Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 272: Không ai giúp ai được.

Lương thị đi rồi trở về nói, Triệu Tam Nương đồng ý cho Tả gia thuê hiệu tạp hóa kia, hơn nữa cũng không lấy tiền, dù sao trong lúc đánh nhau thế này, nhà để trống chẳng ai thuê, có người dùng quét tước lau dọn cũng tốt, cho nó có hơi người.

Kể xong chuyện đi hỏi thuê nhà, Lương thị than thở:” Nhà Tam Nương hết lương thực rồi. Ài, chuyện xảy ra quá bất ngờ, cho nên không trở tay kịp, trong nhà có công bà, hai đứa bé cùng đám huynh đệ tỷ muội, tới mười mấy người. Không có lương thực thì làm sao mà sống, cả nhà đang khóc lóc ... Thương lắm, hay là chúng ta bán cho họ ít lương thực.”

Tả Quý lắc đầu:” Không thể bán, tuyệt đối không thể bán.”

Lương thị hết sức khó xử:“ Lão gia, Tam Nương tuy một miệng chua ngoa, nhưng lòng dạ lại tốt, mấy năm qua giúp đỡ chúng ta nhiều nhất, giúp được thì nên giúp. Khi đó Hồi Hương xuất giá không có tiền chuẩn bị của hồi môn, cô ấy nhiệt tình cho vay 5 quan tiền. Nhà ta kinh doanh không tốt, không có tiền trả tiền nhà cũng cho trì hoãn hết năm này tới năm khác, chỉ là nhà của nhà chồng, công bà bên đó ép quá, Triệu lão đầu là người là người rất khắt khe, nên mới phải ra hạn cho chúng ta ... Ài, mẹ góa con côi, sống cũng không dễ dàng.”

Tả Thiếu Dương trầm ngâm:” Mẹ, nhà Tam Nương có bao nhiêu người?”

Lương thị đưa tay ra đếm:” Gần 20 người, có điều Tam Nương ở với hai đứa bé, không ở cùng công bà.”

“ Mẹ, cuộc chiến này con thấy chỉ e phải đánh hai ba tháng mới xong, con cứ tính ít nhất là hai tháng đi, nhà ta, Miêu gia cùng với nhà tỷ tỷ cũng là 20 người, nhà tỷ tỷ tạm thời chưa cần, chúng ta hai tháng cũng ăn hết tới 80 đấu gạo rồi, chiếm một nửa số lương thực nhà ta.” Tả Thiếu Dương không vội ra ý kiến, mà phân tích cho mẹ nghe:” Mấy hôm nay mẹ không nghe người ta nói chuyện sao, mấy tửu lâu đều bị nạn dân xông vào cướp bóc, thậm chí giết người cướp lương thực, nhà nào khá giả một chút đều đều nơm nớp đề phòng. Nhà Triệu Tam Nương nhiều người như thế, chúng ta bán lương thực cho họ để lộ ra ngoài, người khác biết nhà chúng ta còn lương thực rất có khả năng nhà tiếp theo gặp họa là nhà chúng ta đấy.”

Hai người bọn họ đều sống qua những năm tháng chiến tranh, Tả Thiếu Dương chỉ cần nhắc một chút là hiểu ngay, thấy thê tử còn định nói, Tả Quý xua tay:” Nhi tử nói đúng, hơn nữa không đơn giản như thế đâu, quan binh chưa vào thành đã phái người phong tỏa toàn bộ mễ hành, hạ lệnh trưng thu với giá rẻ, lương thực dự trữ của nha môn cũng bị họ mua phần lớn rồi. Hợp Châu chúng ta có nổi bao nhiêu lương thực chứ, tất nhiên quan binh không duy trì nổi bao lâu, tới lúc đó họ làm sao, tất nhiên là trưng thu lương thực của bách tính rồi.”

Lương thị cuống lên:” Thế không được, thiếp thân nghe nói quan binh mua gạo trả mỗi đấu có 200 đồng thôi, nhà ta mua với giá gấp đôi, họ mà biết chúng ta có lương thực ... Tuyệt đối không được, tuyệt đối không thể cho ai biết.”

“ Nếu giúp người chẳng khác gì dẫn hỏa thiêu thân, không phải chúng ta không muốn giúp, mà không ai giúp được ai nữa.” Tả Quý dứt khoát nói:” Đành vậy, không chỉ thế ngày mai nhà ta quay trở lại ăn bánh nhân rau, nhà có mấy đứa bé, chúng nó chưa hiểu chuyện, chẳng may đem khoe ra ngoài thì thành họa lớn, bắt đầu từ mai cả nhà giảm khẩu phần, bắt đầu ăn uống như trước kia. Nhà Tam Nương, ài, thi thoảng bà qua đó mang cho mẹ con Tam Nương một hai cái bánh, chúng ta cũng chỉ giúp được đến thế thôi.”

Tả Thiếu Dương rên rỉ đau khổ, còn chưa ăn sung sướng được mấy bữa đã bắt đầu rồi.

Lương thị mượn được chìa khóa tiệm tạp hóa đối diện, mở cửa đưa bệnh nhân sang đó, Miêu mẫu chủ động đảm nhận công tác dọn dẹp và hộ lý căn bản của phòng bệnh. Miêu Bội Lan làm trợ thủ cho cha con Tả Quý, Đại Tử thì trông coi ba đứa tỷ muội, mọi việc coi như cũng ổn.

Mấy ngày sau phản quân không có thêm hành động gì, quan binh cũng ở nguyên trong thành không ra. Hầu Phổ tới tiết lộ ít tin tức nội bộ, nói ngày hôm đó phản quân đánh Hợp Châu, thành khắp nơi hỏa hoạn, không ít đại hộ bị gian tế phản quân đốt sạch lương thực, khóc chết cha chết mẹ. Thế là trong thành càng thêm thiếu thốn, nhưng đại quân chẳng hề có ý đột vây, không biết có tính toán gì?

Tối ngày hôm đó chó trong thành sủa không ngừng, ngoài phố tiếng bước chân tiếng khải giáp va quệt loạn xạ, còn có tiếng vó ngựa dồn dập, mãi hồi lâu mới thôi.

Toàn bộ Tả gia, Miêu gia bị đánh thức, mặc quần áo hé cửa sổ nhìn, không ai dám lên tiếng nghị luận. Khi bên ngoài im hẳn, không còn ai nữa mới dám suy đoán, song không có kết quả gì, ai nấy thấp thỏm về chỗ mình ngủ.

Hôm sau trời còn chưa sáng đã nghe thấy ngoài đường nhốn nháo, không biết chuyện gì nữa.

Mấy ngày qua Tả Thiếu Dương là mệt nhất, cơ bản là từ sáng tới tối không lúc nào ngơi nghỉ, cho nên nghe ồn ào gắt gỏng thức dậy, xuống tới nhà thì cha mẹ hắn cùng cả nhà Miêu Bội Lan đã dậy, không ai mở cửa cả.

Phía ngoài có người đập cửa:” Tả lang trung, mau mở cửa, ta là Phàn đội chính đây.”

Tả Thiếu Dương đáp lời đi ra mở cửa, Phàn Mặt Đen vừa vào đã ông ổng nói:” Sao không thắp đèn, mau lên, mấy huynh đệ ta bị thương, cần chữa trị gấp. Con bà nó chứ, đám quân y đi theo quân thì mười kẻ hết tám là ăn hại, huynh đệ ta giao cho chúng, thương nhẹ cũng thành thương nặng, người sốt cao, người mưng mủ ...”

Không ai rảnh nghe hắn chửi bới, Lương thị lần mò bóng đêm đốt đèn, nhưng lúc này Miêu Bội Lan đã nhanh tay thắp đèn lên rồi, đi tới chỗ người bệnh giơ lên.

Tả Thiếu Dương xem xét vết thương, đều trúng tên, trẹo chân, có người trúng rất nhiều mũi tên song đều ở vị trí khải giáp, giảm phẩn nào lực đạo, làm vết thương không sâu, hiện đã mưng mủ, trông vô cùng kinh khủng.

Quen tay dễ làm, Miêu Bội Lan đi đốt bếp, chuẩn bị đồ sát trùng, Tả Thiếu Dương thì chỗ băng bó cũ, rửa sạch, rắc thuốc, băng bó.

Tả Quý vừa bận rộn cứu chữa thương binh, vừa lo lắng trùng trùng hỏi:” Phàn đội chính, đêm qua nghe thấy đại quân trong thành điều động, có phải lại đi đánh trận không?”

“ Đúng, hôm qua đánh một trận với phản quân ở huyện Song Hòe. Con bà nó, cái nơi quỷ quái này, đâu đâu cũng là núi, chỉ có hai con đường thông ra ngoài, giờ phản quân chiếm cả hai rồi, bóp nghẹt yết hầu của chúng ta, viện binh, lương thảo, không cái nào vào được. Bên trên thấy lương thảo sắp hết, không liều chỉ có chết đói, cho nên nửa đêm tập kích huyện Song Hòe, định đoạt lại, đả thông đường ra ngoài.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận