Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 787: Tâm sự giữa sông. (1)

Mưa đã dừng, Tả Thiếu Dương bỏ ô xuống, một mình đứng bên bờ sông, mặc áo mới do Bạch Chỉ Hàn làm, rất chiếc áo thoải mái vừa vặn, để thuận tiện đi chữa bệnh, không rườm ra áo nho sinh mà thiên hướng gọn gàng võ sĩ, chân mang giày da màu đen ống cao, lưng hổ eo gấu, nhìn bóng lưng vừa nho nhã lại đầy mê lực nam tính ... Đáng tiếc nhìn lên trên nữa thấy một cái đầu trọc lóc, tóc mọc xung quanh, giữa lúc tắt lửa tối đèn này, dọa sợ không biết bao người.

Đột nhiên sau lưng có tiếng cười khẽ, Tả Thiếu Dương quay đầu lại, tiếng cười phát ra từ Hoàng Cầm, nàng mặc chiếc váy mày xanh nhạt, xinh đẹp đứng bên sông, tay chắp sau lưng, đầu nghiêng nghiêng nhìn y. Dải lụa trắng buộc đai lưng, càng làm thân thể thiếu phụ thêm yểu điệu.

Hiện là lúc toàn thành thắp đèn, những ngọn đèn lồng đỏ từ xa xa truyền tới, khiến Hoàng Cầm trông càng thêm quyến rũ lạ kỳ.

" Cầm tẩu tử, sao tẩu lại tới đây?" Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, trống cầm canh vẫn truyền tới, sắp giới nghiêm tới nơi Hoàng Cầm còn ra đây làm gì:

" Không phải bảo cậu tới chỗ cũ sao?

Tả Thiếu Dương ngây ra một lúc mới nhớ, đúng rồi, nơi này là chỗ y và Hoàng Cầm từng nói chuyện, nhưng nàng bảo mình ra đây bao giờ?

Ánh mắt Hoàng Cầm nhanh chóng trở nên ảm đạm, nàng cứ nghĩ Tả Thiếu Dương đoán được hàm ý trong ánh mắt của nàng nên ra đây, thì ra chỉ là ảo tưởng của mình, chỉ là sự tình cờ không hơn không kém. Nàng không trả lời, lặng lẽ men theo sông mà đi.

Tả Thiếu Dương chẳng hiểu xảy ra chuyện gì, dẫm lên đá cuội bên sông đi theo, gọi:" Cầm tẩu tử, đừng đi nữa, giới nghiêm rồi đấy."

Hoàng Cầm như không nghe thấy, cứ vậy đi, Tả Thiếu Dương đành đi theo, nàng không ngừng, men theo sông đi về phía trước, tựa hồ như chỉ có mình nàng đang đi dạo bên sông, chẳng hề biết có Tả Thiếu Dương đi theo sau.

Đột nhiên Hoàng Cầm dừng lại, nhấc váy lên đi ra giữa sông.

Tả Thiếu Dương cuống lên, nhún mình một cái vọt tới, lao vào lòng sông, nắm lấy cánh tay nàng:" Cầm tẩu tử, đừng nghĩ quẩn, xảy ra chuyện gì có thể thương lượng."

Hoàng Cầm rụt tay lại, chẳng nói chẳng rằng, tiếp tục bước đi.

Tả Thiếu Dương lại định đưa tay giữ nàng, chợt nhận ra nước nơi này rất nông, chỉ qua mắt cá chân thôi, buổi tối nhìn không rõ, lại thấy Hoàng Cầm không giống tự tử, theo sau xem nàng định làm gì.

Bãi sông này nước rất nông, bọn họ gần ra tới giữa sông rồi, vậy mà nước chỉ ngập giữa gối.

Rất nhanh Tả Thiếu Dương nhìn thấy một tảng đá lớn đen xì xì giữa sông, cảm giác vững chắc vô cùng, nếu không phải mắt y nhờ tu luyện giờ nhìn rất tốt, gần như không thể nhận ra.

Tảng đá lớn này tên là Hà Tâm Tiều, nằm chính giữa sông Thạch Kính, mùa hè thường có bọn trẻ con ra đây nhảy xuống sông bơi. Tảng đá này gây cản trở lớn đường thủy ở đây, nước dâng cao là nhấn chìm nó, nhìn không thấy gì, vô cùng nguy hiểm cho thuyền bè. Đừng thấy nó nổi lên một đoạn mà xem thường, có người từng muốn rời nó đi để khai thông đoạn sông này, nhưng lặn xuống mới biết, nó to như căn nhà một tầng, căn bản sức người không thể di chuyển.

Hoàng Cầm bò lên đỉnh tảng đá, ngồi xuống, tay ôm lấy chân, kề lên gối.

Nhìn nàng lúc tối trời mà có thể đi chính xác ra chỗ này, cho thấy nàng thường xuyên ra đây, liên tưởng tới tình cảnh nàng, không khỏi thương xót, Tả Thiếu Dương ngồi xuống bên cạnh, cách nàng không xa:" Ta còn nhớ tẩu rất thích cười, lần đầu tiên gặp tẩu là ở bên giếng nước, tẩu và Muội Tử nói cười, khi đó tẩu hay trêu chọc ta và Muội Tử. Nói thật với tẩu, khi ta ở Trường An, điều ta nhớ nhất là mỗi sáng đi gánh nước, được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của tẩu và Tiểu Muội."

Hoàng Cầm bấy giờ mới quay sang:" Gần mười năm rồi đấy, cậu và Tiểu Muội cuối cùng cũng có kết quả tốt, nha đầu đó thật may mắn."

Mười năm? Tả Thiếu Dương không ý thức được thời gian trôi qua nhanh như thế, chỉ có vài năm đầu khi mới tới đây, để lại cho y ấn tượng rất sâu, sau đó thời gian trôi qua vèo vèo, nhất là sau ngày đó, tựa hồ chỉ trong chớp mắt.

Đúng rồi đã mười năm, Tiểu Muội thành mẹ hai đứa con rồi còn gì, Hoàng Cầm thành lẻ loi, Tả Thiếu Dương nói:" Nếu tẩu bất mãn với cuộc hôn nhân này thì rời bỏ hắn đi, tìm lấy hạnh phúc thuộc về mình, ta tin rằng tẩu sẽ tìm thấy. Nhưng trước tiên tẩu phải vui vẻ lên đã, nếu cần ta có thể giúp tẩu, bây giờ tiền bạc với ta không phải vấn đề. Quan trọng tẩu phải tự giải thoát cho bản thân mới được.”

Hoàng Cẩm chỉ coi như y nói thế an ủi mình:" Ta đã gần ba mươi tuổi rồi, cậu nói thế không phải quá muộn sao?"

Tả Thiếu Dương nghiêm túc đáp:" Trong mắt ta, tẩu còn đẹp hơn mười năm trước. Còn nhớ không, năm đó bên sông, tẩu hỏi ta, nếu như tẩu thấy phiền lòng, thấy mệt mỏi, thấy ủy khuất, muốn tìm ta tâm sự được không? Ta nói được, lời đó tới giờ vẫn còn giá trị, tẩu tử nếu muốn trút tâm sự, ta sẽ là thính giả tốt."

Hoàng Cầm hết sức ngạc nhiên, quay hẳn sang nhìn Tả Thiếu Dương:” Cậu vẫn nhớ sao?”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Từng từ từng chữ.”

“ Thật tốt.” Hoàng Cầm đứng lên, vươn mình hít sâu một hơi:” Ta cũng vẫn nhớ, vì thế vừa nãy đánh mắt với cậu, ý bảo cậu ra chỗ cũ .. ai ngờ cậu không hiểu, lúc đó ta rất thất vọng, tưởng cậu quên rồi. Kỳ thực không có gì, Oa tử có con, Cúc Hương là cô gái tốt, cần cù chịu khó, lại hiền dịu, không như ta, quá cường thế. Oa Tử vốn có người mẹ quá mạnh mẽ , cho nên tính hắn nhút nhát từ nhỏ. Ta từ nhỏ chơi với Tiểu Muội, cũng hay bắt nạt hắn, hồi đó chẳng nghĩ gì, trẻ con vô tâm mà.”

“ Ai ngờ được bọn ta lại thành phu thê, ta từng vui lắm, vì như thế ta vẫn có thể chơi với Tiểu Muội, hơn nữa không sợ gả cho người xa lạ, sẽ ức hiếp ta. Thậm chí ngày hắn tới đón ta, ta còn lén tự vén khăn che lên dọa hắn.”

“ Mọi chuyện do ta tự chuốc lấy thôi, Oa Tử sợ ta, sợ vô cùng, sợ tới mức dù là phu thê rồi, hắn vẫn không dám gần gũi ta. Sau này trò chuyện với Cúc Hương, cô ấy mới nói, Oa Tử rất mạnh mẽ ở trên giường, gần như tối nào cũng lén tới tìm nàng ấy, hắn nói dối là trốn đi đánh bạc.”

Tả Thiếu Dương chỉ biết cảm thán ông trời trêu người thôi, khi đó y cũng nghĩ Tang Oa Tử có vấn đề về sinh lý, ai ngờ là tâm lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận