Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 547: Việt tỳ gia thuật thang

Điền Phong một tay vòng qua eo cô nương, tay đặt lên mông nàng, chẳng hề khách khí xoa bóp, cô nương nửa nằm nửa ngồi, bị tấn công liên tục, song giữ cốc rượu rất vừa vặn, hắn chỉ cần hắn hơi cúi đầu xuống là uống được ngay:” Hôm nay Tả huynh bảo sao chơi đó, chúng ta làm gì đây, hợp lệnh, hay là tiểu danh lệnh.”

Tiểu cô nương bên cạnh Tả Thiếu Dương hơi tủi thân, nàng cố gắng rồi mà khách chẳng động lòng. Tất nhiên rồi, chưa nói tới trạng thái tâm lsy của Tả Thiếu Dương bây giờ, y làm sao ra tay với nha đầu này được, xinh xắn đáng yêu đấy, nhưng tuổi tuyệt đối chưa quá 13, ngực phẳng lỳ, mông chả có. Nếu là mỹ phụ khi nãy thì có khi y chẳng khách khí đâu, nhưng người ta gõ chiêng một cái là đi mất rồi, đành kệ giai nhân ai oán, tự cầm cốc rượu đồng có hai cái tai, uống không cẩn thận nó chọc cho chảy máu mũi, chưa hết đồng còn có vị tanh tanh, phí cả rượu ngon, cái này phải dùng chén sứ mới chuẩn:” Ta chỉ biết xem bệnh uống rượu, chứ tửu lệnh không thông, mọi người cứ chơi đi, tới phiên ta uống rượu là được.”

Khang Huyền Hồ đã lâng lâng rồi, tiểu cô nương đáng tuổi con mình mà còn chơi trò uống rượu bằng miệng, cười ha hả:” Thế sao được, hôm nay hiền đệ là khách chính mà.”

Ngũ Thư lên tiếng cứu nguy:” Đệ cũng không giỏi món văn vẻ, chúng ta đổi trò khác, vừa dễ chơi vừa không hại não, thế nào?”

“ Thế thì chơi mẫu chiến đi, chắc các huynh đệ ở đây cũng không còn mấy ai đủ kiên nhẫn ngồi ngâm thơ đâu.”

Một lão giả tuổi chắc kém Tả Quý một chút cười dâm ô nói, được đám đông nhao nhao hưởng ứng.

Mẫu chiến chính là hoa quyền, trò chơi giống bao kéo búa vậy, thích hợp không khí bữa tiệc rượu, đơn giản dễ chơi và dễ say ... Chẳng mấy chốc tiếng uống vang lên liên hồi, Tả Thiếu Dương đã người lâng lâng bồng bềnh, đám Điền Phong cũng chẳng khá hơn, từ ôm cô nương thành ngã vào lòng các cô nương rồi.

Mới đầu mọi người nhắm vào Tả Thiếu Dương, uống một lúc, bắt đầu chiến đấu hỗn loạn. Ngũ Thư tay cầm cốc tay cầm bầu rượu, lảo đảo tới bên cạnh Tả Thiếu Dương:” Tả huynh, trong phòng nóng quá, chúng ta ra lan can hóng gió chút đi.”

Bữa tiệc mới bắt đầu, không nên ngồi lỳ uống, rất dễ say, Tả Thiếu Dương đứng dậy, theo hắn ra ngoài hành lang, Ngũ Thư đóng cửa lại, tức thì ngăn cách hẳn với tiếng ồn ào trong phòng.

Tuyết ngừng rơi rồi, gió lạnh thổi qua, thoải mái hơn rất nhiều, Ngũ Thư mời Tả Thiếu Dương một cốc, sau đó chân thành nói:” Lần trước lời Tả huynh làm đệ thức tỉnh, học y phải chắc chắn, từng bước, không hàm hồ, hà hà dù sao đỗ tới cử nhân ở tuổi này là hiếm có lắm rồi, như Khang huynh, thi nửa đời người mới đỗ đạt, nên đệ không dám đòi hỏi nhiều nữa. Thời gian qua ngu đệ khắc khổ học tập, tiếc là không có lương sư, nhiều chỗ không hiểu mà chẳng có ai hỏi, lúc trước ở Long Châu nhận lời theo Tả huynh học tập thì tốt rồi.”

Tả Thiếu Dương nghe hắn nói đã nghiêm túc học tập rồi, lòng cao hứng lắm, nói thật, về sau nghĩ lại, y không hiểu vì sao lúc đó lại dễ dãi nhận lời thi hộ cho tên này. Có lẽ lúc đó mọi chuyện quá thuận lợi chăng, chuyện nhà, chuyện tình cảm với Bạch Chỉ Hàn đều xuôn xẻ, tới Long Châu liền một lúc chữa được hai ca bệnh khó, làm y khó tránh khỏi lâng lâng đắc ý trong lòng. Thế nên làm việc một cách hời hợt dễ dàng như thế. Y cũng có chút háo thắng, muốn thi xem trình độ bản thân ra sao.

Dù thế nào sau đó Tả Thiếu Dương cũng áy náy, nhưng chuyện đã rồi, sửa sai cũng chẳng được, giờ nghe chuyện Ngũ Thư có lòng học tập, sao không vui:” Không sao, sự học không bao giờ là muộn, lời ta vẫn còn đó, Ngũ huynh muốn học, chỉ cần thực tâm muốn học, ta sẽ dạy, biết bao nhiêu dạy bấy nhiêu, quyết không giấu riêng chút nào.”

“ Vậy thì tốt quá.” Ngũ Thư lại mời Tả Thiếu Dương một cốc:” Gần đây đệ nghiên cứu Nội kinh, liên quan tới phù thũng phong độc, thấy không hiểu lắm.”

“ Cái này đơn giản, phong độc công kích biểu bì gây ra phù thũng là vì trúng phong hàn hoặc phong nhiệt của ngoại cảm, phế khí suy giảm, doanh vệ mất cân bằng, phong thủy đấu nhau, tràn ra da, gây phù thũng. Dương tà làm chủ, nên phát ở biểu bì, nhanh chóng lan toàn thân.”

Ngũ Thư làm vẻ mặt rất hiếu học:” Liệu có cách đặc trị nào không? Đệ xem y thư, đa phần hiệu quả chậm chạp, tới khi bệnh nặng gần như vô phương rồi.”

“ Sơ phong lợi thủy ... “ Tả Thiếu Dương còn chút tỉnh táo, Ngũ Thư lần trước cũng thế, làm việc vòng vèo không đủ quang minh chính đại:” Ngươi mời ta tới đây uống rượu vì thỉnh giáo vấn đề này sao? Nếu thế không cần đâu, cứ tới tìm ta, ta sẽ nói cho.”

Ngũ Thư xua tay:” Tả huynh nói câu này coi thường ngu đệ rồi, hôm nay thực lòng muốn mời huynh tới đây vui chơi một hồi, cũng là uống mừng huynh đệ tương phùng. Còn việc thỉnh giáo chỉ là thuận tiện hỏi thôi, nếu liên quan tổ phương trân tàng, tiểu đệ không dám hỏi nữa.”

“ Ta hiểu lầm Ngũ huynh, thứ lỗi, với ta mà nói không có cái gọi là tổ phương trân tàng, y học mà, càng nhiều người biết, càng nhiều bệnh nhân được chữa trị, có điều học y không phải là chuyện học thuộc phương thuốc mà chữa bệnh được, kiến thức không đủ, có phương thuốc trong tay chỉ hại người chứ không phải cứu người. Trị bệnh phải tùy chứng bốc thuốc, không thể cứng nhắc.”

Ngũ Thư chắp tay chân thành nói:” Tả huynh đúng là bậc nhân y, ngu đệ thụ giáo rồi. Ngu đệ tự biết tư chất mình có hạn, không dám học nhiều, nên chọn phong độc phù thũng, chuyên môn nghiên cứu, hi vọng tương lai có thành tựu, thực sự có thể làm lang trung cứu người. Như đệ đã nói, nhà đệ không thiếu tiền, tuyệt đối không vì chút tiền chữa bệnh mà làm liều chữa bệnh cho người ta, chỉ khi nào học thành tài mới dám ra tay, Tả huynh cứ yên tâm.”

“ Vậy thì tốt, nếu thế ta dạy ngươi một phương thuốc dùng được với rất nhiều loại phong độc phù thũng, là phương thuốc cơ bản, từ nó có thể sinh vô vàn biến hóa, gọi là Việt tỳ gia thuật thang.”

Việt tỳ gia thuật thang xuất phát từ y thánh Trương Trọng Cảnh, nhưng do Tạp bệnh luận của ông thất tán, cho nên tới thời Bắc Tống mới được chỉnh lý vào Kim quỹ yếu lược, sơ Đường gần như không ai biết, nếu có thì cũng cất dấu không kém gì báu vật gia truyền.

Tả Thiếu Dương không chỉ nói phương thuốc, còn phân tích tỉ mỉ tại sao phải dùng từng vị thuốc, cùng biến hóa từng loại khi gặp triệu chứng khác nhau, kiên nhẫn trả lời từng thắc mắc của Ngũ Thư.

Khi bọn họ nói chuyện, bên trong tiếp tục chơi hoa quyền, không ai quấy nhiễu, tới khi Ngũ Thư nắm được toàn bộ cách trị bệnh, hớn hở nói:” Đa tạ, Tả huynh chỉ giáo, ngu đệ cả đời không quên.”

Tả Thiếu Dương xua tay:” Không có gì, ta còn ở lại kinh thành một thời gian, chỗ nào không rõ cứ tới hỏi, vào thôi, hơi lạnh rồi.”

Khang Huyền Hồ thấy họ đi vào, nâng cốc rượu lên, lưỡi sắp líu lại:” Ta huynh về rồi, chúng ta gọi vũ cơ tới đi.”

Nghe ông ta gọi Tả Thiếu Dương là Tả huynh cũng biết say cỡ nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận