Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 246: Ai cũng thấy oan ức.

Trong mắt Bạch Chỉ Hàn, củ sâm này là do nàng hi sinh thân thể này đổi lấy, nó đương nhiên phải thuộc về nàng, dùng thế nào do nàng quyết định:” Vừa rồi ngoại tổ mẫu ...”

“ Chỉ Nhi.” Cù lão thái thái vội ngắt lời nàng, bà thấy tôn nữ theo Tả Thiếu Dương vào bếp là đã có dự cảm không lành, vội đi theo, vừa xong bà đã kể chuyện cho tôn nữ, song Tả Thiếu Dương đi gành nước về, hiển nhiên chưa biết chuyện họ thương lượng, hai đứa này đang như nước với lửa, nếu biết rồi có khi sinh chuyện ngoài ý muốn, ở mặt này suy nghĩ của bà giống Lương thị, nên nói:” Chỉ Nhi, Tả công tử là lang trung, dùng bao nhiêu tự biết.”

“ Y là lang trung gì chứ, chỉ là thứ ...” Bạch Chỉ Hàn bĩu môi không nói tiếp hai chữ bất lương:” Ngoại tổ phụ ta đã bệnh nặng như thế, phải dùng hết cả củ.”

Tả Thiếu Dương gân xanh chằng chịt trên trán, y thề mình không phải là người nóng tính, thậm chí có thể nói, sự kiên nhẫn của y rất cao, nhưng cả đời y chưa gặp ai dễ làm mình muốn khùng như vậy:” Cô tưởng nhân sâm dùng càng nhiều càng tốt à, cô có biết câu này không, đại hoàng cứu người vô công, nhân sâm giết người vô tội không? Ai cũng nghĩ sâm là thứ đại bổ đại lợi, nên dùng nó gây chết người cũng quy cho nguyên nhân khác, cô biết trên đời này bao người chết vì dùng sâm không?”

“ Chỉ Nhi.” Cù lão thái thái kéo áo tôn nữ:” Đừng tranh cãi nữa, nghe Tả công tử đi.”

“ Không, ngoại tổ mẫu, chuyện này phải làm cho rõ.” Bạch Chỉ Hàn dứt khoát nói:” Đừng tưởng khua môi múa mép qua mặt người khác, ta biết nhân sâm không thể dùng nhiều trong thời gian ngắn, chỉ cần chia ra dùng dần là không sao, củ sâm này phải đem sắc thuốc hết rồi từ từ dùng.”

Tả Thiếu Dương bĩu môi:” Đúng là kiến thức nửa vời chỉ hại người, đây là sâm cực phẩm, chỉ một cái râu của nó cũng bằng sức thuốc cả củ sâm thường, nếu sắc hết, sức thuốc quá mạnh, dù dùng một ít thì sức khỏe của Cù lão thái gia cũng không chịu nổi, tới khi đó ông ấy không chết vì trúng phong mà vì nhân sâm. Cô muốn hại chết ngoại tổ phụ mình à? Còn nói từ từ dùng, đem sắc cả rồi thì giữ được mấy ngày, bị hỏng cho lợn nó cũng không thèm nữa là.”

Bạch Chỉ Hàn đỏ mặt, nàng vừa rồi nói gấp nên mắc lỗi, trước đó thấy Tả Thiếu Dương cắt ra một ít cất đi cho rằng y tiếc của nên nói thế:” Vậy số còn lại ngươi định làm gì?”

“ Cô vội thế làm gì, thể chất Cù lão yếu như thế, phải dùng thuốc lâu dài, củ sâm này đương nhiên giữ lại sau này thong thả điều dưỡng.”

“ Tốt, vậy đưa củ sâm đây, sau này ta tẩm bổ cho ngoại tổ phụ ta.”

“ Đưa cô, có khùng à, đây là nhân sâm của nhà ta.”

Bạch Chỉ Hàn ưỡn ngực lên:” Bây giờ nó là của ta, không tin ngươi hỏi cha mẹ ngươi.”

Tả Thiếu Dương không hiểu gì cả, củ sâm này theo lý do Tùy chưởng quầy tặng Âu Dương thứ sử rồi mới đúng, đến Phi Thử trộm còn chẳng được, tự nhiên lại xuất hiện trong tay mẹ mình rồi ngoắt một cái lại biến thành của Răng Thỏ là sao?

Lương thị chạy lại, nhẹ giọng nói:” Trung Nhi đưa cho Bạch cô nương đi.”

Nếu chỗ sâm này của Bạch Chỉ Hàn, lúc nãy cô ta chẳng cần quỳ cầu xin mình, cha mẹ sao lại bảo đưa cho cô ta? Có điều giờ cần cứu người gấp, Tả Thiêu Dương đành bỏ qua, vả lại tranh cãi với nàng cũng quá mệt mỏi rồi, liền cầm số sâm còn lại đập bộp vào tay Bạch Chỉ Hàn chẳng khác gì của cải, không nói không rằng, đi vào bếp.

“ Đợi đã.” Bạch Chỉ Hàn lại nói:” Số sâm này dùng thế nào, mỗi ngày dùng bao nhiêu? Mời ngươi nói cho ta biết.”

“ Cô giỏi lắm mà, tự đi mà ...”

Tả Quý cau mày quát:” Trung Nhi, nói cho Bạch tiểu thư.”

Sao tự nhiên mình lại thành phe thiểu số như thế? Vừa rồi cả Bội Lan cũng tránh mặt mình, nha đầu răng thỏ đó gièm pha gì mình sau lưng sao? Tả Thiếu Dương hít sâu mấy hơi, nuốt cục tức này xuống:” Nghiền nhân sâm thành bột, mỗi này dùng nửa đồng cân, chia làm ba lượt. Nếu cô muốn ngoại tổ phụ mình chết thì cứ dùng quá liều.”

Nói xong cho sâm vào nồi đun, chừng một bữa cơm mới xong, không muốn ở lại đây, xách thùng nước ra ngoài, chỉ lấy cớ thôi, chum nước đã đầy.

Bạch Chỉ Hàn lại gọi:” Ngươi đi đâu đấy?”

“ Mắt mù à, đi lấy nước, không lẽ đi lấy phân?”

“ Ngươi, ngươi ... Đang sắc thuốc chữa bệnh cho ngoại tổ phụ của ta, sao lại bỏ đi? Ngươi ở lại đây cho ta.”

“ Aaaaaaaaaaaaaaa.” Tả Thiếu Dương hét lớn, lắc đầu như kẻ điên, quay người đi tới, dí sát vào khuôn mặt tuyệt mỹ đã sợ tới không còn chút máu của Bạch Chỉ Hàn, gắn giọng nói từng chữ một:” Con mẹ nó chứ! Nếu cô còn muốn ta chữa bệnh cho ngoại tổ phụ cô thì cầm mồm lại cho ta, ngay từ bây giờ phải câm mồm, nếu không lão tử không chữa nữa, xem cô làm gì nổi lão tử?”

Bạch Chỉ Hàn thấy mình không làm gì sai, củ sâm này nàng hi sinh bản thân đổi lấy, bệnh ngoại tổ phụ thì không biết một khắc sau còn ở dương thế không, thái độ chữa bệnh của Tả Thiếu Dương lại như thế, nàng yên tâm được sao? Tủi thân uất ức tràn ngập trong lòng, lệ hoa đã hoen mi, song quật cường không cho nó rơi xuống, nàng không bao giờ khóc, nhất là trước mặt một kẻ thế này, song cũng không dám chọc giận y.

Tả Thiếu Dương thở phì phì bỏ đi, bên bến sông lúc này chỉ còn lại Tang Tiểu Muội và Hoàng Cầm vẫn ngồi đó trò chuyện, không khí Tang gia cũng chẳng tốt, thời gian đi lấy nước có lẽ là lúc vui vẻ thoải mái không ràng buộc gì của hai nàng, nên khi lấy chuyến nước cuối cùng, hai nàng luôn nán lại.

Thấy Tả Thiếu Dương đi tới, Tang Tiểu Muội vốn định gọi tẩu tẩu về, nhưng thấy mặt y tím tái, hai mắt tóe lửa, đã thế vừa đi hết đá cái nọ lại đá cái kia như trút giận, rốt cuộc không dằn lòng được, lo âu hỏi:” Tả đại ca, làm sao thế?”

Tả Thiếu Dương đặt thùng nước xuống, hậm hực đáp:” Không sao, có con thỏ tới hiệu khám bệnh, tưởng mình thông minh xinh đẹp không ai vào mắt, chuyện gì cũng xĩa mồm vào, nếu không phải cô ta là nữ nhân, ta đã cho một đấm gẫy cái răng thỏ rồi ném ngoài đường rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận