Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 247: Hóa ra chẳng có gì hết.

Tang Tiểu Muội chưa bao giờ nghe Tả Thiếu Dương nói năng kiểu bỗ bã như vậy, không nhịn được mà phì cười, đoán được phần nào sự việc, hẳn là có bệnh nhân khó ưa nào đó tới nhà, liền nhỏ nhẹ an úi:” Tả đại ca, mở hiệu làm ăn là thế, khách kiểu gì cũng có, nhà muội cũng thường xuyên có khách quịt tiền, bày cớ chê bai trà không ngon, nước bẩn. Cũng có khách cho rằng mình hiểu biết hơn người, dạy bảo pha trà làm thế này thế nọ. Chúng ta không nên chấp họ, nếu không sẽ tự chuốc bực vào mình thôi, họ thích ra vẻ thông minh kệ họ, vì họ chỉ là thứ hề mà thôi, không biết mình ngốc là kẻ ngốc nhất.”

Tả Thiếu Dương có chỗ phát tiết, xả hết tức tối trong lòng ra:” Ta cũng không thèm chấp cô ta, ta hiểu người thân bị bệnh, chúng ta nóng nảy, lo lắng. Nhưng muội không biết, cô ta quá đáng lắm, cứ làm như mọi thứ trên đời phải xoay quanh mình vậy. Ngoại tổ phụ của cô ta chẳng qua là quan về hưu, đừng nói lục phẩm, nhất phẩm cũng đã là gì ghê gớm. Đó còn là nhà họ cần tới ta đấy, nếu là ta cần tới họ, còn chẳng phải ngồi lên đầu ta rồi sao, tức muốn chết.”

Hoàng Cầm buồn cười lắm:” Làm cậu tức tới độ này, hẳn phải lợi hại lắm.”

“ Đâu chỉ lợi hại, mà là mụ điên thì có ... nói thế còn là nhẹ đấy.” Lần này Tả Thiếu Dương không cách nào lấy lại bình tĩnh:

Tang Tiểu Muội khẽ cắn cánh môi mọng ướt, nhỏ giọng hỏi:” Huynh nói tới tiểu thư Cù gia phải không, nghe nói cô ấy xinh đẹp vô cùng .. nói là đệ nhất mỹ nhân của Hợp Châu chúng ta cũng không quá.”

“ Đẹp, cô ta mà xinh đẹp cái gì chứ, so với sóc thỏ à?” Tả Thiếu Dương nhắc tới Bạch Chỉ Hàn là nổi khùng, tất cả cái gì liên quan tới nữ nhân đó đều làm y thấy khó ưa:” Cô ta còn không bằng một phần mười của muội. Nếu chẳng phải ngoại tổ phụ cô ta sắp chết, ta đuổi cả nhà cô ta đi, nếu không chữa bệnh cho người ta xong thì ta cũng bệnh luôn rồi ...”

Thấy Tả Thiếu Dương tức tới quá mức rồi, Tiểu Muội lúc thì nhỏ nhẹ an ủi , lúc thì lại đanh đá vào hùa với y chửi mắng Bạch Chỉ Hàn vài câu, Tả Thiếu Dương thấy thoải mái hơn nhiều, đồng thời cũng hổ thẹn áy náy, cảm thấy mình nợ nàng một lời giải thích, không để chuyện mập mờ thế được:” Tiểu Muội, ta có chuyện này muốn nói với muội.”

“ Chuyện gì?” Đột nhiên Tả Thiếu Dương làm bộ mặt nghiêm túc, Tiểu Muội chợt có linh cảm không lành, không muốn nghê, xách nước lên:” Nói sau được không, muội phải về.”

Đôi khi sống trong huyễn hoặc tốt hơn là biết sự thực.

“ Không, ta nhất định phải nói với muội.” Tả Thiếu Dương chắn đường, nói gấp:” Muội còn nhớ lần trước ta bị ốm nặng gần chục ngày không? Khi đó thực sự ta tưởng mình không qua nổi rồi, mặc dù về sau bình phục, song trí nhớ bị mất hết, ta không nhớ được cả tên mình, cha mẹ và tỷ tỷ ta … và cả muội nữa. Điều ta muốn nói với muội là, chuyện trước kia giữa chúng ta … ta đều quên hết rồi … ”

Đang nín thở chờ phản ứng của Tiểu Muội thì Hoàng Cầm phì cười, rồi không nhịn được cười ngặt ngoẽo:” Thế mà làm bộ mặt nghiêm túc, làm ta cứ tưởng … hi hi, gì mà chuyện trước kia giữa chúng ta? Cười chết tôi, cậu nghĩ trước kia hai người có chuyện gì hả? Cậu là tên ngốc, ghét uống trà vẫn cứ theo cha tới quán uống trà để kiếm cớ nhìn trộm Tiểu Muội, uống trà cả năm trời cũng không dám mở miệng nói với nó một câu … cậu nghĩ hai đứa có chuyện gì à? Ôi, cười chết mất, á …”

“ Tẩu.” Tiểu Muội nhéo Hoàng Cầm, thì ra là vậy, nàng đã hiểu lý do hôm đó Tả Thiếu Dương nói những lời ấy, tất cả chỉ có thế:” Quên rồi cũng không sao, chỉ cần huynh vẫn khỏe mạnh là được. Muộn rồi, muội phải về đây, nếu không mẹ muội mắng mất.”

Hoàng Cầm vẫn không nhịn được cười, một lúc sau Tiểu Muội cũng cười nốt, hai cô gái nô đùa vui vẻ như ngày nào, Tả Thiếu Dương ngây ra. Đúng vậy, đây là thời đại lễ giáo phong kiến hà khắc, đâu phải là thời của y mà yêu đương hẹn hò rồi làm mấy chuyện hay ho chứ, người ta đến cả đêm tân hôn mới biết mặt một nửa của mình trông thế nào nữa là.

Hóa ra, trước kia mình và Tiểu Muội hoàn toàn không có gì sao? Tả Thiếu Dương xấu hổ vô cùng, vừa thấy nhẹ lòng, vừa thấy luyến tiếc …

Khó mà miêu tả được cảm giác Tả Thiếu Dương khi biết được “mình” trước kia và Tiểu Muội vốn không hề có chuyện gì, có lẽ câu con cá trượt mất là con cá to có thể miêu tả phần nào tâm trạng hụt hẫng của y.

Cười nhạo bản thân một tiếng, ước chừng thời gian này thuốc đã sắc xong, Tả Thiếu Dương xách thùng nước đi về, vừa mới đi lên con dốc ở bến sông ra đường lớn thì nghe có người gọi mình:” Tả công tử, có phải là Tả công tử của Quý Chi Đường không? Đúng là cậu rồi … gặp cậu thật là may.”

Tả Thiếu Dương quay lại, nhìn thấy vị Giả tài chủ béo tốt của Mai thôn, vẫn là áo bào cổ tròn màu xanh, cái mũ lông đất tiền che cả tai vô cùng ấm áp, song lúc này đây trông bộ dạng ông ta phờ phạc trật vật không khác mấy người chạy nạn, vội đi nhanh tới:” Giả lão gia, nghe Bội Lan nói ông chạy nạn rồi cơ mà, sao ...”

Giả tài chủ đau khổ nói: Ài, chạy đâu được nữa, đi tới phía bắc được mấy chục dặm thì gặp phải phản quân, bọn chúng cũng không giết người, chỉ bắt chúng ta lập tức quay lại thành, nếu không giết không cần hỏi. Một số người hoảng sợ không nghe, bỏ chạy tứ tán, phản quân phóng tên giết chết, nhà ta đánh phải quay về ... Phải rồi, ta nhìn thấy lão đầu mở tiệm tạp hóa đối diện nhà cậu, ông ta cũng sợ hãi bỏ chạy nên bị phản quân giết rồi.”

“ Cái gì, Thái chưởng quầy chết rồi?” Tả Thiếu Dương bàng hoàng, ông già vui tính thích đưa chuyện đó chết rồi, mới hôm qua thôi còn nói chuyện với ông ấy mà:” Thật sao?”

“ Khi đó phản quân bảo mọi người không được tiến lên, lão đầu đó hẳn cho rằng đông người lại chia ra nhiều hướng chạy thì phản quân không ngăn hết, ai ngờ bốn xung quanh đều có phản quân toàn bộ người không nghe theo đều bị giết, không ai sống sót.”

“ Vậy, vậy còn thê tử, tức phụ với tôn tử của ông ta thì sao, ông có thấy họ không?” Tả Thiếu Dương ôm chút hi vọng nhỏ nhoi hỏi:

Giả tài chủ lắc đầu, giọng thê thảm:” Không rõ, ta chỉ nhận ra lão đầu đó thôi vì ông ta từng đưa đồ tới nhà ta, nhưng những người chạy cùng với ông ta đều chết sạch, bọn chúng phóng tên thì có người nhận ra không thoát được, định quay về thì đã muộn ... Hẳn là không thoát được rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận