Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 381: Tạm thời thỏa hiệp.

“ Cha không đồng ý Bội Lan, không chỉ vẻn vẹn là vấn đề xứng hay không xứng, cô nương đó không thích hợp làm chính thất là có nguyên nhân. Nếu con giống cha, thành tựu cả đời chỉ là cái hiệu thuốc nhỏ, vất vả nuôi sống gia đình thì cưới Bội Lan cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng cha thấy, con không hài lòng với cuộc sống như thế, và con đúng là có khả năng làm rạng danh Tả gia, tương lai có thể vượt qua cả tổ phụ con, lúc ấy Bội Lan làm thê tử con chỉ khổ mà thôi, giờ con có thể hận cha, nhưng sau này con sẽ hiểu.” Tả Quý chậm rãi nói:” Còn về tiểu thư Kiều gia, hôn sự này thong thả xét, hoặc không cũng được. Nhưng thương thế của người ta, phải tận lực chữa cho khỏi.

“ Vâng, con sẽ tận lực.” Tả Thiếu Dương không muốn chống đối cha vào lúc này, ít nhất cha không phản đối Miêu Bội Lan, còn chuyện tam thê tứ thiếp, tới giờ y vẫn khó chấp nhận, chưa nói tới mặt tình cảm, trong nhà nhiều thê thiếp không hài hòa, rồi tranh giành ghen tuông, đấu đã hãm hại nhau, suốt ngày cãi vã, cuộc sống đó còn gọi là sống à?

Lương thị vẫn không hiểu, khuê nữ tốt như thế không muốn, lại nhất định muốn cưới một thôn cô, cho tam thê tứ thiếp cũng không chịu, chuyện này vượt khỏi phạm vi có thể lý giải của bà, ngồi lẩm bẩm:” Nếu không cưới Kiều tiểu thư nữa thì cũng không cần nuôi nhà họ.”

Tả Quý gật đầu:” Đương nhiên.”

Lương thị lo lắng nói:” Cơ mà Kiều gia hết lương thực rồi, nếu không có cái ăn, họ sẽ chết đói.”

Tả Quý cười khổ:” Trên đường bao nhiêu nạn dân như vậy, chúng ta mà lo thì bao nhiêu gạo nuôi họ cho đủ, đến Đại tướng quân còn không làm nổi nữa là.”

“ Thiếp thân cũng biết thế, song lần này do Nghê mẫu mai mối, vừa rồi ai cũng thấy nhi tử và Kiều tiểu thư trò chuyện tâm đầu ý hợp, đều nghĩ chuyện thành rồi, đùng một cái nói không, sau này khó nhìn mặt nhau.” Lương thị chưa nói hết, hai nhà chênh lệch lớn như vậy, bây giờ nhất thời người ta khó khăn cần tới nhà mình, mình làm họ bẽ mặt, ngày sau sợ báo thù, người ta còn có nhi tử làm kinh quan đấy, trở mình mấy hồi, còn Đại tướng quân thì đánh giặc xong thì đi mất rồi, ai bảo vệ nhà mình:

" Bà nói cũng có lý, dù sao thì nhi tử chữa bệnh cho Xảo Nhi cô nương, thương tích ở đùi, e là phải hai ba tháng mới hoàn toàn khôi phục được. Ít nhất trong vòng một tháng không thể xuống giường đi lại, chỉ có thể ở lại nhà ta, không cho họ ăn thì phải làm sao?" Tả Quý nhìn Tả Thiếu Dương, hàm ý rõ ràng vấn đề do con gây ra, tự giải quyết đi:

Tả Thiếu Dương đoán ra ý đồ chân thật của cha mẹ, lại là kế hoãn binh, trước tiên giữ người lại, từ từ bồi dưỡng tình cảm, sau này nước chảy thành sông:" Con có cách, chẳng phải nhà họ có tiền sao? Hay thế này, đem đủ khẩu lương bán cho họ là xong, hai bên dứt khoát rõ ràng, chỉ cần giá hợp lý, tin rằng họ sẽ chịu. Còn về phần con và Xảo Nhi có duyên phận gì không, để tự nhiên đi, không liên quan gì tới lương thực. Như thế vừa giữ được mạng Kiều lão gia, lại không lo làm mất lòng bọn họ hay Nghê gia."

Lương thị nghe tới bán lương thực ra run lên:" Lão gia, đại tướng quân nói rồi, không cho chúng ta bán lương thực!"

Tả Thiếu Dương trán án mẹ:" Đương nhiên là không thể một tay giao tiền, một tay giao hàng, tìm cách mà họ không ra ra ... Ừm, con chưa nghĩ ra, nhưng sẽ có cách thôi … trước tiên cha mẹ đừng hứa hẹn gì với Kiều lão gia là được.”

Tả Quý không có giải pháp nào, trước tiên trì hoãn, hi vọng nhi tử nghĩ lại dù sao lần này cũng kịch liệt phản đối như kết thân với Cù gia, biết đâu trong lúc chữa bệnh lại nảy sinh tình cảm.

Nói chuyện xong Tả Thiếu Dương đẩy cửa đi ra, Miêu Bội Lan đang nóng ruột đi qua đi lai, thấy y, nói vội:” Tả đại ca, Thảo Nhi đi ra rất nhiều cỏ với cả vải bố, nhưng vẫn chưa tỉnh, phải làm sao bây giờ?”

Tả Thiếu Dương chạy vào phòng bào chế, Thảo Nhi vẫn nằm thiêm thiếp trên giường, ngồi xuống, nắm lấy cổ tay chẩn mạch:” Mạch yếu lắm rồi, bây giờ phải có nhân sâm cho vào cháo, ăn nửa bát trước, không vội, dạ dày cô bé bị tổn hại, không chịu nổi.”

“ Muội biết, nhưng nhân sâm ở đâu ra bây giờ?”

“ Đợi lát nữa bảo Chi Nhi về nhà lấy ít nhân sâm của Cù lão thái gia là được, dù sao sức khỏe ông ấy đã tốt, không cần nữa.

Tả Thiếu Dương vừa nói vừa nhìn Bạch Chỉ Hàn, Bạch Chỉ Hàn khẽ gật đầu, chỉ nháy mắt cả hai đã hiểu ý nhau:

Thực ra Tả Thiếu Dương sẽ lấy sâm của mình, sâm là do Tiêu Vân Phi đi ăn cắp không nên cho nhiều người biết, Bạch Chỉ Hàn ở mặt biết nói gì và không nói gì khiến người ta yên tâm hơn. Còn Miêu Bội Lan rõ ràng rất sợ cha y, chẳng may vòng vèo thế nào cha y biết y chứa chấp đồ ăn cắp thì không hiểu sẽ giận tới mức nào, sự kiện vừa nãy trong phòng, y không dám coi thường cơn giản của cha mình khi đụng chạm vào vấn đề nguyên tắc của ông.

Tả Thiếu Dương bảo Miêu Bội Lan:” Bây giờ muội nấu ít cháo loãng, băm ít thịt cho vào trong nấu cùng.”

“ Được muội đi ngay.”

“ Khoan, Bội Lan, để tỷ nấu cho.” Giống như lần trước, Miêu Bội Lan mà xung phong nấu ăn là ngay lập tức có người nhanh chân giành trước:

An bài xong Tả Thiếu Dương thấy Trí Nhi đứng ở cửa, mắt mở to nhìn mình: “ Đệ làm cái gì đấy?”

Trí Nhi nhìn y hỏi:” Sư huynh, đệ làm cái gì bây giờ?”

“ Đệ con nhỏ, không cần làm gì hết.” Tả Thiếu Dương lờ mờ đoán được Nghê gia chẳng qua muốn gửi nó tới đây lánh nạn thôi:

“ Đệ không còn nhỏ, năm nay đệ bảy tuổi rồi.” Trí Nhi kiễng chân lên:

Thật là, nhà bao việc rồi lại còn thêm trông trẻ nữa à, cha thì khỏi hi vọng gì rồi, thường ngày không khám bệnh thì ngồi uống trà, mọi việc trong nhà do mẹ y lo hết, tên tiểu sư đệ này thế nào cũng đến tay y, hay là giao cho Bội Lan nhỉ? Tả Thiếu Dương thấy nàng quản bốn đứa đệ muội đâu vào đấy, trừ cái lần bọn chúng suýt giết chết mình ra thì rất ngoan, cơ mà nàng lo cho cả hai nhà cũng đủ bận bịu rồi, nghĩ một lúc hỏi:” Đệ biết chữ không?”

Trẻ nhà đại hộ đọc sách rất sớm, cơ bản ba tuổi đã cho nhận mặt chữ, bảy tuổi đọc thông viết thạo, Trí Nhi gật đầu:” Đệ biết.”

Tả Thiếu Dương lên gác tìm cuốn ( hoàng đế nội kinh), Bi Vàng vẫn ngủ như chết, búng má nó một cái cũng không dậy, đến khổ, không biết ra ngoài kia gặp chuyện gì, mấy ngày mà gầy giộc đi, bộ lông vốn mượt mà cũng trở nên xác xơ. Bi Vàng có ý thức nguy cơ rất cao, linh cảm được giai đoạn khó khăn đang tới, cho nên dù trong nhà chất đầy quả khô rồi vẫn ra ngoài kiếm thêm, lúc về không thấy y ở trên phòng thì kêu loạn lên, chạy xuống tìm y mà vẫn không nhả cái quả trong miệng ra, vừa mừng vừa nhớ lại muốn đấm nó một cái.

Đi xuống giao cuốn sách cho Trí Nhi bảo nó đọc, nó biết được rất nhiều, nhưng đọc còn vấp:” Được rồi, bây giờ đệ bắt đầu chép cuốn sách này, vừa chép vừa đọc thuộc lòng, chữ nào không biết thì hỏi ta. Ngồi ở quầy mà viết.”

Trí Nhi vâng lời trèo lên cái ghế sau quầy thuốc cao, thuần thục lấy nghiên mực, đổ ít nước, ngồi mài, sau đó cầm bút lên vừa chép vừa đọc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận