Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 451: Tới nhà thuê ruộng.

Ba người Tả Thiếu Dương đang hào hứng thảo luận chuyện làm guồng nước thì Đinh Tiểu Tam thở hồng hộc chạy tới, nói gấp:” Thiếu gia, nhanh lên nhanh lên, có nhiều người tới lắm, lão gia bảo phải gọi thiếu gia về hiệu thuốc gấp.”

“ Có chuyện gì? Chẳng lẽ có người bệnh?” Tả Thiếu Dương vừa chạy vừa hỏi:

“ Là .. thiếu gia cứ về là biết, tiểu nhân … tới sau ..” Đinh Tiểu Tam thở không ra hơi ôm ngực tụt lại phía sau:

Vừa về tới hiệu thuốc thì thấy có đám đông vây quanh cửa, nhốn nháo ầm ĩ, tay vẫy vẫy tờ giấy, cha thì toát mồ hôi, làm Tả Thiếu Dương nhớ lại cảnh chủ nợ bao vây nhà mình, cuống lên hỏi:” Cha, chuyện gì thế?”

Tả Quý thở phào mừng rỡ vẫy tay:” Trung Nhi, con tới rồi, đang đợi con đấy.”

Vừa nghe thấy thiếu gia trứ danh của Quý Chi Đường về rồi, những người kia đồ dồn sang bao vây lấy y, một người lão giả gân guốc giơ tay lên cao vẫy vẫy thu hút sự chú ý của y:” Tả Mẫu Mực, lão tới thuê ruộng nhà cậu, hôm nọ không phải Tả gia có dán cáo thị tuyển điền hộ sao? Thực tình lão muốn thuê lắm, không có hai tháng Tả gia phát cháo, lão chẳng sống tới bây giờ, ân tình này ai cũng muốn báo, nhưng không có cái ăn, nên tính đường chạy nạn rồi, mong sau này còn sống quay về báo đáp. Giờ tốt rồi, triều đình bán lương thực, có thể ở lại rồi, cho nên tới thuê ruộng, nhà lão ba người, lão và hai nhi tử, muốn thuê mười lăm mẫu.”

“ Ài , ông lão, nói nhiều quá, Tả Mẫu Mực, nhà chúng tôi nữa, muốn thuê hai mươi mẫu.”

“ Nhà lão thân muốn thuê sáu mẫu ruộng.”

Tả Thiếu Dương bị đám đông làm váng đầu, không hiểu chuyện gì xảy ra, mới mấy hôm trước thí cháo tuyển điền hộ, còn không ai chịu đăng ký, hôm nay bỗng chốc thay đổi thế này, giơ hai tay ra nói lớn:” Các vị hương thân, xin mọi người bình tĩnh, có gì thong thả nói. Ta vừa về còn chưa rõ đầu đuôi.”

Vất vả lắm mới làm đám đông trật tự:” Hôm nọ ta tuyển điền hộ nhưng không ai đăng ký cả, vì sao hôm nay mọi người lại đổi ý?”

“ Tả Mẫu Mực còn chưa biết sao, Âu Dương thứ sử là viên quan tốt, thấu hiểu nỗi khổ của bách tính …”

Một thanh niên lớn tiếng cắt ngang:” Ông già rườm lời quá, Tả Mẫu Mực, là thế này …”

Thì ra hôm nay nha môn châu phủ ra thông cáo, phàm là những người có văn khế thuê ruộng với điền chủ, hoặc có ruộng, có thể tới nha môn mua nợ lương thực, lấy đơn vị là hộ, mỗi điền hộ nhiều nhất được mua mười đấu, tới vụ thu hoạch trả lại mười một đấu.

Tả Thiếu Dương nghe vậy thì mừng vô cùng, thế này thì tuyệt đại đa số bách tính sẽ ở lại rồi.

Người xưa cực kỳ quyến luyến quê hương, không tới lúc vạn bất đắc dĩ thì không ai muốn tha hương cầu thực, cho nên thời xưa mới có hình phạt lưu đày bao nhiêu bao nhiêu dặm, thậm chí còn có hình phạt cả đời không được về quê hương, được là hình phạt chỉ thấp hơn mỗi tử hình. Bây giờ nha môn cho vay lương thực, tuy phải trả một phần lợi cũng là hợp lý, rẻ hơn vay ngoài dân gian.

Xem ra Âu Dương thứ sử, Tiền huyện lệnh đều là những viên quan tốt, chăm lo cho bách tính, chỉ vài hôm thôi mà liên tục đưa ra chính sách có lợi rồi, cũng không thể không nói tới lời hứa ngàn vàng của Đại tướng quân.

Có điều Tả Thiếu Dương nửa mừng nửa lo, đông người thế này nên cho ai thuê ai không đây, hơn nữa liệu có kẻ lừa văn khế điền tô không, khó mà xác định được, chẳng trách mà cha toát mồ hôi.

Bạch Chỉ Hàn cũng ra tới nơi, biết chuyện ở bên nhắc:” Thiếu gia, hay là mời Hầu cô gia tới, hẳn huynh ấy biết phải làm sao?”

Đúng là một lời đánh thức người trong mộng, Tả Thiếu Dương vỗ trán:” Đúng đúng, Tiểu Tam, mau đi mới tỷ phu ta.”

“ Dạ …” Đinh Tiểu Tam đáp hết sức đau khổ, hắn vừa về tới nơi thì lại phải đi tiếp:

Hiện Tả gia có 170 mẫu ruộng, bốn huynh đệ Lý gia thuê 20 mẫu, Tả Thiếu Dương chuẩn bị dùng guồng nước cùng Miêu Bội Lan trồng 50 mẫu, bây giờ có người thuê rồi, tất nhiên chẳng cần cố sức làm gì, nhìn Miêu Bội Lan vất vả y cũng xót chứ, quyết định cho thuê toàn bộ 130 mẫu, còn 40 mẫu thì một nửa cho huynh đệ Lý gia, mình và Miêu Bội Lan cầy cấy:” Chư vị hương thân, đa tạ mọi người tới thuê ruộng nhà ta, có điều nhà ta chỉ có 130 mẫu ruộng cho thuê, không đủ cho mọi người ở đây, đành phải tuyển chọn, ai không được chọn xin thứ lỗi.”

Lão giả ban đầu lên tiếng cảm thông:” Không sao, Tả Mẫu Mực, Hợp Châu chúng ta đất rộng người thưa, chỉ cần chăm chỉ chịu khó, không lo không thuê được ruộng, mọi người tới đây là muốn báo ân Tả gia. Tả Mẫu Mực, cậu cứ chọn đi, có điều nhất định phải thuê nhà lão nhé, lão không muốn làm cho địa chủ khác nữa, Tả gia nhân nghĩa, theo nhà các vị lòng cũng thoải mái.”

“ Đúng thế, Tả gia tốt bụng, thuê của các vị có nộp tô cao hơn một chút cũng không phải xót.”

“ Đúng thế, nhà ta chỉ nhận Tả gia làm chủ thôi.”

Tả Thiếu Dương chắp tay cảm tạ một vòng:” Các vị hương thân, ta không hiểu gì về đồng ruộng, sợ lòng lỡ chuyện của mọi người, nhưng tỷ phu ta là thư lại nha môn, họ Hầu, lát nữa huynh ấy sẽ tới ..”

“ À, Hầu tiền cốc sao, lão biết.”

“ Lão thúc biết tỷ phu ta sao?” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, không nghĩ tỷ phu của mình là danh nhân:

Đám đông rì rầm bàn tán với nhau.

“ Đương nhiên, hắn thường đi tới các nơi thu điền thuế, ai mà không biết.”

“ Nghiêm túc lắm!”

“ Trông mặt tròn tròn, hiền hòa, vậy mà khi làm việc không đùa được, tính toán thì chi li.”

Tả Thiếu Dương nghe xung quanh bình phẩm mà toát mồ hôi, té ra tỷ phu không phải nổi tiếng mà tai tiếng, xưa nay quan hệ quan viên thu thuế với người nộp thuế thì không thể tốt được, nếu chẳng phải trước mặt mình thì không biết họ rủa xả thế nào. Nhưng như thế càng hay, cứ tiểu nhân trước quân tử sau như lời Chúc Dược Quỹ vẫn hơn, chứ danh tiếng Quý Chi Đường quá tốt rồi, sau này có chuyện không hài lòng rất dễ sinh oán hận.

Chẳng bao lâu Hầu Phổ chạy tới rồi, thấy bao nhiêu người tới thuê ruộng thì bất ngờ vô cùng, bây giờ không phải địa chủ mà điền hộ mới là hàng hiếm, địa chủ khác đang lo thối ruột không biết đi đầu tìm điền hộ, còn nhà mình thì nhiều tới mức không biết chọn ai, đúng là người ăn không hết kẻ lần chẳng ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận