Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 827: Bận rộn chuẩn bị. (2)

Tả Thiếu Dương mang thói quen suy nghĩ khi ở Đại Đường, quên rằng nơi này là Tây Vực, mọi thứ khác hẳn, nhất thời không biết làm sao, hỏi:” Trưởng lão, làm thế nào đây?”

Đạt Long Tân kiến nghị:" Pháp vương, hay là chúng ta thuê tiêu sư của tiêu cục, họ vừa biết đánh xe, lại còn có thể bảo vệ dọc đường."

" Đúng là cách hay!" Tả Thiếu Dương vỗ tay:" Mấy người các ngươi trên người đều có thương tích, đặc biệt là ba người bọn họ, thương thế đều rất nặng, nếu có tiêu sư hộ tống trên đường thì tốt quá rồi, với lại ..."

Tả Thiếu Dương hạ thấp giọng xuống:" Châu báu trên người ta còn nhiều lắm, không có người bảo vệ không ổn."

" Vâng vâng, dọc đường sẽ đi qua không ít bộ lạc, có tiêu sư thường tiếp xúc với bọn họ sẽ bớt được nhiều việc." Đạt Long Tân vừa thở phào lại xấu hổ, vì không thể tự mình bảo vệ Pháp vương, lại còn thành gánh nặng:

" Cứ quyết định như thế, ngươi quen biết tiêu cục nào không?"

" Có tiêu cục Uy Viễn, họ là phân hiệu của Uy Viễn ở Trường An, thường xuyên đảm nhận nhiệm vụ bảo tiêu từ Đại Đường đi Tây Vực. Hay chúng ta tới đó xem?"

Tả Thiếu Dương và Đạt Long Tân tới tiêu cục Uy Viễn, đó là căn nhà rất đặc biệt, hình chữ U, ở giữa là sân rộng bên trái cắm cờ lớn đã phai màu viết hai chữ Uy Viễn. Sân rộng lát đá, hai bên dựng giá vũ khí, bên hông có lối đi nhỏ, xếp loạt xe cắm cờ, cửa có người đeo đao đứng gác, đều là đại hán trông đáng tin cậy.

Tiêu đầu là một ông già, mặt xạm đen vì sương gió, tóc cũng hoa râm, nhưng gân cốt có vẻ vẫn rắn lắm, giọng vẫn sang sảng. Nghe mục đích của họ, lập tức vỗ ngực không có vấn đề, còn gọi mười mấy tiêu sư tới, ra sân rộng trước nhà, lấy vũ khí trên giá, biểu diễn cho họ xem.

Tả Thiếu Dương mặc dù cũng học ít quyền cước, nhưng nói chung là không có nền tảng võ học, nhìn không ra, hỏi Đạt Long Tân võ công họ ra sao?

Đạt Long Tân nhỏ giọng đáp:" Pháp vương, chúng ta thuê tiêu cục là trông cậy vào quan hệ của họ, không phải là võ công đâu."

Tả Thiếu Dương hiểu ngay, đám tiêu sư này trong mắt Đạt Long Tân, võ công chỉ là hạng ba, ứng phó với cướp đường thì không thành vấn đề, gặp cao thủ là vô dụng. Mình chỉ thuê hộ tống đám thương binh với mười mấy xe thuốc, hẳn là không thành vấn đề.

Bàn bạc giá cả, lần này không tùy tiện vung tiền nữa, Đạt Long Tân và tiêu đầu Uy Viễn thỏa thuận xong, ra giá 200 lượng, dọc đường bao ăn ở, có rượu có thịt, thuê mười năm tiêu sư, đảm bảo đưa toàn bộ họ và hàng hóa tới Đàn Thành an toàn, khi đó tùy theo chuyến đi có thuận lợi không, sẽ thưởng thêm.

Giá này đã hơi cao so với bình thường rồi, tiêu đầu thống khoái đồng ý, còn nói đích thân tham gia chuyến tiêu này, vỗ ngực đảm bảo sẽ đưa họ tới Đàn Thành tuyệt đối không có sai sót gì.

Ngay lập tức giao tiền cọc, ký hiệp nghị, ngày mai xuất phát.

Đạt Long Tân thở phào, ông ta chưa yên tâm, lo quân Đường biết họ ở đây sẽ còn gây khó dễ, Pháp vương quyết định mai lên đường, chứng tỏ thực sự muốn đi cùng họ rồi.

Làm Tả Thiếu Dương mừng rỡ là y còn tìm thấy mạn đà la ở một cửa hiệu son phấn, đây là nguyên liệu quan trọng để làm thuốc gây tê, lập tức mua hết.

Nơi này tất nhiên là không có giới nghiêm, buổi tối vô cùng tấp nập, đuốc đốt sáng cả thành, cổng vẫn mở, người qua kẻ lại không giảm. Cái gì cũng có nguyên do, thành trấn này là chỗ buôn bán, trao đổi hàng hóa, ngay cả có là đám mã tặc, cường đạo cũng cần chỗ tiêu thụ hàng hóa đúng không? Tòa thành này là nơi như vậy, rất nhiều thế lực có người ở đây, phức tạp, lộn xộn, dọc đường về khách sạn, Tả Thiếu Dương chứng kiến vô số vụ ẩu đả, nhưng Đạt Long Tân nói, không thế lực nào dám tấn công nơi này, nếu không sẽ gặp rắc rối lớn.

Tả Thiếu Dương gật gù, bảo sao quân Đường chỉ dám mai phục ngoài thành chứ không dám vào thành, té ra là thế.

Đương nhiên, với sức mạnh quân sự của Đại Đường, họ dư sức đạp bằng nơi này trong vòng nửa ngày, nhưng để làm gì? Gánh chịu hậu quả sẽ là túi tiền của biên quân.

Đồng thời hiểu tại sao tòa thành này chẳng hề có sự phòng bị nào, Đại Đường tất nhiên không thể để tòa thành có lực lượng quân sự mạnh mẽ ở sát bên cạnh.

Tạm thời Tả Thiếu Dương không muốn tìm hiểu sâu hơn về vấn đề này, về khách sạn kiểm tra lại thương thế bốn người kia, chứng viêm của Mai Đóa đã được khống chế, sốt cũng đã giảm, nàng đã tỉnh táo hơn, chăm sóc ba người kia.

Kỳ Gia vẫn còn hôn mê bất tỉnh, hơn nữa thương thế càng ngày càng nặng, nhưng dụng cụ phẫu thuật còn chưa đưa tới, y hết cách.

Tả Thiếu Dương đem găng tay, mũ, áo choàng đi khử trùng bằng dược thủy trước, hỏa kế khách sạn đốt ba cái lò ở sân, còn cả nồi sắt, đồng thời bắt đầu điều phối thuốc tê.

Đạt Long Tân là mấy người Mai Đóa nhìn Tả Thiếu Dương băm băm chặt chặt, đập đập giã gia, pha cái này trộn cái kia, chuẩn bị đống chai lọ bình hũ, chẳng hiểu đang làm gì.

Tới đêm khuya, Kỳ Gia nguy kịch, thở ra nhiều hít vào thì ít, Mai Đóa ngồi bên giường rơi lệ.

Rốt cuộc hiệu thiết tượng cũng phái người mang dụng cụ tới, Tả Thiếu Dương không có thời gian trách họ giao hàng muộn, lập tức đem đi khử trùng.

Toàn bộ đèn trong khách sạn được Tả Thiếu Dương huy động, thắp căn phòng sáng rực, y đuổi hết người khác đi, chỉ còn lại mình và Kỳ Gia đã hôn mê bất tỉnh.

Kỳ Chu chân bị trọng thương, chỉ có thể nằm đó, Mạt Gia bị mất tay nhưng còn đi lại được, Mai Đóa trúng tám tên đã phần nào được khống chế, Đạt Long Tân chỉ thương da thịt, ba người đứng ngoài phòng đợi, thi thoảng lại hỏi tình hình.

Tả Thiếu Dương bực mình rống:" Câm mồm hết cho ta, kẻ ngào quấy rầy ta thi pháp, ta cho kẻ đó biết tay."

Cả đám ngậm miệng, không dám hỏi, nhưng vẫn thi thoảng quan sát cửa sổ, không thấy Pháp vương nhảy cửa sổ bỏ trốn mới yên tâm.

Cứ như thế đợi hơn một canh giờ vẫn không thấy Tả Thiếu Dương ra, bọn họ lại đứng ngồi không yên.

Mạt Gia nhấp nhổm nhìn về phía căn phòng sáng rực, tuy đóng cửa, ánh sáng vẫn hắt ra ngoài:" Rốt cuộc Pháp vương đang làm gì?"

Mai Đóa suỵt một tiếng:" Nói khẽ chứ, Pháp vương nhất định kế thừa pháp lực của tiền Pháp vương, đang trị bệnh đấy. Pháp vương từng thi pháp cứu ta."

" Không biết pháp lực của Pháp vương đủ để cứu Kỳ Gia không? " Kỳ Chu lẩm bẩm:

Mạt Gia lắc đầu:" Sợ là không thể, thương thế của Kỳ Gia quá nặng, sợ là tiền Pháp vương cũng không cứu được, huống hồ Pháp vương hiện nay, pháp lực chưa cao."
Bạn cần đăng nhập để bình luận