Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 715: Thân phận chua xót.

Về tới căn nhà, Tả Thiếu Dương mới nhận ra, tuy nó chưa đổ nhưng hỏng rồi, không dùng được nữa, xiêu xiêu vẹo vẹo, chỉ e đẩy mạnh một cái thôi là đổ xuống, khỏi phải nghĩ tới việc nằm lên võng nữa. Giờ Tả Thiếu Dương chẳng còn sức mà đi sửa lại căn nhà, càng không dại chui vào đó ngủ, sập xuống một cái, khi đó mình chẳng còn sức chui ra khỏi đống gỗ.

Đúng là tai bay vạ gió mà, dù sao trời không lạnh, Tả Thiếu Dương lại bước thấp bước cao đi ra, nằm luôn xuống bên cạnh con lợn rừng, mượn cái xác lớn của nó để che gió ngủ.

Toàn thân ướt đẫm máu lợn cũng chẳng muốn tìm quần áo sạch đễ thay, liên tục trải qua hai việc lớn dày vò cả thân xác lẫn linh hồn, toàn thân đã hư thoát.

Tả Thiếu Dương cứ thế ngủ thiếp đi.

Chẳng biết qua bao lâu, đang ngủ thì mơ mơ hồ hồ bị người ta lay mạnh, bên tai truyền tới giọng nói cấp bách của Tiêu Vân Phi:" Tả Thiếu Dương, ngươi làm sao thế ..."

Mẹ nó chút, ngủ cũng không yên nữa, Tả Thiếu Dương vẫn còn mệt mỏi lắm, mắt he hé, nhìn thấy Tiêu Vân Phi nước mắt lã chã, không ngừng lay gọi mình, nếu mình mà bị thương, nàng lay vài cái thế này còn gì là mạng.

Tả Thiếu Dương biết toàn thân mình toàn máu lợn rừng dọa nàng, vốn định nói không sao, để mình ngủ một giấc là được, chẳng hiểu sao, lời ra tới miệng lại thành thế này:" Tiêu tỷ ... Ta, ta không sống được nữa, tạng phủ của ta bị lợn rừng húc nát rồi ... Được, được nhìn thấy tỷ lần cuối, thế là ta thỏa mãn."

" Không! Ngươi nhất định phải cầm cự, ta lập tức cõng ngươi về Cù Châu, cố lên, sư huynh ngươi sẽ cứu được ngươi thôi ... Ông ấy là đại phu giỏi nhất thiên hạ, nhất định sẽ cứu được ngươi." Tiêu Vân Phi nói rồi muốn cõng Tả Thiếu Dương lên lưng:

" Không, không kịp nữa rồi ... Tiêu tỷ, thương thế của ta ra sao ta biết ..." Tả Thiếu Dương càng diễn càng nhập vai, nói thều thào như sắp chết:" Chỉ tiếc ... Chỉ tiếc, đến chết không biết tỷ là ai ... Chết rồi làm con ma hồ đồ ..."

Tiêu Vân Phi òa khóc nức nở:" Ta nói ... Ta nói ... Ngoại công ta là nam triều Lương Minh đế, họ Tiêu là họ mẹ ta ... Bà ấy là hoàng hậu của Tùy Dương đế ... Cha ta, cha ta là Vũ Văn ... Hóa Cập!"

" Khụ ... Khụ ... Khụ ..." Tả Thiếu Dương sốc nặng ho một tràng, nữ nhi của Tiêu hoàng hậu? Là người từng làm thê thiếp sáu vị hoàng đế, một nữ tử thành truyền kỳ: " Thì ra tỷ là công chúa tiền triều à ..."

Tiêu Vân Phi chua xót lắc đầu:" Không phải, ngươi không nghe ra sao ... Mẹ ta tư thông với cha ta, lén lút sinh ra ta ... Cha ta sau này phát động binh biến, giết Tùy Dương đế, đoạt mẹ ta."

" Mẹ ta vô cùng thương tâm, thấy tình lang giết trượng phu của mình, nói đó là lỗi của bà. Bà khóc liền mấy ngày mấy đêm, vốn định xuất gia làm ni, cầu kinh chuộc tội. Nhưng cha ta chẳng bao lâu bị Đậu Kiến Đức giết chết, hắn cướp mẹ ta ... Sau đó nữa muội muội của Tùy Dương đế là Nghĩa Thành công chúa gả cho khả hãn Đột Quyết phá sứ đoàn tới tìm Đạu Kiến Đức, nói muốn đón mẹ ta tới Đột Quyết. Đậu Kiến Đức không dám trêu chọc vào người Đột Quyết liền giao mẹ ta ra."

" Lúc đó ta còn nhỏ, mẹ ta sợ ta tới Đột Quyết không sống được, rất nhiều công chúa gả tới Đột Quyết đều chết yểu, nên mẹ ta trao ta cho cha mẹ nuôi ta."

Hồi ức lại chuyện cũ, lại nghĩ tới Tả Thiếu Dương sắp chết, từ nay âm dương cách biệt, càng như đứt hết gan ruột, khóc không nói thành lời.

Tả Thiếu Dương không ngờ nàng có quá khứ bi thảm như thế, chẳng trách mà tính cách nàng lại quái dị độc đoán.

Đồng thời cũng giải thích được mối quan hệ giữa nàng và Vĩnh Gia công chúa. Thời gian trước đó Tả Thiếu Dương cũng đã tìm hiểu về nàng công chúa này, nàng là con của Vũ Văn chiêu nghi, Vũ Văn chiêu nghi lại là muội muội của Vũ Văn Hóa Cập.

Tả Thiếu Dương thốt lên:" Ta hiểu rồi, tỷ là đường muội của Vĩnh Gia công chúa."

Vừa rồi y lỡ lời nên không để ý ngữ khí lớn hơn, Tiêu Vân Phi đang thương tâm cũng không nhận ra:" Đúng thế, cha ta đoạt mẹ con ta về, ta từ nhỏ đã chơi với Vĩnh Gia, bọn ta rất hợp nhau. Về sau cha ta bị giết, mẹ ta bị sứ đoàn Đột Quyết đưa đi, mẹ ta gọi Vĩnh Gia tới, nói tỷ ấy là tỷ tỷ, nhất định phải chiếu cố ta ... Cao tổ hoàng đế lập quốc, tỷ ấy thành công chúa, muốn đón ta vào cung, nhưng ta không chịu, vì khi đó ta theo ước nguyện của cha mẹ nuôi nên quy y rồi, ta phải chuộc tội cho cha mẹ ta, cũng là vì lời thề của cha mẹ nuôi ta, kiếp này ta không được có nhà, phải phiêu linh tứ hải ... Vĩnh Gia sợ ta gặp rắc rối nên đưa cho ta con dấu của tỷ ấy, để ta dùng lúc khẩn cấp."

Chuyện lớn quá rồi, Tả Thiếu Dương đổ mồ hôi hột, giờ mà thừa nhận mình nói dối, không chừng bị người ta tức giận chưởng cho một phát thì toi đời ... Đầu óc xoay chuyển một lúc, đơi Tiêu Vân Phi bình tĩnh hơn đôi chút y mới làm ra vẻ gian nan:" Tiêu tỷ ... Nãy giờ, nãy giờ ta vẫn dùng công pháp hộ tâm do sư huynh ta dạy ... Hình như có chút hiệu quả ... Tỷ đỡ ta dậy ... Ta vận công liệu thương xem sao ..."

" Thật sao? ... Được!" Tiêu Vân Phi nghe vậy mừng rỡ, lòng đầy hi vọng dìu Tả Thiếu Dương ngồi lên, giúp y ngồi khoanh chân, nói:" Ta sẽ vận công giúp ngươi ..."

Không được, nếu làm thế người ta nhận ra ngay y chẳng có thương tích gì, Tả Thiếu Dương rối rít nói:" Đừng ... Khụ khụ, Tiêu tỷ, công pháp sư huynh ta dạy rất đặc biệt, ta sợ hai bên xung đột ... Tỷ, tỷ ở bên làm hộ pháp cho ta là được rồi."

" Được ngươi cứ yên tâm." Tiêu Vân Phi lau nước mắt:" Ta, ta sẽ cầu nguyện Bồ Tát phù hộ ngươi, ngươi nhất định không sao ... Bồ Tát đã cứu ta, cứu mẹ ta ... Lần này nhất định cứu ngươi ... "

Thôi chết rồi, thế này nàng lại nợ Bồ Tát thêm một lần nữa, không biết lại phải đi ăn trộm bao nhiêu mới trả đủ được, Tả Thiếu Dương chỉ muốn tát mình một cái, lúc này biết làm sao, đâm lao phải theo lao, thế là vờ vịt vận công điều tức, tất nhiên chỉ giả vờ, trong lòng đang bận chửi bản thân kia.

Tả Thiếu Dương một khi tĩnh tâm vận công là rất nhanh tiến vào trạng thái vong ngã, chừng hai cánh giờ sau y từ từ thu công mở mắt ra.

Vì toàn thân Tả Thiếu Dương là máu cho nên Tiêu Vân Phi không thấy gì khác biệt, lo lắng hỏi:" Ngươi thấy sao rồi?"

Tả Thiếu Dương hắng giọng:" Công pháp này của sư huynh ta thật thần kỳ ... Thương tích nặng như thế vậy mà, vậy mà không ngờ ... Hiện nội tức không loạn nữa …. Tiêu tỷ, ta, ta không chết được đâu."

Tiêu Vân Phi nghe ra được giọng nói của y sung mãn hơn nhiều, cho rằng thần công có tác dụng, chắp tay lặng lẽ niệm kinh Phật, cảm tạ Bồ Tát phù hồ, nhất định sau này sẽ báo đáp.

Tả Thiếu Dương thấy mình tội nghiệt nặng nề, không biết chuyến này nàng lại hứa hẹn gì với Bồ Tát để cứu mạng mình nữa.

Niệm kinh xong Tiêu Vân Phi kiếm y phục sạch sẽ cho Tả Thiếu Dương thay, bảo y cứ nằm đó không cử động vội, nàng đi chặt trúc, làm thành cái giường, rồi kê rất nhiều cỏ tranh mềm làm đệm, để y nằm dưỡng thương.

Tới mức này Tả Thiếu Dương đành tiếp tục giả vờ trọng thương, nằm trên giường trúc nhìn nàng bận bịu chạy qua chạy lại, chỉ biết thở dài, tới lúc này chút oán trách còn lại vì trước kia nàng tùy tiện xen vào hôn sự của y cũng tan biến hết.

Tuy biết tình cảm nàng giành cho mình, nhưng y chẳng thể báo đáp, đời này cùng lắm chỉ có thể coi nàng như một vị tỷ tỷ thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận