Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 766: Không đội trời chung. (1)

Ngày hôm sau Đỗ Kính lại tới, vẫn mang theo cả đám già trẻ trong nhà, còn có nhi tử Đỗ Như Hối, gần hai mươi người, nhà khác chỉ tới một, cái nhà vô sỉ này kéo cả nhà đi với nhau.

" Tả công tử." Đỗ Kính thái độ rất cung kính:" Hôm qua ta đã đeo cồng đi khắp các phường thị nói rõ chuyện mình làm, phường nào cũng đi, bách tính trong thành đều đã biết Tả gia bị oan ức ... Khụ khụ."

Tả Thiếu Dương bám vào tường hỏi:" Ngươi đi hết rồi à?"

Đỗ Kính lắc đầu, lấy ra một xấp giấy:" Vì kinh thành quá lớn, cho nên không thể đi hết trong ngày ... Khụ khụ, sức khỏe ta không tốt ... Nhưng đa phần đi rồi ... Bách tính sẽ nhanh chóng truyền tai nhau biết cả thôi ... Khụ khụ ... Ta có chứng minh của các phường chính, bọn họ đều ký tên, gần trăm phường …"

Tả Thiếu Dương về phòng lấy khẩu trang đeo vào, đeo cả găng tay da hươu, sau đó gọi cấm tốt mở cửa, chỉ nhi tử của Đỗ Như Hối:" Trước tiên giao nhi tử Đỗ tướng cho ta, ta đã hứa với cha nó là sẽ chữa bệnh cho nó."

Đỗ Kính do dự:" Hay là ... Công ta chữa cho ta và nó đi, dù sao không gấp."

" Ngươi bức tử cha rồi còn muốn hại chết con à?"

" Ta, ta không có ý đó."

" Ta không quan tâm ngươi có ý gì, lập tức đưa đứa bé tới đây, nếu không miễn bàn." Tả Thiếu Dương thái độ cương quyết:

" Vâng, vâng!" Đỗ Kính miệng đáp thế nhưng cúi xuống nói với đứa bé:" Minh Nhi, nơi này là đại lao đấy, giam giữ rất nhiều kẻ xấu, còn có người chết lạnh chết rét ở bên trong ... Vị thúc thúc kia lại muốn cháu tới đây chữa bệnh."

Đỗ Minh quay đầu nhìn quanh, không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ Tả Thiếu Dương:" Cha cháu nói, ngoan, nghe lời Tả thúc thúc, để Tả thúc thúc chữa bệnh cho ... Bệnh khỏi rồi còn học tập, sau này sớm ngày thành tài."

" Nhưng ý ta là nơi này là tử lao, nhiều người chết lắm ..." Đỗ Minh ý đồ dọa nó để nó từ chối, Tả Thiếu Dương không nói được gì, đây là quân bài quan trọng của hắn:

" Cháu không sợ." Đỗ Minh muốn đẩy Đỗ Kính ra, nhưng làm sao đẩy được:

Tả Thiếu Dương bất thình lình quát:" Đỗ Kính! Ngươi không muốn chữa bệnh nữa à?"

Đỗ Kinh giật mình, bất giác tuột tay, Đỗ Minh vùng ra chạy về phía Tả Thiếu Dương. Thực ra vì ân oán năm xưa, nhà Đỗ Yêm và Đỗ Như Hối không hề thân thiết, người lớn trong cuộc còn đỡ, biết rõ nguyên do, thế hệ sau này phần nhiều nghe đồn đại nhiều, qua lại ít, Đỗ Minh không thích vị thúc thúc này.

Tả Thiếu Dương xoa đầu Đỗ Minh, tuy y không thích trẻ con, nhưng lại có kỹ năng với bệnh nhân, hôm đó tới khám bệnh, trò chuyện với đứa bé này khá nhiều:" Cha cháu nói rồi đấy, cháu bị bệnh, phải theo ta chữa bệnh, hiểu không?"

" Vâng!" Đỗ Minh gật đầu:

" Ngoan!" Tả Thiếu Dương chỉ mấy con gà, bảo nó chạy vào đó chơi:

Đỗ Kính đơ mấy tờ giấy ra:" Tả công tử, hãy xem ..."

Tả Thiếu Dương chẳng buồn xem số giấy tờ chứng minh của hắn, cắt lời:" Thôi đi, ngươi mua chuộc hai cấm tốt, cố tình nói nhìn thấy ngươi đi diễu phố gõ chiêng la giải thích, ta nhìn ra họ nói dối rồi, chẳng qua không bóc trần thôi. Hôm nay ngươi lại tới lừa ta ..."

" Không phải, ta ..." Đỗ Kính định biện giải, nhưng thấy Tả Thiếu Dương khinh khỉnh nhìn mình, đợi mình làm trò hề thì biết chuyện hỏng thất rồi, giờ cố nói dối chỉ làm chuyện thêm tệ, nhưng hắn là kẻ giỏi ứng biến, làm mặt mày khổ sở:" Cong tử, ta thừa nhận mình nói dối, mặt ta mỏng, không làm chuyện đó được, với lại ta còn đang ốm yếu thế này … nhưng ta thật lòng hối lỗi rồi ... Khụ khụ, xin công tử cho ta cơ hội ..."

" Thôi, ngươi nói dối quá nhiều, lần này ta vạch trần được, nhưng ai biết có lần sau không?" Tả Thiếu Dương hừ một tiếng định quay về:

Đỗ mẫu thấy vậy vừa ho vừa cầu xin:" Tả công tử, xin công tử cho khuyển tử một cơ hôi nữa, lần này lão thân đích thân giám sát nó, nếu có sai sót gì, lão thân mặc công tử xử trí."

" Bỏ đi, bà là một bà già, ta xử trí bà làm cái gì?" Tả Thiếu Dương lạnh lùng nói:" Thôi đừng ở đây lải nhải nữa, các ngươi không hề có chút thành tâm hối lỗi nào, lừa dối hết lần này tới lần khác, vậy mà vẫn muốn ta tin à? Các ngươi vu oan cho ta, thì các ngươi phải giải oan cho ta, điều kiện rất công bằng."

" Nhưng vụ án này do hoàng đế phán định, ta làm gì có bản lĩnh khiến hoàng đế đổi ý."

" Ngươi đương nhiên là có thể! Toàn bộ chuyện này do một tay ngươi lập kế hoạch, chỉ có ngươi mới hiểu hết tình tiết trong đó, nếu ngươi không làm được, thế thì chấp nhận trái đắng mình gieo đi."

Đỗ Kính nghĩ một lúc, cuối cùng cắn răng nói:" Được, ta dâng thư cho hoàng đế, nói rõ mọi điều, hoàng đế làm thế nào, ta không dám đảm bảo. Có điều ta đảm bảo sẽ nói thật, ta có thể lấy tấu chương cho ngươi xem trước. Ngươi có thể nhờ người ngươi tin để khẳng định ta đã giao bản tấu này cho hoàng đế, ví như Vĩnh Gia công chúa."

Tả Thiếu Dương khịt mũi:" Ngươi định lừa trẻ lên ba cà, đừng diễn nữa, ta không muốn tốn nước bọt với ngươi. Cho dù ngươi dâng thư nói thật hết cho hoàng đế, loại người như ngươi, chẳng lẽ lại không biết thông qua con đường khác để hoàng đế biết, ngươi làm thế là vì bất đắc dĩ thôi."

" Không có chuyện đó, ta khụ khụ ... Ta thề ..."

" Đủ rồi, ngươi thế khác gì đánh rắm, từ việc ngươi hại chết cả đường ca ngươi Đỗ Như Hối là ta biết ngươi hạ quyết tâm lớn thế nào. Vì hại chết ta mà ngươi không ngại hại chết đường ca mình, làm gì có chuyện ngươi để cho ta đường sống? Cho nên chúng ta nói thẳng ra đi, người đừng vờ vịt nữa, trong lòng chúng ta đều hiểu cả." Tả Thiếu Dương hừ mũi:

Đỗ Kính mặt như tro tàn, hắn đã hiểu bất kể mình nói gì cũng không thể lừa được Tả Thiếu Dương nữa, gương mặt vặn vẹo, lửa giận bốc lên, chửi mắng:" Đúng! Ta thề không đội trời chung tới ngươi, quân súc sinh ngươi hại cả Đỗ gia ta ... Đừng tưởng ta không biết, ngươi bắt được tên Lãnh đội trưởng, ép hắn khai ra khẩu cung, lộ cho cha ta, cha ta mới cùng huynh trưởng ta xung đột ... Khụ khụ, chỉ trong một ngày ta mất cả phụ thân và huynh trưởng ... Đó là do tên súc sinh ngươi ban cho ... Ta hận không thể ăn thịt uống máu ngươi! Muốn ta cứu ngươi à, nằm mơ, dù ta chết cũng kéo ngươi theo cùng ... Khụ khụ khụ ..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận