Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 825: Ta không về.

" Thổ Phồn lợi hại lắm, đừng coi thường."

Tả Thiếu Dương biết Thổ Phồn rồi sẽ chiếm hết Tây Vực, thành quốc gia có thể sánh ngang với Đại Đường, không chỉ toàn bộ cao nguyên Thanh Tạng, lãnh thổ còn kéo dài tới phía tây Thành Đô. Cái Lạc Oa, Đa Ba gì đó sẽ sớm bị Thổ Phồn chinh phục thôi, vì chuyện này xảy ra dưới thời Tùng Tán Can Bố. Có điều bây giờ không nói thế được, chẳng ai tin.

Thật ra Đạt Long Tân cũng kiêng kỵ Thổ Phồn lắm, vì Tùng Tán Can Bố tuy còn trẻ nhưng vô cùng lợi hại, nhanh chóng dẹp loạn sau khi phụ thân chết, còn liên kết bộ tộc Thổ Phồn, chinh phục nhiều nơi, đang nhăm nhe các nước Tây Vực.

" Pháp vương đừng lo, Thổ Phồn và Tượng Hùng chúng ta có giao hảo, vương phi của Tượng Hùng là muội muội của tán phổ Thổ Phồn, mà phi tử của tán phổ Thổ Phồn là người Tượng Hùng, hai bên đã lập minh ước huynh đệ, không xâm phạm lẫn nhau."

Tả Thiếu Dương chẳng cần học sử cũng chẳng bao giờ tin vào mấy minh ước vớ vẩn đó:" Tượng Hùng chúng ta hiện giờ rất mạnh, hắn không đánh nổi, tất nhiên phải liên minh, đợi hắn lớn mạnh sẽ tới đánh chúng ta."

Đạt Long Tân tất nhiên chẳng hiểu binh pháp chính trị, ông ta chỉ biết truyền giáo, làm pháp sự thôi, dù sao Pháp vương nói thế thì ông ta cũng vâng dạ.

Tả Thiếu Dương nghe là biết ông ta chẳng tin, y không định tranh luận, hiện giờ tình hình trước mắt quan trong hơn:" Thành trấn phía dưới lớn quá, thủ lĩnh Mê Tang có ở đó không?"

" Không ạ, còn cách nơi này ba ngày đường nữa."

Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, tốn nửa canh giờ mới tới cái miếu nát dưới chân núi.

Cái miếu này hết sức tàn tạ, tượng thần cũng đổ mất một nửa, cửa sổ gì đó chẳng còn.

Nằm trên mặt đất là Kỳ Gia, hắn đã hôn mê, Mạt Gia mặt trắng bệch nửa ngồi nửa nằm ngoẹo đầu dựa vào bàn cúng, rên rỉ đau đớn, hắn bị chặt tay tới khuỷu, chỉ dùng vải rách quấn lấy, máu nhuộm đỏ tấm vải, đang nhỏ xuống đất.

Kỳ Chu ngồi dưới cửa sổ ôm chân nhăn nhó, đùi trái hắn cũng quấn vải, máu thầm ra ngoài, nhìn số máu thì vết thương rất dại, nếu không kịp thời xử lý, sẽ bị bại huyết.

Nếu những người này không phải thực lòng coi mình là Pháp vương, họ chẳng lấy sinh mạng ra để bảo vệ như thế. Không phải vì mình gây chuyện, họ chẳng gặp phải nguy hiểm.

Nếu vận mệnh đã an bài mình gắn liền với cái giáo phái nghèo nàn này, vậy thì nghe thiên mệnh an bài đi, đi làm Pháp vương bọn họ, cố gắng hết khả năng giúp đỡ họ, coi như báo đáp tình nghĩa này.

Quyết định xong rồi, Tả Thiếu Dương thấy thanh thản hơn nhiều:" Vì sao các ngươi không kiếm lang trung trị thương cho họ? Sao tới đây rồi mà không ở khách sạn mà rúc vào cái miễu hoang này? Tiền bị mất rồi sao?"

" Không ạ, ở đây." Đạt Long Tân lấy dưới bàn cúng ra một cái bọc, cung kính dâng lên:

Tả Thiếu Dương mở ra, bên trong là bạc trắng phau phau, tức thì cơn giận bốc cao:" Có tiền rồi sao không tìm lang trung? Ngươi trơ mắt ra nhìn họ chết à?"

" Dạ dạ, tiền của Pháp vương, thuộc hạ không dám dùng tùy tiện."

" Ngu xuẩn, óc lợn, ngươi ngươi ..." Tả Thiếu Dương thật không còn gì để nói với loại người này nữa, nếu không phải ông ta bị thương đã đạp cho mấy phát rồi, rống lên:" Cõng bọn họ theo ta vào thành."

Đạt Long Tân vội vâng dạ, cõng Kỳ Gia hôn mê bất tỉnh lên lưng, Mạt Gia mất một tay nhưng chân vẫn đi được, đỡ Kỳ Chu bị thương chân phải, Tả Thiếu Dương dìu Mai Đóa rời khỏi miếu.

Bọn họ vừa mới ra khỏi cửa, chưa đi ra ngoài tường bao thì Đạt Long Tân đứng lại nói nhỏ:" Không xong! Có người tới, rất đông ..."

Tả Thiếu Dương cả kinh, tập trung lắng nghe, quả nhiên loáng thoáng tiếng bước chân dồn dập, đang bao vây quanh miếu, số lượng rất nhiều, phải tới cả trăm, bọn họ bị mai phục rồi.

" Dựa lưng vào nhau, chuẩn bị chiến đấu." Đạt Long Tân hét to rút đao:

Tả Thiếu Dương lấy dây thừng bên hông Mai Đóa nhìn quanh, nhưng gần đó không có phòng ốc, không có cây cối, muốn dùng thừng thoát như lúc nãy là không thể.

Bọn họ vừa bày trận xong thì từ chỗ hổng trên tường vô số quân Đường xông vào, vây kín.

Tướng lĩnh đứng đầu tay cầm hoành đao, vừa thấy Tả Thiếu Dương thì mừng rỡ:" Có phải Tả tiên sinh đấy không?"

" Đúng là ta." Tả Thiếu Dương gật đầu:

" Mạt tướng phụng chỉ tới cứu tiên sinh đây ..." Tướng lĩnh kia mừng lắm, qua lời đám cường đạo, bọn họ nghi ngờ đoàn người bị đánh cướp kia chính là đám phiên tắc đã bắt cóc Tả Thiếu Dương, đáng tiếc lúc đó hỗn loạn, đám phiên tăng trốn mất rồi, thế nên hắn dẫn người mai phục trên con đường tới thành trấn gần nhất này. Thám tử sớm phát hiện đám người bị thương nấp trong miếu nhưng không hành động, đến khi thấy một người Đường ngoại hình giống miêu tả bị “bắt” đưa vào miếu, liền về báo cáo, thế là quân Đường mai phục ở gần kéo tới bao vây.

Lần này lập công lớn rồi, tướng lĩnh kia phấn chấn lắm, chĩa đao chỉ vào đám Mai Đóa:" Đám phiên tăng kia nghe đây, vứt vũ khí quỳ xuống, nếu không ta chém các ngươi thành thịt băm."

Đạt Long Tân hét lên bằng tiếng Tạng, thế là Mai Đóa, Mạt Gia và Kỳ Chu giơ loan đao, muốn xông lên.

" Dừng lại!" Tả Thiếu Dương lớn tiếng hô, tay giang rộng chặn Mai Đóa và Đạt Long Tân, lần này không nhịn được nữa, đá lão già ngu xuẩn một phát:" Dừng hết lại cho ta."

Mỗi Kỳ Chu đã chạy qua Tả Thiếu Dương hung hăng hô giết, chợt thấy không có ai theo, đối diện là hàng trăm quân Đường, khiên giáp đầy đủ, tiếng hô tắc nghẹn, đứng đó tiến không được lùi không xong.

Tả Thiếu Dương cũng khuyến mãi cho hắn một cú đá, đẩy về chỗ cũ, quay sang phía quân Đường đang chuẩn bị nghênh địch:" Mọi người đừng ra tay, nghe ta nói đã."

Vị tướng quân kia ra hiệu quân sĩ hạ vũ khí, chắp tay:" Tả tiên sinh, mời nói."

" Tướng quân, đa tạ mọi người mạo hiểm tới cứu ta, ta hết sức cảm kích." Tả Thiếu Dương chắp tay đáp lễ:" Nhưng rất tiếc, ta không thể theo các vị về."

" Tiên sinh sao thế?" Tướng quân kia ngạc nhiên:

" Vì ta là Pháp vương của họ." Tả Thiếu Dương quay sang cười với đám Mai Đóa:" Bọn họ coi ta là Pháp vương, đem trọng trách chấn hưng giáo phái đặt lên người ta, mặc dù ấn tượng ta mang tới cho họ là kẻ háo sắc, là bại gia tử chỉ tiêu tiền bừa bãi, nhưng trong lòng họ, ta là Pháp vương là thần của họ, họ hi sinh tính mạng bảo vệ ta. Nếu không có họ dùng mạng sống bảo vệ, ta đã chết bởi loạn tiễn của cường đạo rồi! Vì báo đáp phần tình nghĩ này ta đã quyết định theo họ tới Tây Vực, chấn hưng cái giáo phải nghèo khó kia."
Bạn cần đăng nhập để bình luận