Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 134: Chủ nợ kéo tới nhà. (1)

Phu thê Tang gia nói không hề quá lời, lúc này Quý Chi Đường đúng là đã náo loạn tung trời rồi, cửa hiệu nho nhỏ tập trung cả đám đông huyên náo, bên ngoài cũng không ít người thập thò ngó nghiêng, tình hình rõ ràng không ổn.

Có tên tráng hán giọng vang như sấm hùng hùng hổ hổ chỉ mặt Tả Quý chất vấn:” Tả lang trung, ta thấy ông là người thành thật, mới cho ông vay tiền, nhưng ông quá đáng lắm rồi, năm mới ta cũng không đòi tiền, để các người có cái Tết tốt lành. Các người kiếm được tiền lại trả hết cho Triệu Tam Nương, chẳng lẽ nợ người ta là nợ, nợ của ta không phải là nợ à, thấy ta hiền nên giờ trò sao? Ông nợ ta cả vốn lẫn lãi là hơn 730 đồng, hôm nay không trả tiền ta lấy thuốc trừ nợ.”

Một phụ nhân đẩy hắn sang:” Không được, Tả lang trung nợ lão thân 860 đồng, nhiều hơn cả ngươi, ai cho ngươi mang thuốc đi?”

“ Tả lang trung, Hầu huynh, các vị không có nhiều tiền trả họ, thế nên trả cho người nợ ít hơn chứ, ta chỉ có 300 đồng thôi, dù sao trả dứt được người nào hay người nấy chứ, đúng không?” Đó là viên thư lại đội khăn xếp, hẳn là kiềm chế lắm mới không nói ra lời khó nghe:

Bên cạnh thư lại là nha dịch:” Đúng thế, Tả lang trung, ta biết Hầu Phổ đại ca vay tiền hộ ông, ông hay rồi, nghe nói ông có tiền, trả cho Triệu Tam Nương hơn 5.000 đồng, sao không trả đám chủ nợ nhỏ bọn ta. Của ta chỉ có 200 đồng thôi, thấy ông khó khăn, lãi không cần nữa, nhưng phải trả vốn chứ, trả tiền rồi chúng tôi không quấy rầy nữa, năm mới năm me, ầm ĩ thế này chả ai vui vẻ cả.”

“ Của ta chỉ có 150 đồng, có điều Vương Tiểu Tứ của Ban phòng, Lưu lão thất của Hộ phòng, Hồng lão đầu của môn phòng, họ không nỡ làm khó ông, nhờ ta thu hộ, tổng cộng toàn bộ số huynh đệ bọn ta chỉ có 1350 đồng thôi, ông trả luôn cho bọn ta đi, bớt được 3 người, trong nhà cũng yên tĩnh hơn.”

Lão phụ lom khom mặt choắt the thé nói:” Làm gì có cái lý tiền ít trả trước, lão đầu nhà ta bệnh nằm giường nửa năm rồi, đang cần tiền chữa bệnh kìa. Tả lang trung, ông thương lão bà tử này với, trả ta 400 đồng, lãi không cần tính.”

Tráng hán ban đầu hung hăng nói:” Các người không lấy tiền lãi kệ các ngươi, im mồm đi, cho vay để làm gì, không vì lấy lãi vì cái gì?”

Phụ nhân trung niên tán đồng:” Đúng thế, của ta hơn 800 đồng, nợ cả năm rồi, không lấy lãi thì lỗ lớn à? Giá lương thực một năm qua tăng bao nhiêu lần rồi?”

“ Ta không cần lãi, chỉ có hơn 100, trả đi, ta về ngay, ở đây làm khó nhau chẳng hay ho gì.”

Đám đông lúc thì đòi tiền Tả gia, lúc thì quay sang chửi bới cãi vã nhau, om xòm cả lên.

Triệu Tam Nương nãy giờ đứng ngoài nha nhẩn ăn hạt dưa, lúc này mới đong đưa eo như rắn nước đi tới, lạnh nhạt nói:” Các người nói xong cả chưa hả, lão nương đây không phải nói đỡ cho Tả gia, nhưng họ thuê nhà của ta, đương nhiên phải trả ta trước, nếu không thì không có nhà để ở. Có nhà có chỗ kiếm tiền mới trả dần cho các ngươi được, các ngươi làm rộn lên cái gì? Tả lang trung không phải là người quịt tiền của người khác, về cả đi thong thả sẽ có tiền, gần đây Tả gia làm ăn khởi sắc rồi, các người chỉ thấy họ trả ta 5.000 đồng lại không trả mình, mà không biết nghĩ, họ đã trả được khoản nợ lớn, có gì không trả được nợ nhỏ, đừng nghe người ta xúi bẩy tới đây gây sự, ảnh hưởng tới Quý Chi Đường kinh doanh, thiệt thòi là các ngươi thôi, đúng là đám người ngu xuẩn.”

Lương thị cảm kích nhìn Triệu Tam Nương, lau nước mắt nói:” Đúng thế, các vị thần bằng hảo hữu, Tả gia không muốn quịt tiền ai hết, nhất định trả từng người một cả vốn lẫn lãi, mong mọi người yên tâm về đi, Quý Chi Đường còn kinh doanh có tiền mà trả ...”

“ Quỷ mới tin các ngươi.” Tráng hán trừng đôi mắt to như trâu lên, chỉ mặt Triệu Tam Nương:” Lão tử đây không cần biết lý lẽ gì hết, thiếu nợ không trả tiền thì lão tử siết đồ. Ngươi không tránh ra đừng trách lão tử đánh nữ nhân.”

“ Ngươi dám à?” Đồ Thiết Đầu ở sau lưng Triệu Tam Nương dáng vẻ vô lại xem trò hay, thấy có kẻ đe dọa biểu muội của mình, không nhiều lời sải bước đi tới húc đại hán kia loạng choạng:

Tráng hán đó rất vạm vỡ, nhưng so với biểu ca của Triệu Tam Nương còn thấp hơn một ít, hơi chờn, không dám đánh lại chỉ đứng đó la hét:” Ngươi ngang ngược cái gì, Quý Chi Đường nợ tiền mọi người, bọn ta tới đòi có gì không đúng. Tại sao phải trả nợ cho bà nương ngươi trước rồi mới được trả cho người khác?”

Hắn không ngốc biết nếu tác chiến đơn lẻ không ăn thua rồi, cho nên muốn mở rộng thống nhất chiến tuyến đối đầu với Triệu Tam Nương. Đám chủ nợ nhỏ biết Triệu Tam Nương muốn Tả gia trả hết nợ cho mình mới trả cho người khác, đều cuống lên, giờ ai chỉ mong mau mau lấy được tiền, bị không khí xung quanh tác động, nào còn lý trí suy nghĩ được nữa, nhưng mà biểu ca của Triệu Tam Nương như thế, riêng bất kỳ ai cũng không đối kháng được, đều ngầm nảy ý liên hợp.

Lão phụ ỷ mình đất vàng chôn tới cổ rồi, chẳng sợ người ta ngang ngược, run run đi tới:” Tam Nương à, mong cô thương xót, chút ngân lượng đó với cô mà nói, thiếu cũng không sao, thêm cũng chẳng làm được gì, nhưng với chúng tôi là tiền cứu mạng. Mong cô nương tình để họ trả chúng tôi trước, nếu không không sống nổi nữa, lão bà tử này chỉ đành treo cổ chết ở đây thôi.”

Lão bà tử khóc lóc đòi sống đòi chết, tuy ai cũng biết quá nửa là bà ta chỉ gây sức ép thế thôi, nhưng ai dám liều, vội khuyên nhủ, làm xung quanh càng loạn, người qua đường không phải hàng xóm có kẻ chỉ sợ thiên hạ không loạn ào ào chửi bới chỉ trích Quý Chi Đường hành y mà bất nhân bất nghĩa, quịt nợ khiến người ta không còn đường sống. Tả Quý không dám ngẩng đầu nhìn ai, Lương thị chỉ biết khóc lóc van xin xung quanh, Hồi Hương tức lắm song tình hình như vậy nàng không dám manh động, Hầu Phổ thì khó xử hai đằng chỉ có thể im miệng đứng ở góc nhà nhìn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận