Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 187: Cả nhà cầu xin.

Nghê đại phu không hiểu vấn đề trong đó, với ông ta mà nói thì chỉ là bầu rượu nhỏ thôi, chả đáng mấy đồng, vẫn sống chết giữ rịt lấy Tả Thiếu Dương.

Đúng lúc đó lại có tiếng gõ cửa, lần này là giọng lão phụ:” Tả lang trung, Tả lang trung có nhà không?”

Còn cả tiếng khóc lóc không chỉ một người.

“ Mẹ!” Nghê đại phu nghe ra tiếng lão mẫu, buông tay Tả Thiếu Dương loạng quạng chạy ra.

Hồi Hương cắn răng đi ra mở cửa để khỏi phải nhìn chỗ rượu đổ mà đau lòng nữa, liền thấy trên con đường nhá nhem tối đỗ mấy cái kiệu, một đám nha hoan bà tử xúm quanh ba phụ nhân ăn mặc quý phái, trong đó có một người ôm đứa bé trong tay.

“ Cha ta ở nhà, mọi người ...”

Lão phụ tóc bạc đi đầu ném quải trượng, rụt tay khỏi nha hoàn, run run đi tới quỳ xuống, tất cả người còn lại quỳ xuống theo.

Hồi Hương hoảng hồn kêu lớn:” Cha, mẹ, mau ra đây.”

Nghê đại phu đã chạy ra trước:” Mẹ, mọi người làm cái gì thế này?”

Nghê mẫu đẩy tay Nghê đại phu muốn đỡ mình dậy ra, khấu đầu nói:” Tả lang trung, lão thân tới tạ tội.”

Tả Quý nghe ra đây là lão mẫu và người nhà của Nghê đại phu rồi, không dám nhận cái lạy này, nhưng nam nữ hữu biệt, ông không thể đỡ dậy, vội quát Lương thị, Hồi Hương:” Mau mau, đỡ lão nhân gia và mấy vị phu nhân lên, mau, đứng đó nhìn cái gì.”

Lương thị là người thấy người khác khóc đều khóc theo, vừa đỡ Nghê mẫu dậy, vừa sụt sùi nói:” Lão nhân gia có chuyện gì cứ nói, lão gia nhà ta giúp được thì nhất định sẽ giúp.”

Nghê mẫu vái lạy:” Hai đứa nhi tử bất hiếu của lão thân đắc tội với Tả lang trung, lão thân tạ tội thay chúng nó, đặc biệt là lão nhị, mong tả lang trung nể mặt lão thân cảm thông cho.”

“ Không dám, chuyện này vạn lần không dám.” Tả Quý vội vái lại:” Có chút hiểu lầm, nói rõ rồi không sao hết.”

“ Tả lang trung đại nhân đại nghĩa, lão thân cảm kích bất tận.” Nghê mẫu đưa tay tiếp lấy đứa bé trong tay Nghê phu nhân:” Đây là tôn nhi của lão thân, nó bị bệnh nặng, nghe nói Tả lang trung chuyên chữa bệnh nan y, nên tới cầu xin ngài cứu tôn nhi lão thân.”

Nghê đại phu vốn tưởng lão mẫu tới giúp cầu xin Tả Thiếu Dương ra công đường làm chứng, đầu óc ông ta vốn hỗn loạn rồi, giờ mới nhớ ra nhi tử đang bệnh, cũng không tin Quý Chi Đường cứu được, nhưng còn nước còn tát, lão mẫu đã nói rồi, không nói thêm lời nào.

“ Mau mau đưa lên giường.” Nhắc tới người bệnh, Tả Quý không chậm trễ, vội nói:

Nghê phu nhân đón lấy con định đặt lên giường, thấy giường trải cỏ khô với cái chăn vải thô cứng, liền bảo nha hoàn lấy chăn đệm lụa trên kiệu trải ra, sau đó mới đặt lên.

Tả Quý vừa quan sát tình hình đứa bé, hỏi:” Đứa bé bị làm sao?”

Nghê đại phu đi tới:” Tiểu nhi bị thiếu dương hạ lợi hư thoát.”

“ Không cần mày lắm mồm.” Nghê mẫu dộng quải trượng xuống đất:” Mày giỏi thì cháu lão thân đã không tới mức này.”

Nghê đại phu vâng dạ lui ra.

Tả Quý nghe Nghê phu nhân miêu tả triệu chứng, bắt mạch xem lưỡi xong, trong lòng không có chút chủ ý nào cả, nhìn nhi tử vừa chạy vào lấy nước lạnh rửa mặt cho tỉnh rượu chạy ra, vuốt râu nói:” Trung Nhi, con xem cho Nghê thiếu gia đi, cùng nghiên cứu.”

Cho dù lần này tới cầu Quý Chi Đường giúp đỡ, nhưng trong lòng Nghê đại phu vẫn con thường y thuật nhà họ, Tả Thiếu Dương chẳng biết là may mắn học đâu cách bào chế thuốc mà thôi. Hiện giờ Tả Quý gọi nhi tử cùng hội chẩn càng khinh bỉ, nếu nằm kia không phải là đứa con yêu quý thì ông ta đã cười phá lên rồi.

Tả Thiếu Dương lấy cái ghế ngồi xuống bên cạnh, ngưng thần chẩn mạch, nói:” Cha, đứa bé này do dương nhập âm, âm hàn mạch thiếu âm cực thịnh, dương khí bị đẩy lui. Phải đuổi âm hồi dương …”

“ Ừm, vậy con thấy dùng phương thuốc nào thì ổn.”

“ Bệnh tới mức này ... Con có một phương thuốc, có lẽ hữu dụng, song không dám đảm bảo.”

Nghê mẫu ở bên cạnh rất biết ý nói ngay:” Mong Tả lang trung và lệnh lang dốc lòng cứu giúp, kết quả thế nào, lão thân không trách, lão thân cũng hiểu, tôn nhi đã sắp, đã sắp ... Chỉ cần hai vị tận tâm, còn lại xin nghe trời cao định đoạt ...”

Nói tới đó thương tâm khóc lớn, cả đám người còn lại cũng khóc theo.

Nghê mẫu vẫy tay, đằng sau có nha hoàn thiếp thân ôm cái hộp nhỏ tới, mở ra nói:” Đây là chút tâm ý.”

Bên trong là mười mấy món trang sức bà cất giữ riêng, so với số trang sức Nghê đại phu mang tới khi nãy còn giá trị gấp bội.

Hồi Hương nhìn tới há mồm, không hẳn nàng tham tiền, chủ yếu mấy món trang sức quá có sức hấp dẫn trí mạng với nữ nhân, giống như lúc nãy Tả Thiếu Dương nhìn nhân sâm vậy. Tả Quý chỉ hời hợt nhìn một cái:” Trị bệnh trước đã, chuyện khác nói sau, Trung Nhi, bốc thuốc.”

Tả Thiếu Dương đứng lên vội vàng kéo tủ thuốc, may nhà vừa nhập thêm thuốc về, nếu không không đủ thuốc rồi.

Nghê đại phu định thần lại, đi tới định xem Tả Thiếu Dương lấy thuốc gì, Tả Quý đột nhiên đứng lên nói:” Nghê đại phu, bệnh tình lệnh lang hết sức nguy kịch, rốt cuộc phương thuốc này có hiệu quả hay không chưa biết, lão hủ mà tiểu nhi chỉ biết tận tâm tận lực thôi, nếu không thành, xin thứ tội.”

“ Không dám, lão hủ cảm kích không kịp, sao dám trách tội.” Nghê đại phu lòng kỳ quái, vừa rồi mẹ mình đã tỏ thái độ, vị Tả lang trung này sao còn nói lại? Thoáng suy nghĩ, hiểu ra, sợ mình học trộm đây mà, ông ta không có ý đó, chỉ là tò mò thôi, nếu bình thường đã phất tay bỏ đi, lúc này không có tâm trạng, chỉ biết thất thần nhìn nhi tử nằm im ở đó.

Trong nhà lúc này chỉ có tiếng cầu thần khấn phật, rồi mùi thuốc lan ra, một lúc sau Tả Thiếu Dương mang thuốc đã sắc xong, dùng phễu mỏ hạc cho đứa bé uống.

Thuốc đã uống, còn chờ hiệu quả, Nghê đại phu không ôm chút hi vọng nào rồi, quay lại chuyện trước đó:” Tả lang trung, xin ông cứu xá đệ, mai lên công đường làm chứng, Nghê mỗ cảm kích suốt đời.”

Cả nhà người ta đã tới đây, đến Nghê mẫu tuổi cao cũng đã xuất hiện, Tả Quý không thể không nể mặt, thở dài nhìn nhi tử:” Trung Nhi, con vất vả đi một chuyến giúp họ đi.”

Tả Thiếu Dương chẳng muốn chút nào, nhưng cha lên tiếng rồi, lại ở trước mặt bao người như thế, đành đáp:” Vâng ạ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận