Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 703: Chân tướng miếu Long Thần. (2)

Ngao đại phu gật đầu, giọng nói thương cảm và nặng nề:" Lão hủ đã phát hiện ra vấn đề này từ rất lâu rồi, năm xưa phụ thân ta mắc thi chú, mẫu thân túc trực bên cạnh chăm sóc ngày đêm. Phụ thân ta chưa chết, mẫu thân ta đã ngã xuống, triệu chứng giống y hệt, sau đó là tới tỷ tỷ và ca ca ta đều nhiễm bệnh, nhưng bọn họ đâu có tiếp xúc với thi thể? Khi đó ta lấy làm lạ, nhưng ta không hề nhiễm bệnh, vì ta ít khi ở nhà mà thường theo sư phụ ở ngoài hành y, nên mới thoát được một kiếp nạn."

" Ta tận mắt chứng kiến cha me rồi ca ca tỷ tỷ cứ lần lượt chết đi, bản thân học y lại không thể cứu được người nhà của mình."

Xung quanh im lặng, chỉ còn tiếng nói ngẹn ngào của Ngao đại phu, không ai nói được gì, lòng nặng trĩu.

Dù sao chuyện qua đã lâu, vết thương khắc sâu tới mấy cũng đã liền xẹo, Ngao đại phu nhanh chóng ổn định lại:" Vậy mà chưa hết, láng giềng của ta cũng nhiễm bệnh, lúc đó ta đã nghi ngờ rồi, đem suy nghĩ của mình nói với vị đại bá đó. Không ngờ ông ấy là người rất quyết liệt, nghe nói bệnh của mình có thể lấy cho người khác thì tự nhốt mình trong căn nhà gỗ ở xa, tự cách ly với người nhà, tự làm cơm ăn, còn dặn nhi tử, sau khi ông chết, không thể mở cửa, mà phải cho bó lửa thiêu cháy luôn, tránh xác của mình. Nhi tử ông ấy nghe lời, làm theo, cả nhà bọn họ thoát một kiếp nạn."

" Từ đó ta đã biết thi chú không chỉ truyền qua xác chết, mà người sống cũng lan truyền bệnh này."

Đây đúng là một câu chuyện thê lương, Thanh Mị Tử chấm nước mắt:" Cho nên ông mới nghĩ ra cách này, nhốt bệnh nhân lại, để họ tự sinh tự diệt."

" Đúng thế, không biết nguyên nhân do đâu, khu vực này có rất nhiều người bị bệnh thi chú, có lúc đừng nói cả nhà, mà là cả thôn, cả trại đều chết hết cả. Y thuật của ta có tiếng ở bản địa, cho nên thứ sử đại nhân tới tìm ta hỏi nguyên do. Ta mời liền tới những nơi đó điều tra, ở đó ta gặp được Long bà cũng tới điều tra cái chết của tin đồ, bọn ta xác thực được những nơi đó đều do bị mắc thi chú mà chết hàng loạt."

" Ta và Long bà nghĩ biện pháp, làm sao cách ly những người này, để họ không lân bệnh cho người khác. Thế là ta nghĩ ra một loại dược hoàn, loại thuốc này sẽ khiến người bệnh bị điên loạn trong thời gian ngắn, gặp người là cắn, nhưng không cần chữa trị, chỉ vài ngài thôi là bình thường lại. Long bà sẽ nói những người đó mắc bệnh với sơn thần phải đưa tới miếu để cung phụng sơn thần, nếu không chết cả nhà."

" Từ đó trở đi, mỗi khi người bệnh mắc thi chú tới tìm ta chữa, ta đều cho uống thuốc để bị điên, sau đó đưa tới chỗ Long bà. Ta nhiều năm nghiên cứu bệnh này, vẫn không cách nào chữa được, ít nhất có thể ngăn bệnh truyền cho người khác, phần nào khống chế được loại bệnh này."

Thanh Mị Tử lại hỏi:" Vậy chuyện chèn ép lang trung vùng ngoài thì sao, đều do ông làm đúng không?"

" Đúng thế, trừ lão hủ ra, những lang trung khác đều không tin rằng thi chú còn sống lan truyền, lão hủ nói với họ, bọn họ mắng ta cuồng ngạo, lời của thánh hiền mà cũng dám chỉ trích. Ta luôn bảo đám đồ đệ chú ý xem ai có triệu chứng như thế thì báo về, nhưng dù ta tới thuyết phục thế nào thì những y quán kia đều không tin ta, nói ta ý đồ cướp bệnh nhân của họ. Kết quả vì không kịp cách ly mà khiến rất nhiều người chết." Ngao đại phu thở dài:" Cho nên ta không còn cách nào khác, nên phải mạnh tay khống chế toàn bộ y quán dược hành ở Cù Châu ..."

Người khác có lẽ còn nghi ngờ những lời này của Ngao đại phu chứ đám Thủ Thông Tử thì không, vì chính Tả Thiếu Dương cũng vì nói Trương Trọng Cảnh sai nên từng bị toàn bộ y giả kinh thành khinh bỉ căm ghét, cho rằng y mượn đả kích thánh nhân mua danh kiếm tiếng, là loại người đạo đức có vấn đề. Nếu không phải sau đó được ông cụ Hứa Dận Tông lên tiếng bênh vực, lại được thái sư tổ nhận làm đệ tử, e rằng sớm muộn cũng bị đuổi khỏi kinh thành.

Vì thế tất cả chắp tay với Ngao đại phu, tỏ vẻ kính phục.

Tới đây thì mọi chuyện đã rõ ràng, mỗi lần Long bà cảnh bảo không nghe theo, tiếp đó là bệnh chết cả nhà, thậm chí là cả láng giềng, những cái chết đó tạo thành danh tiếng không gì sánh bằng của Long bà.

Còn bọn họ gặp phiền toái ở cù Châu, hẳn là nha môn phía Tô Châu đã có công văn gửi tới Cù Châu, nói Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc sẽ tới Cù Châu mở y quán, yêu cầu phối hợp. Thân phận Tôn Tư Mạc như thế, ai mà dám đắc tội chứ, thế nên chỉ đành sử dụng biện pháp mềm dẻo, khiến đám Tả Thiếu Dương đi tới đâu cũng đụng đầu vào tường, không thuê được chỗ trọ, không kiếm được chỗ mở y quán để rời khỏi Cù Châu.

Bọn họ thực sự thành công rồi, nếu không phải là gặp được vị linh y già kia, tiết lộ chuyện Ngao đại phu kiểm soát y dược Cù Châu, lúc này họ đã đi xa.

Tả Thiếu Dương không khỏi cảm thán thế gian nhiều chuyện khó lường, không thể qua bề ngoài mà phán định, ai ngờ một tên ác bá lại là người một lòng vì bách tính như thế, cảm thán:" Các vị đúng là bày mưu khó nhọc."

" Thực sự xin lỗi các vị, vì tránh để thứ bệnh giết người này lan truyền, ta đành đưa ra hạ sách ấy." Long bà mắt nhìn những người chờ chết dưới kia, chợt nhớ tới một việc, mắt ánh lên hi vọng:" Tả đại nhân vừa nói có thể chữa được loại bệnh này đúng không?"

" Ta đúng là có thể chữa được." Tả Thiếu Dương nhìn kỹ phía dưới, lòng dâng lên quyết tâm, dứt khoát phải chữa được căn bệnh quái ác này:" Ông già trước đó được đưa tới đây đâu rồi?"

" Nhốt riêng rồi." Long bà đáp:" Thuốc điên ông ấy uống còn chưa hết hiệu lực, thả ra sẽ làm người khác bị thương."

" Những người bệnh phía dưới sống thế nào?"

" Bọn họ không thiếu thốn gì cả, lão hủ kinh doanh y quán không tệ, đủ tiền tài để lo cho họ, mỗi ngày sẽ có người dùng giỏ đựng lương thực thả xuống, họ tự nấu nướng lấy. Những người chết ở phía dưới đó sẽ do chính bọn họ đặt ở dưới tượng sơn thần rồi đem hóa táng. Bệnh của họ, ta chỉ có thể cố gắng hết sức dùng thuốc giảm bớt các triệu chứng bề ngoài mà thôi, không thể chữa được bệnh." Ngao đại phu nói:

Làm thế này là nhân văn lắm rồi, Tả Thiếu Dương học y sử biết người xưa đối đãi với bệnh truyền nhiễm không rõ ra sao, đôi khi đó là phóng hỏa giết hết cả người sống lẫn người chết, nhẹ hơn thì phong tỏa cả vùng, kệ cho họ tự sinh tự diệt.

Chuyện này thực sự là hiểu lầm, cứ cho rằng có những kẻ đang giả thần giả quỷ làm gì đó, thì ra chỉ đề phòng thi chú lan truyền thôi.

Lao phổi là bệnh lây truyền cao, song cao tới mức như ở đây thì hơi quá rồi, vi khuẩn phế lao nếu ở dưới ánh mặt trời thì sẽ chết rất nhanh, nhưng Cù Châu này quanh năm âm u, mưa nhiều nắng ít, khí hậu ẩm thấp, có lẽ đó là cơ sở lan truyền bệnh lao mạnh hơn nơi khác?

Tả Thiếu Dương nghĩ một chút rồi bảo với Long bà:" Ta sẽ xuống đó khám bệnh cho họ."

" Đại nhân ngài sẽ xuống đó sao?" Long bà chấn kinh, chính bọn họ còn không dám, nếu biết sự nguy hiểm của bệnh này, ai dám làm thế, chuốc lấy cái chết sao:

" Thái sư thúc tổ, không thể làm thế được, nguy hiểm lắm." Thanh Mị Tử giữ ngay lấy tay Tả Thiếu Dương, cứ như sợ y nhảy ngay xuống vậy:

" Không nói nhiều nữa, ta sẽ xuống đó, không tự mình khám bệnh, làm sao chữa được." Tả Thiếu Dương nói rất dứt khoát:" Không có thời gian lề mề đâu, có người mắc bệnh lâu rồi, e chậm một khác cũng không được nữa, Long bà, hãy nói với họ, ta là sứ giả của sơn thần, tới chữa bệnh cho họ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận