánh tay cho Đỗ Dần, nhưng hai cánh tay Đỗ Dần đều đã đứt, máu tươi chảy cuồn cuộn làm sao mà ngăn được, thêm vào bụng bị đâm, toàn thân đã thành người máu.

Chẳng hiểu sao trong tình trạng như thế mà Đỗ Dần vẫn tỉnh táo, nhìn thấy mình mất hai tay, toàn thân đầy máu, nhìn thấy Đỗ Yêm nằm im không nhúc nhích, gọi sao cũng không tỉnh, biết Đỗ Yêm chắc chắn cũng chẳng sống nổi, không nhịn được cười:" Đệ đệ, giờ thì không còn ai tranh đoạt tước vị với đệ nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận