Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 346: Giết gà dọa khỉ. (1)

Việc trưng thu lương thực đang tiến hành ráo riết, quan binh gõ chiêng đi thông báo phân thành các tiểu đội, cứ vài con phố lại có một đội như vậy, không chỉ hô một lần mà còn đi qua đi lại hô tới mấy lượt, lần nào cũng có đông đảo bách tính ra nghe say sưa vỗ tay cổ ũ, Tả gia thì nghe lần nào sởn gai ốc lần đó. Hô từ sáng tới tối, tiếng pháo nổ cũng đến chập tối mới dừng ...

Đầu phố trạm kiểm tra được lập lên, còn dựng một cái chòi canh, binh sĩ cầm trường mâu đao kiếm từng tốp đi qua đi lại, không khí sặc mùi căng thẳng, bách tính chuyển từ hân hoan sang dè chừng ..

Lương thị thì cứ nấp sau cánh cửa, thò đầu nhìn trạm kiểm tra xem xem có ai mang lương thực đi bán không.

Đến khi trời nhá nhem tối rốt cuộc đã xuất hiện người bán lương thực đầu tiên, còn người hóng chuyện như Lương thị thì rất nhiều.

Mấy phụ nhân túm tụm lại bình phẩm:” Xem kia, đó chẳng phải nhị lang của Vũ gia à?”

“ Phải đấy, nhìn bao lương thực kia xem, phải chục đấu chứ ít à, chậc chậc, không ngờ đấy, hôm qua lão đầu nhà đó con than thở giá lương thực cứ lên vòn vọt thế này thì sống làm sao.”

Tiếng bàn tán xôn xao.

Một lão giả chướng mắt quát:” Mấy bà nương kia có xéo vào nhà cả đi hay không, nhìn cũng có thêm được miếng nào đâu, nhà ai chả muốn tích trữ lương thực đề phòng vạn nhất, người ta không đem bán, không bóp hầu bóp họng các ngươi bắt mua, giờ mang đi bán giá rẻ cũng đứt từng khúc ruột rồi. Vào nhà, vào nhà cả đi hay ho gì, đều là hàng xóm láng giềng cả, đừng để lúc mình gặp khó khăn người khác hả hê chỉ chỏ bình phẩm.”

Có người đi đầu làm sức chống đỡ của người khác yếu ớt hơn, không lâu sau lục tục đi ra không ít người, tới mức trạm thu lương phải xếp thành hàng, người bao gạo người thì bột mì, mặt ai nấy đều như đưa đám, không nói không rằng.

Tả Thiếu Dương không ra ngoài, song thi thoảng nghe mẹ mình thốt lên kinh ngạc, đại loại như nhà này nhà kia không ngờ có lương thực dư, vậy mà thường ngày trông đói khổ ra sao, kêu ca thế nào. Cả phố có chừng năm mươi nhà vậy mà nghe số lần mẹ y hô lên thì đã có trên mười nhà đi bán lương ...

Lương thị càng nhìn phòng tuyến tâm lý càng yếu ớt, nếu như không ai bán lương thì bà còn vững dạ được một ít, bây giờ xung quanh nhiều người đi bán lương như vậy, lòng như có mèo cào, cứ thi thoảng quay đầu nhìn trượng phu nhi tử.

Tả Quý nghe thê tử thông báo luôn mồm cũng không nhịn được đi ra cửa xem, chỉ nhìn một cái rồi vào, hai tay cho vào ống tay áo, đi đi lại lại trong đại đường.

Quyết tâm của Tả Thiếu Dương không đổi, vấn đề là tâm lý của cha mẹ, nếu không trấn an được họ, có khi phải tính lại.

Tuyết lại rơi, đã cuối tháng một rồi, năm ngoái qua Tết một cái là trời chuyển ấm rất nhanh, năm nay trời lạnh hơn mọi năm thì phải, Tả Thiếu Dương hay nghe hàng xóm than phiền như thế. Mới đầu tuyết chỉ rơi lác đác vài bông không ai chú ý, sau mỗi lúc một lớn, rơi rào rào như ai đứng trên máu nhà rải lông ngỗng xuống, trời đất dần bao phủ trong một máu trắng thê lương.

Nhà Miêu Bội Lan đã chuyển tới tiệm tạp hóa, bên đó vốn là chỗ ở của thương binh nặng cần theo dõi thường xuyên, nên tuy Tả Thiếu Dương đã mua đứt luôn, song Miêu gia vẫn ở lại nhà y, nhà nàng toàn nữ nhân trẻ nhỏ, ở chung với đống nam nhân như vậy không tiện, cũng không an toàn. Bây giờ vì hai nhà cần tách bạch tránh lệnh trưng thu lương thực nên chuyển hẳn sang đó ở.

“ Thôi, ăn cơm đi, đứng nhìn mãi cũng không giải quyết được gì.”

Tả Quý dừng bước giục thê tử, Lương thị đáp một tiếng vào nhà chuẩn bị cơm nước, Bạch Chỉ Hàn bị thương vẫn đi giúp, cứ nói vết thương nhỏ không ảnh hưởng gì, Tả Thiếu Dương thi thoảng lại bị mẹ lườm một cái, y không dám phân bua gì hết.

Thức ăn bánh bao đen thành truyền thống của Tả gia, vỏ dâu ăn hết rồi, cũng chẳng ra ngoài thành lấy được nữa, rau xanh cũng không còn, chỉ có dưa muối mặn chát, phải vậy thôi, không nén thật chặt, không muối thật mặt thì không giữ được lâu.

Kẻng cầm canh hôm nay hơi lạ, sau mà gõ lâu như thế, cả nhà đang thắc mắc thì thấy ngoài cửa sáng trưng, một đội binh sĩ cầm đèn lồng vừa đi vừa gõ chiêng, hô vang:” Mọi người mau ra đây mà xem, Trương Đồ của hiệu thiết tượng toan tính bán lương thực, bị đội tuần tra bắt được, theo quân lệnh sẽ hành hình tại chỗ, mọi người mau ra xem.”

Rầm rập, tiếng mở cửa, tiếng bước chân những nhà xung quanh liên tiếp vang lên, cả phố thoáng cái lại đông nghịt người, tuyết rơi tá lả, chẳng ai vào nhà nấy cái che, đầu ai nấy đều thành tiên ông vẫn nhón chân chờ đợi.

Một đội binh sĩ nữa xuất hiện, đi đầu là một đái hán râu ria xồm xoàm, tay trói ngoặt ra sau, binh sĩ cầm trường mâu dí vào hai bên hông ép hắn đi về phía trước, đại hán loạng choạng đi một đoạn thì quỵ xuống cách Quý Chi Đường không xa, đằng sau đội binh sĩ là một đoàn người có già có trẻ khóc lóc vang trời, nói không dám nữa, sẽ mang toàn bộ lương thực trong nhà hiến cho quan quân, không giữ lại chút nào, nhưng đám quan binh không để ý tới bọn họ.

“ Là Trương thiết tượng ở phố bên đấy.”

“ Khổ thân quá, làm sao lại dại dột như thế chứ, quân gia đã rồi mà.”

“ Trương thiết tượng rất tốt, toàn sửa chữa đồ hỏng cho nhà ta miễn phí đấy, bán dụng cụ cũng rất phải chăng, người thành thật là thế, làm sao mà lại … ài …”

Lúc nãy khi lệnh trưng thu lương thực đưa ra, ai nấy chửi bới phỉ nhổ những kẻ buôn bán lương thực, thời khắc này không ai nói những câu vô tình đó nữa, đều thấy thương hại, thậm chí còn có một hai lão giả đi lên nói đỡ, song đều ảm đạm lắc đầu trở về.

Tả Thiếu Dương thì biết chắc quan binh sẽ không tha, bọn họ muốn giết gà dọa khỉ.

Hiện giờ trưng thu lương thực từ trong tay bách tính, cũng không khác gì cướp miếng ăn từ miệng họ, thế nào cũng có oán hận trong lòng, muốn đạt được mục đích chỉ có dùng vũ lực thôi, song không thể đắc tội hết được, cho nên giảm thiểu dùng vũ lực thì trông giong cờ mở xử lý trường hợp thế này mới có tác dụng trấn nhiếp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận