Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 528: Phù sa không chảy ruộng ngoài. (2)

Kiều Xảo Nhi còn nhỏ tuổi, hơn nữa sống vô tư, trước kia cha mẹ nàng chỉ còn nàng bên cạnh chưa tính gả đi sớm, nên với chuyện này tựa hiểu tựa không:" Tả đại ca là người rất tốt, nhưng chỉ e muội không thể làm thê tử huynh ấy đâu."

Định thị hỏi:" Vì sao, nói tới ngâm thơ làm phú thì muội cũng không kém mà, có gì mà không được."

" Không phải chuyện đó, huynh ấy có hai hồng nhan tri kỷ rồi, một là nữ tỳ rất xinh đẹp, xinh đẹp vô cùng, là người xinh đẹp nhất muội từng thấy. Còn một tỷ tỷ mắt to nữa, rất là hiền lành giỏi giang chịu khó. Đệ nhìn ra huynh ấy rất thích hai người đó, nếu cưới thê tử, chắc chắn sẽ chọn một trong hai người họ."

" Muội là cô ngốc, nếu thế thì họ còn chạy từ Hợp Châu lên tận kinh thành cầu thân làm gì?" Đinh thị không cho rằng người ta ăn no rửng mỡ, hẳn là có nguyên cớ:

Kiều Quan cũng nói:" Trong ba điều kiện tương thân mà Tả gia đưa ra, trong đó có một cái là cho phép nạp thiếp, điều này chứng tỏ rằng, hai nữ tử đó sau này y định nạp làm thiếp, không rõ về sao không thể cưới về làm thê tử."

Kiều lão gia giọng điệu mỉa mai:" Còn vì sao nữa, tên Tả lang trung đó tự xưng nhà mình là dòng dõi quan hoan, thế gia thư hương, cho nên muốn kiếm nhi tức phụ môn đăng hộ đối. Hai đứa mà Xảo Nhi nói đều không phù hợp với điều kiện của ông ta."

Đinh thị thấy điều kiện nhà mình quá dư thừa rồi, chỉ còn vấn đề nạp thiếp nữa thôi, hỏi:" Xảo Nhi, muội thấy sao, tương lai nếu thành thê tử của tiểu lang trung đó, muội có cho y nạp thiếp không?"

Kiểu Xảo Nhi xấu hổ lắm, nấp trong lòng tẩu tử:" Muội không biết."

Tuy nói là không biết, nhưng Đinh thị còn không nhìn ra sao, chắc chắn là chịu rồi, chẳng qua là ngại không nói được thôi.

Kiều phu nhân nói vội:" Lão gia, Xảo Nhi đồng ý đấy, nhà ta thỏa mãn cả ba điều kiện, hôn sự này có thể thành."

Kiều lão gia mân mê chòm râu, ông ta nói thế nào vẫn không hài lòng:" Con ta sao lại có thể gả cho một tiểu lang trung, bảo y chữa chân cho Xảo Nhi trước, tiền thuốc muốn bao nhiêu trả bấy nhiêu, còn hôn phối, không bắt y phải đỗ đạt ngay, nhưng xem y khảo thí có thành tích gì đáng tin không đã, ba năm, thế là đủ rồi, con ta không ở giá đợi y được."

“ Phụ thân, nhìn thái độ trước đó của Tả lang trung, nhà ta mà nói thế này, e là đắc tội tới cùng, đừng nói hôn sự, họ cũng không chữa chân cho Xảo Nhi đâu. “ Kiều Quan trông cái mặt cứng nhắc, dù gì là người lăn lộn quan trường, rất khôn khéo khom người nói:” Bây giờ cũng đủ khó khăn rồi, trước tiên nhờ một thuyết khách giúp hòa hoãn quan hệ hai nhà đã, người này tốt nhất phải quen biết hai nhà. Theo như tin con thăm dò được, Tả gia chuyến này lên kinh cùng Cù đại nhân, con cũng biết sơ qua ông ấy, để con tới bái phỏng xem thế nào.”

Kiều lão gia lắc đầu:” Tôn nữ Cù lão gia là tài nữ có tiếng đó, không chỉ dung mạo mà thi họa đều là nhất tuyệt, không hiểu thế nào lại thành tỳ nữ của Tả lang trung, song khả năng tương lai sẽ là thiếp thất, không biết có ảnh hưởng gì không.”

“ Vậy thì càng hay chứ ạ, vì thế Cù đại nhân ắt mong Tả công tử cưới được thê tử tốt, như vậy tôn nữ của ông ấy mới có cuộc sống tốt. Xảo Nhi nhà ta đối xử với mọi người đều hiền hòa, tương lai gả tới Tả gia có thể chung sống hòa bình với ba thiếp thất kia, Tả gia đã đề ra điều kiện ấy thì ắt coi đây là tiêu chuẩn quan trọng.”

Kiều phu nhân lo lắng:" Sợ là nhà chúng ta đi nói, người ta đã định được hôn sự rồi về Hợp Châu."

Kiều Quan trấn an mẹ mình:" Chuyện này không sao đâu mẹ, con đi nghe ngóng rõ ràng rồi, người đảm bảo mai mối cho Tả gia là Bảo chưởng quầy của Tế Thế dược hành. Con tuy không quen biết với ông ta, nhưng Chân thị y quán là khách hàng lâu năm của họ. Chân lão thần y năm xưa vào thời Tùy cùng Bảo lão thái gia là làm quan cùng triều, quan hệ thân thuộc. Đại nhi tử của ông ta và Chân đại phu là thế giao, khuê nữ nhà họ là khuê hữu của Xảo Nhi, phụ thân sao không đưa Xảo Nhi tới nhờ Chân đại phu giúp, từ ông ta nhờ Bảo chưởng quầy lên tiếng, để bảo gia hoãn cầu thân, đợi kết quả bên ta. Chuyện này tốt cho Tả gia thôi, Bảo chưởng quầy sẽ không từ chối đâu."

Kiều lão gia đi đi lại lại, rốt cuộc gật đầu nhưng vẫn câu đó:” Con là đứa nhiều chủ ý, vậy cứ làm theo ý con đi, nhưng nhớ, chuyện hôn phối không nên nói vội, trước tiên nhờ họ giúp trị thương cái đã, xem tình hình rồi quyết.”

Kiều Quan tiếc nuối, song ý cha đã thế, đành nghe theo.

Quay lại khách sạn Bằng Lai, Tả Quý không đem chuyện Kiều gia tới cầu y nói với Tả Thiếu Dương, tâm tình ông không tốt, nghe lời Cù lão thái gia tạm thời không nói tới chuyện tương thân nữa. hai lần bị hủy hôn, tuy Tả Thiếu Dương rất thắc mắc khó chịu, song chuyện này hợp ý y, chỉ mong cha hết hi vọng về nhà, nhưng không nói, tiền không còn nhiều, xem cha cầm cự được bao lâu.

Tả gia đã tới kinh thành hơn nửa tháng trời, thấy tiền cứ vơi đi từng chút từng chút một, hôn sự chưa đâu vào đâu, Tả Quý lòng như có lửa đốt.

Hôm đó Tả Quý đang ngồi bực bội một mình thì có tiểu nhị lên gõ cửa:” Tả lão gia, có vị lão giả tới bái phòng, ngài có gặp không?”

Tả Quý mặt âm trầm:” Là cái nhà lần trước à?”

Lần đó Kiều gia bị chửi mắng té tát, cả khách sạn chạy ra xem, tiểu nhị cũng nhớ mặt:” Không, là một vị xưng họ Cù.”

Tả Quý vội đứng dậy:” Mau! Mau mời vào phòng, à thôi để ta xuống, chuẩn bị cho ta một lò lửa pha trà, cùng loại trà ngon nhất.”

Nói xong vội vàng rời phòng, thấy Cù lão thái gia đứng ở dưới thang chờ đợi, liền đi tới đỡ.

Cù lão thái gia xua tay cười:” Hai ta chưa ai biết ai phải đỡ ai đâu nhé.”

“ Ha ha ha, lão thái gia nói phải.”

Đi lên lầu hai, nhìn trong phòng không thấy ai nữa, Cù lão thái gia hỏi:” Tả công tử và Chỉ Nhi đâu rồi?”

“ Trung Nhi và Chỉ Nhi đi chơi rồi ạ, lần đầu tới kinh thành, cái gì cũng mới mẻ, cho nên chúng đi chơi suốt, lão thái gia mời ngồi.”

Cù lão thái gia gật đầu:” Càng tốt, hai chúng ta nói chuyện tiện hơn, Tiểu Tam ngươi cũng ra ngoài chơi đi.”

Đinh Tiểu Tam mừng húm, tới kinh thành lâu như vậy rồi mà hắn chưa được ra khỏi khách sạn, lòng ngứa ngáy vô cùng, thấy Tả Quý gật đầu, đặt bếp lò và công cụ pha trà lên bàn xong, vội vã ra ngoài khép cửa lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận