Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 682: Khách sạn trong mưa. (3)

Mấy nha hoàn đỡ người trẻ tuổi bộ dạng sống dở chết dở đi ra ngoài, khi ngang qua chỗ Tả Thiếu Dương, nhìn kỹ hơn người trẻ tuổi đó, khẽ thở dài gọi:" Vị huynh đài kia, xin dừng bước!"

Người trung niên quay đầu lại nghi hoặc:" Công tử gọi ta sao?"

Tả Thiếu Dương nói:" Chuyện liên quan tới nhi tử của huynh, ta có vài câu muốn nói, không biết huynh có muốn nghe không?"

Hiện giờ điều hắn quan tâm nhất là bệnh tình của nhi tử, nam tử trung niên vừa nghe vậy, lập tức chắp tay, cung kính hỏi:" Xin hỏi tôn giá là ...."

Thanh Mị Tử nhanh nhảu nói:" Đây là hội trưởng hội cơ kim Xích Cước, tán triều đại phu, cũng là thái sư thúc tổ của bọn ta, còn là thám ..."

Tả Thiếu Dương vỗ chát lên đầu nàng, có phải định báo lý lịch ba họ của y ra không:" Tại hạ Tả Thiếu Dương, trong nhà thế gia hành y!"

Người trung niên kia không biết cái hội cơ kim kia là gì, nhưng tán triều đại phu thì biết là quan rồi, khom người xuống:" Không biết đại lão gia có gì chỉ giáo?"

Lúc này những người kia còn đang đứng đợi ở cửa, Tả Thiếu Dương bảo chuyện này chỉ nói cho phu thê họ, người trung niên sai phó tòng đưa nhi tử lên xe trước, sau đó cả hai phu thê họ ngồi xuống bên cạnh Tả Thiếu Dương, đợi nghe y nói.

Tả Thiếu Dương hỏi:" Các vị là người Cù châu phải không?"

Người trung niên đáp:" Vâng ạ, tiểu nhân có mở một quán cơm ở Cù Châu, kinh doanh nhỏ thôi."

" Xin lỗi, vừa rồi ta vô tình nghe thấy các vị nói chuyện, nói rằng hai vị từng đưa con đi khám bệnh, đại phu nói mạch con các vị rất mạnh đúng không?"

" Vâng!" Người trung niên nhắc tới chuyện này mặt mày ảm đạm:" Vâng ạ, là danh y Cù Châu Ngao đại phu nói thế, nói rằng khuyển tử trông có vẻ bệnh nặng, nhưng mạch rất khỏe, không sao đâu. Thế nhưng nhìn nhi tử như vậy, phu thê tiểu nhân không an lòng, uống thuốc lại chẳng đỡ hơn, nên muốn tới Tô Châu tìm danh y."

" Ta khuyên ngươi đừng đi thì hơn."

" Vì sao ạ?"

" Vì ..." Tả Thiếu Dương không đành lòng nói ra câu này:" Bệnh của nhi tử ngươi, e là không qua được ngày mai đâu."

Đôi phu phụ kia điếng người, cứ nghĩ Tả Thiếu Dương giữ họ lại là để xem bệnh cho con, không ngờ lại nói ra lời này, phụ nhân òa khóc tại chỗ. Nam tử trung niên siết chặt tay, nếu không phải biết Tả Thiếu Dương là quan thì hắn đấm luôn rồi:" Đại lão gia ... Ngài là đại phu thật sao?"

" Đúng thế, ta nói câu này là có ý tốt, bệnh của con ngươi không chữa được đâu, bây giờ các ngươi quay về Cù Châu đi, chuẩn bị hậu sự, lệnh lang khỏi phải chết giữa đường, khi đó quay về đã muộn."

Phụ nhân vừa khóc vừa nói:" Đại lão gia, ngài còn chưa chẩn mạch cho con của dân phụ, làm sao biết nó không sống được quá ngày mai? Ngao đại phu cũng nói mạch nó rất khỏe cơ mà."

Chính vì nghe thấy câu này mà Tả Thiếu Dương mới nói thế:" Lời ta tới đây thôi, các ngươi không nghe thì coi như ta lắm chuyện, được rồi, các ngươi có thể đi được rồi."

Phụ nhân kia rõ ràng không muốn nghe lời không hay về nhi tử, theo bản năng muốn né tránh, vội đứng dậy kéo trượng phu đi.

Trung niên nam tử đi ra tới cửa đứng lại, quay đầu nhìn Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương không nhìn hắn, cầm chén rượu lên uống cạn, khẽ lắc đầu.

Đôi phu phụ đó đi rồi, lên chiếc xe ngựa đỗ ở trong sân, xe ngựa cứ thế lắc lư rời khách sạn, đi được một quãng thì dừng lại, đại khái là ở bên trong thương lượng gì đó, cuối cùng vẫn đi về phía Tô Châu.

Hiển nhiên người ta không thể nào tin một người không quen không biết tình cờ gặp ở khách sạn bên đường rồi, dù lời của y có là thật, còn nước thì còn tát, chẳng lẽ lại buông tay bỏ mặc con mình như thế? Cho nên vẫn mang hi vọng cuối cùng tới Tô Châu.

Thanh Diệu Tử nhìn theo họ một lúc, có vẻ không đành lòng, hỏi nhỏ:" Thái sư thúc tổ làm sao biết hắn không sống qua ngày mai?"

Tả Thiếu Dương không đáp mà nói:" Không phải các ngươi đi ra ngoài để học hỏi, muốn mở mang tầm mắt sao? Tự suy nghĩ rồi nói xem nào."

Mặc dù ở đây không phải ai cũng chuyện y thuật, nhưng là đồ tử đồ tôn của Tôn Tư Mạc thì làm sao kém được, Thanh Mị Tử và Thanh Diệu Tử nghĩ không ra, Thanh Lăng Tử chợt nói:" Vừa rồi thái sư thúc tổ nói vì nghe nói mạch hắn đập mạnh mới đưa phán đoán này, vậy thì hẳn nguyên cơ là đây. Người này nhìn bề ngoài cực độ suy nhược, theo lý mà nói thì cơ thể yếu ớt, mạch cũng sẽ yếu theo, nếu cực vượng, chứng tỏ cơ thể đang chống đỡ lần cuối rồi, mạch tượng của người sắp nguy kịch, gọi là hồi quang phản chiếu đúng không ạ?"

Thanh Mị Tử cũng phụ họa:" Đúng rồi, hắn ăn vào lại nôn ra, rõ ràng đã yếu tới không thể tiếp nhận thức ăn nữa."

" Đúng là như vậy, trong hoàng đế nội kinh có nói, đại tắc bệnh tiến, tiểu tắc bình. Tức là nếu một người có mạch yếu, mạch cũng sẽ yếu ớt, nhưng mạch vô cùng khỏe mạnh, chứng tỏ rằng tà khí trong thân thể rất thịnh vượng, thân thể đang huy động sức mạnh chống đỡ lại tà khí." Tả Thiếu Dương thở dài:

Tôn Tư Mạc không bình luận gì, tiếp xúc một thời gian dài rồi, ông thực sự hiểu, Tả Thiếu Dương đúng là đã học được rất nhiều kiến thức thần kỳ mà ông chưa bao giờ nghe nói. Nhưng vẻn vẹn chỉ là biết thôi, kinh nghiệm của y thiếu xót rất nhiều, chuyện này không có lối tắt, chỉ có thể thông qua thời gian tích lũy.

Ngược lại Tôn Tư Mạc chữa bệnh cả đời, kinh nghiêm đã có thừa, thậm chí đi vào lối mòn, không thể dựa vào chữa bệnh tích lũy kiến thức để đột phá nữa, nhiều khi cần có cái nhìn khác về bệnh tật, đôi khi chỉ cần đồi cái nhìn thôi là ông tức khắc có cách giải quyết bệnh rồi.

Mà đứa sư đệ dám nói thánh nhân sai này điểm đáng quý nhất là y dám nghĩ, không bị bó buộc, đôi khi từ kiến thức rất cũ lại có cái nhìn mới, làm ông thu hoạch rõ nhiều.

Với tuổi tác của ông bây giờ, không cần phải vất vả bôn ba, chỉ là nhìn hết đám đồ tử đồ tôn, e không đứa nào kế nghiệp được, thế nên ông cố gắng kiếm thật nhiều đơn thuốc, viết thành sách, sau này mình không còn, chúng ít ra biết dựa vào đó mà chữa bệnh. Cuối đời không ngờ gặp Tả Thiếu Dương, thằng nhóc này không chỉ y thuật cao thâm, tính cách cũng hợp ý ông lắm, nếu nhận hết truyền thừa của ông, ít nhất y giả thiên hạ mấy chục năm nữa có chỗ dựa dẫm rồi.

Vì thế thời gian này chữa bệnh, ông chủ yếu để Tả Thiếu Dương ra tay, còn bản thân ở bên hỗ trợ, bù đắp vào thiếu xót kinh nghiệm của y, để cái cây này không mọc lệch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận