Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 288: Lấy lương thực đổi quán trà. (2)

Chúc chưởng quầy gạt tay Tang phụ ra, chẳng cần xem: Ta xem cái đó lâu rồi, mà chẳng cần Nghê đại phu thanh minh giúp con ông thì ta cũng đoán ra. Dù gì ta cũng nhìn nó lớn lên từ nhỏ, bao giờ thấy gì khác thường đâu, đúng ngày đúng lúc thì xảy ra chuyện, sao trùng hợp thế?”

“ Nhưng mà chính vì Tam nha đầu nhà ông tới chuyện giả điên như vậy mà cũng dám làm ra, nên so với điên thật còn đáng sợ hơn, ai mà biết còn dám làm chuyện gì nữa. Ai dám cưỡng ép nha đầu đó làm chuyện không muốn chứ, lần trước tên tiểu lang trung đó chuộc lại tiền nhà ông bị lừa đã bảo đám bọn ta làm chứng rồi, sau này hôn sự của nó phải do nó đồng ý mới được, Tam nha đầu không muốn, ta chả dám liều.”

Tang phụ còn chưa thôi:” Đó là vì nó không muốn thôi, giờ khác rồi, chắc chắn nó muốn, nó cũng đói vài ngày rồi, nếu tiếp tục như vậy nó cũng chết đói thôi. Bây giờ ai cho nó miếng ăn nó theo người đó, chính nó nói vậy đấy ...”

Tả Thiếu Dương vừa đi tới cửa hậu viện thì nghe được câu này của Tang phụ, dừng lại, quay sang nhìn Tiểu Muội.

Tiểu Muội giận tới mặt trắng bệch, giành trước đi tới vén rèm cửa lên, nói lớn:” Cha nói linh tinh cái gì thế, con nói như vậy bao giờ? Con nói rõ ràng tại đây, cho dù con chết đói chứ không đồng ý hôn sự này.”

Chu chưởng quầy bị người ta từ chối thẳng thừng trước mặt cũng không xấu hổ, da mặt ông ta luyện tới mức ngang với lợn chết thách nước sôi rồi, cười gằn:” Sao, Tang lão hán, lại định lừa ta nữa hả?”

Tang phụ bò lồm cồm tới trước mặt Tiểu Muội, khóc rống lên:” Tam nha đầu, cầu xin con, nếu con không chịu thì cả nhà ta chết đói mất. Con tới Chu gia, được ăn sung mặc sướng, lại còn đổi được gạo nuôi cả gia đình, mạng sống cả nhà buộc cả vào váy con đó.”

Tiểu Muội mặt đỏ dừ, cha nàng thực không còn chút liêm sỉ nào, trước mặt bao nhiêu người ngoài như vậy cũng không chú ý, lùi lại:” Cha đừng nói nữa, có chết cả nhà cùng chết, con không đồng ý đâu.”

Tả Thiếu Dương lúc này mới vén rèm bước vào, càng căm ghét phu thê Tang gia cực điểm, không muốn rườm lời với họ:” Ta có thể bán cho ông năm đấu gạo, muốn mua thì đứng lên nói chuyện đàng hoàng.”

Không đợi Tang phụ kịp phản ứng, rèm cửa vén xoạch một cái, Tang mẫu nãy giờ ngồi trơ ra như xác chết, cả đoàn người Tả Thiếu Dương tới cũng chẳng phản ứng gì, vậy mà chẳng hiểu sao lúc này lao ù tới, nắm lấy cánh tay Tả Thiếu Dương:” Tiểu lang trung, à không, Tả công tử, cậu nói thật không? Gạo đâu, ở đâu?”

Tang phụ cũng bò dậy, nắm lấy tay còn lại:” Tả công tử, cậu có bao nhiêu gạo, nhà ta mua hết, cậu cứ ra giá đi.”

Chu chưởng quầy không tin, nhìn Chúc Dược Quỹ, ông ta thì đang nhìn Tả Thiếu Dương, lắc đầu thở dài, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, thằng bé này điểm yếu là quá mềm lòng.

Tang mẫu nói tới chuyện liên quan tới tiền bạc thiệt hơn gì là tinh thần lên rất nhanh, phản ứng cũng mau lẹ, mắt trượng phu:” Ông ngốc à, mua bán cái gì ở đây, Tả công tử vì đau lòng Tam nha đầu nhà ta nên tới đây, phải không? Vừa rồi cậu nói năm đấu phải không, giá hiện giờ ngoài kia là mười quan tiền, tính ra là năm mươi quan, lần trước ta có nói với cậu, chỉ cần sính lễ bảy mươi quan là có thể cưới Tam nha đầu về, cậu giúp nhà chúng ta việc lớn, cho nên ...”

Chúc Dược Quỹ chướng mắt, lại sợ Tả Thiếu Dương mềm lòng thua thiệt, nói ngang:” Tang gia bà nương, nói tiếng người một chút đi, đâu ra cái giá mười quan tiền thế? Toàn thành đoạn lương cả rồi, giá trên trời cũng không ai dám bán lương thực đâu, đều muốn giữ lại bảo mệnh. Tiểu lang trung tốt bụng giúp nhà bà năm đấu gạo, chưa biết ơn thì thôi, còn tính lừa người ta là thế nào?”

Tang mẫu trong lòng luôn sợ Chúc Dược Quỹ, ông già này ít khi nổi nóng, song không nên xem nhẹ, một khi ông ta còn nói chuyện tử tế thì biết điều mà nghe, chỉ giả vờ không nghe thấy, cái mặt sưng phù cười tới không thấy mắt đâu: “ Tả công tử, Tam nha đầu nhà ta luôn hướng về cậu, hai đứa xưa nay luôn xứng đôi vừa lứa nhất, khách khách. Cậu đúng là trọng tình trọng nghĩa, lo Tam nha đầu đói bụng nên mang gạo tới, được được, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay thành thân luôn đi, ta đi nói với cha mẹ câu ngay ... Ông này, có được không hả?”

Tang phụ sao có chuyện nói không chứ, gật đầu nhanh tới muốn gãy cổ:” Phải đó, phải đó, Tả công tử, sau này chúng ta thành người một nhà rồi, người một nhà không phân riêng tư gì nữa, đối đãi với Tiểu Muội cho thật tốt nhé. Còn mỗi nó thôi, ta nhớ nó lắm đấy, phu thê hai đứa cũng nên qua lại đây chơi nhiều hơn nhé ...”

Tiểu Muội vừa thấy mắt mặt vì cha mẹ, vừa xấu hổ, dấu mặt vào lòng Hoàng Cầm không dám nhìn ai.

Tả Thiếu Dương sớm dự đoán được phu thê nhà này sẽ lấy hôn sự của Tiểu Muội ra, vậy cũng tốt, Miêu Bội Lan ở đây, sau này y không phải khó mở miệng với nàng, lạnh lùng quát:” Câm mồm, muốn năm đấu gạo này thì hai người im mồm lại cho ta.”

Phu thê Tang gia đang nói tía lia thình lình bị quát lớn, giật mình ngậm miệng.

Tả Thiếu Dương không dám nhìn Tiểu Muội, sợ nhìn một cái thôi cũng khiến mình mềm lòng:” Ta dùng năm đấu gạo này đổi quán trà Thanh Hương, có muốn đổi không?”

Lần này Chúc Dược Quỹ lên tiếng trước:” Đại lang, cái quán trà này chỉ đáng giá 40 lượng là cùng, hiện năm đấu gạo mang ra đường tùy tiện bán cũng được bảy tám chục lượng.”

Tả Thiếu Dương chắp tay:” Cám ơn lão bá nhắc nhớ, cháu biết rồi.”

Chúc Dược Quỹ gật đầu không nói nữa, Tang phụ chỉ sợ y đổi ý, rối rít giục vợ:” Được được, quán trà đổi lấy năm đấu gạo, bà nương kia nhanh lên.”

“ Nhanh cái gì mà nhanh.” Tang mẫu tất nhiên không muốn đem quán trà đổi gạo, lấy Tiểu Muội ra đổi, tương lai còn có đường lùi, nếu không ăn hết gạo thì cũng chết, bà ta nắm chắc Tả Thiếu Dương sẽ không để con mình chết đói. Còn Tiểu Muội cho dù thường ngày có chống đối bà ta ra sao, thì con vãn là con, cuối cùng sẽ hướng về cha mẹ, nếu không đã chẳng từ chối tới nhà Chúc Dược Quỹ ăn một mình, đó là vốn liếng mặc cả của bà ta:” Cậu muốn đổi quán trà chứ không muốn Tam nha đầu nhà ta sao? Nghĩ kỹ chưa, nó không có cái ăn, vì giữ mạng theo người khác thì đừng hối hận.”

“ Ta sẽ không dùng tiền mua thê tử, còn Tiểu Muội, không cần bà lo, chỉ cần ta còn một miếng để ăn sẽ không bao giờ để nàng ấy đói.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận