Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 299: Sâu trong ngõ nhỏ.

Bán thì tất nhiên phải bán rồi, nhưng làm sao bình an biến số lương thực này thành tiền bạc cũng cần động não, hơn nữa tốc độ phải nhanh, ai mà biết bao giờ lệnh trưng thu lương thực đó ban ra, nếu ngay mai thôi thì hỏng hết. Mặc dù Phàn Mặt Đen nói trước khi công bố lệnh thì vẫn có thể mua bán, song hiển nhiên không thể công khai treo biển bán ra, nếu không sẽ lập tức khiến quan binh chú ý, cưỡng ép thu mua, giống như lúc quan binh mới vào thành vậy ...

Khoan, Tả Thiếu Dương đột nhiên nảy sinh một suy đoán, liệu đây có phải là cái bẫy? Chỉ sợ rằng tin tức này không phải chỉ mình Phàn Mặt Đen biết mà cố ý được "bí mật" truyền ra ngoài để những người có lương thực hoảng loạn bán ra, sau đó quan binh tới cưỡng ép trưng thu không?

Nghĩ tới khả năng này, Tả Thiếu Dương thầm kêu may mắn, không phải không có khả năng, may cái là y có quá nhiều lương thực, ngay tử đầu không thể công khai bán đi.

Giờ thì bán cho ai đây?

Người đầu tiên mà Tả Thiếu Dương nghĩ tới là Triệu Tam Nương, trước đó không lâu mẹ y cũng từng đề nghị bán cho Triệu Tam Nương ít lương thực, vì nhà nàng đã đoạn lương rồi. Khi đó lo lắng tin tức bại lộ nên không bán, giờ thì lửa cháy ngang mày rồi, không cố kỵ quá nhiều nữa.

Không chút chậm trễ Tả Thiếu Dương về nhà, gọi cha mẹ vào phòng ngủ, kể vắn tắt chuyện Phàn Mặt Đen nói quân đội sẽ mau chóng hạ lệnh trưng thu lương thực.

Phu thê Tả Quý vừa nghe một cái mặt tức thì trắng bệch không nói lên lời, Lương thị càng toàn thân như lên cơn sốt rét, nghĩ tới bao nhiêu lương thực bị quân đội dùng giá rẻ mua đi như thế thì lỗ chỏng gọng rồi, vừa tức vừa cuống lại sợ, mồm lắp ba lắp bắp muốn nói gì nhưng lưỡi líu lại, nói không ra.

Ba người Tả gia ngồi im trong trầm mặc, cả Tả Thiếu Dương cũng chưa hoàn toàn tiêu hóa được tin này, phải có thời gian cho cha mẹ trấn tĩnh.

Không nghĩ lần này lại là Lương thị phán ứng lại trước tiên, rối rít nói:” Bán đi, phải bán nhanh đi, không thể để lỗ được, nhi tử vất vả bao nhiêu mới kiếm được chừng đó tiền ... Không cho đám quan binh giặc cướp hưởng lợi ... Bán đi, phải rồi, bán cho Triệu Tam Nương ấy, nhà cô ấy hết lương thực rồi.”

Tả Quý tán đồng:” Phải, đây là cơ hội chúng ta trả ơn cô ấy phần nào.”

“ Đúng vậy, tới giờ thiếp thân vẫn còn áy náy với cô ấy ... mà nhà Tam nương cũng không còn nhiều tiền, không cần bán với giá hiện giờ, chỉ cần không thua lỗ so với lúc Trung Nhi mua là được, hai cha con đi mau đi.”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Không cần đâu mẹ, mình con đi là đủ rồi, cả cha đi như thế gây chú ý.”

Lương thị vỗ trán:” Phải, phải, mẹ quên mất.”

Tả Quý nghĩ một lúc nói thêm:” Mẹ con làm cơm rồi, con lấy ba cái bánh bao mang cho mẹ con cô ấy, nhà họ hết lương một thời gian, cũng là tỏ thành ý. Để cha và mẹ con xuống hầm lấy lương thực, chia ra từng túi nhỏ, không thể mang cùng lúc được.”

Đúng là ba người gộp lại thành Gia Cát Lượng, Tả Thiếu Dương vào bếp lấy trong lồng ra ba cái bánh bao hấp nóng hôi hổi cho vào trong lòng.

Tả Thiếu Dương đi nhanh ra khỏi nhà, xua tay bảo Bạch Chỉ Hàn không cần theo mình, vừa ra khỏi con phố nhỏ vắng vẻ nhà họ hướng về khu nhà giàu liền như bước vào thế giới khác hẳn. Ở trong góc tường ngược gió, từng nhóm nạn dân túm tụm quanh đống lửa đốt bằng đủ mọi thứ họ thu thập được, cố gắng lấy số đông giữ hơi ấm cho nhau, ai nấy đều thoi thóp cả rồi. Những nạn dân này vào thành để tránh binh họa, không ngờ đợi bọn họ là nạn đói vô biên.

Trong đó không ít người y phục chỉnh tề, ngồi dựa vào chân tường, bên cạnh là tấm biển viết nguệch ngoạc " mua lương thực giá cao, mỗi đấu mười lăm quan", thậm chí còn có người mua với giá cao hơn, nhưng không còn sức giơ biển lên nữa, ánh mắt khát vọng nhìn mỗi người đi đường bước qua.

Dưới tình huống bình thường, con người nếu không có thức ăn lẫn nước uống, người trưởng thành sẽ chết trong vòng từ bảy tới mười ngày, lao động tráng niên do cần nhiều năng lượng, khả năng trao đổi chất cao, cho nên chết càng nhanh, trẻ con càng nhanh hơn, từ hai tới ba ngày, lâu cũng chỉ được một tuần. Còn với người già, do sự trao đổi chất diễn ra chậm, khả năng chịu đói cũng tốt nhất, không cần lương thực, chỉ cần có chút nước uống duy trì cũng có thể sống sót thời gian dài không ngờ.

Thế nhưng trời giá rét thế này, năng lượng cơ thể tiêu hao nhanh, nên thời gian chịu đựng rút ngắn mạnh, vì trong trạng thái đói bụng, năng lực kháng lạnh cũng giảm sút, đặc biệt với người già mà nói, đây là điều trí mạng.

Cho nên người già và trẻ nhỏ vẫn cứ là nạn nhân đầu tiên.

Hợp Châu tới năm mới thời tiết xu hướng ấm dần, nhưng qua Nguyên tiêu trời lại trở lạnh đột ngột, ông trời như cố tình gây khó dễ, thời gian qua mưa tuyết liên miên, nên số người chết đói chết rét tăng lên từng ngày.

Từ lúc quan quân vào thành tới giờ đã ngót nghét mười lăm ngày, cứ mỗi ngày số người chết đói dân tráng nha môn dùng xe chuyển đi càng tăng. Một hai ngày đầu thì còn đào qua loa vài cái hố cho vào, bây giờ thì cứ kéo ra ngoài thành ném chung vào cái hố lớn, thậm chí là chất đống ở đó, chẳng buồn lấp đất lên nữa. Người chết ngày một nhiều, mà những dân tráng này cũng đói rồi, chẳng muốn phí sức đi đào hố nữa.

Tả Thiếu Dương không dám ngẩng đầu nhìn nạn dân bên đường, từng đôi mắt bất lực chờ đợi tử vong của họ làm y thấy day dứt không thôi.

Đúng lúc này có một đứa bé trai giật vạt áo của Tả Thiếu Dương, ngửa đầu nhìn y.

Đứa bé này nhiều lắm chỉ được sáu bảy tuổi, mặt quắt lại, tay chân tong teo, trông như người ngoài hành tinh, song cái bụng thì tròn xoe, mặc cái áo gấm bẩn thỉu, quần thì rách tới gối, giày đã mất một cái, ở bên cái chân trần toàn những vết thâm tím do lạnh, có chỗ đã sưng biến thành mủ rồi.

Tả Thiếu Dương còn tưởng rằng đây là đá bé ăn xin, không ngờ nó nói một câu làm tim y thắt lại, đứa bé nói:” Đại gia, có muốn mẹ cháu không, chỉ một cái bánh bao thôi.”

Tả Thiếu Dương người run run, còn tưởng mình nghe nhầm:” Cháu, cháu nói cái gì?”

Đứa bé nói lại một lần nữa, còn xoay người chỉ vào cái ngõ gần đó, dưới mái hiên căn nhà cách chừng mười mấy bước chân, có một thiếu phụ đầu ngẹo sang một bên, gầy tới không còn gầy hơn được, chẳng rõ còn sống hay chết.

Tả Thiếu Dương như người mất hồn, đứng ngây ra chứng kiến thảm cảnh trước mắt, thằng bé cứ nghĩ y đồng ý, dắt tay Tả Thiếu Dương tới chỗ mẹ nó, Tả Thiếu Dương đầu óc trống rỗng, bước thấp bước cao đi theo nó...
Bạn cần đăng nhập để bình luận