Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 641: Tiến thoái lưỡng nan.

Đúng lúc Tả Thiếu Dương đang bị đám đồ tử đồ tôn gây khó dễ thì có hỏa kế chạy vội vào hậu đường, nói gấp:" Chân nhân, chưởng quầy, có công công của triều đình tới, nói là có khẩu dụ của hoàng thượng."

" Sư đệ ở đây đợi chút, ta đi tiếp chỉ." Tôn Tư Mạc nói xong sải bước đi ngay:

Mọi người đều không để ý, vì chuyện sư phụ nhận thánh chỉ là hết sức bình thường, nói không chừng là vị hoàng tử, vương gia hay là phi tần nương nương nào đó có bệnh cần sư phụ đi chữa thôi, sự chú ý của họ vẫn tập trung vào Tả Thiếu Dương.

Đặc biệt đôi mắt phượng của Thanh Diệu Tử nhìn Tả Thiếu Dương không chớp, nàng theo học danh sư, trong bối phận chữ Thanh đã vô cùng nổi bật, luôn cho rằng chỉ cần thêm thời gian, thế nào cũng dương danh thiên hạ. Không ngờ hôm nay gặp sư thúc tổ tuổi tác tương đương, nhưng đạo hành cao thâm hơn mình không biết bao nhiêu lần, dù mình tu luyện cả đời cũng không biết có đạt tới cảnh giới đó không? Nghĩ vậy lòng không khỏi nguội lạnh. Nhưng chớp mắt một cái lại nghĩ, Tả Thiếu Dương còn trẻ như thế có thể tu luyện được tới mức này, nói vậy thì mình cũng có thể, tiền đề là được vị sư thúc này chỉ điểm.

Không chỉ nàng, những đệ tự chủ tu đạo thuật cũng nghĩ như thế.

Nói ra thì trừ đệ tử chủ tu y thuật vì chuyện chỉ trích Trương Trọng Cảnh mới có khúc mắc, còn người khác làm khó y một phần là tò mò muốn thăm dò bản lĩnh vị tiểu sư thúc này, số khác tâm lý mất cân bằng khi có một vị sư thúc quá trẻ thôi, hai bên không có thù oán tất nhiên chỉ là gây khó dễ một chút. Như Thủ Hư Tử khi nãy còn làm khó Tả Thiếu Dương, lúc này đã cười nói:" Sư thúc, sư phụ y thuật vang danh tiên hạ, chỉ cần được sư phụ chỉ điểm một chút thôi người cũng có thể thành danh y rồi. Chỉ là sư phụ bận lắm, hiếm có lúc nào nhàn rỗi, nếu sư thúc không chê, đám đệ tử nguyện dốc lòng đem hết kiến thức y thuật kính hiến sư thúc, chỉ mong được sư thúc chỉ bảo cho lối tắt tu luyện đạo thuật."

Thanh Diệu Tử tính cách hơi ngại ngùng, nàng chưa kịp hành động, duyên dáng kêu á một tiếng.

Lời này nói này khiến rất nhiều người giật bắn mình, nhất là vừa rồi những người bị cuốn theo gây khó dễ cho Tả Thiếu Dương, thầm chửi Thủ Hư Tử mặt dày gian manh, không xong rồi, tiểu sư thúc mà ghi thù có phải chết mình không?

Đạo cô Thủ Tĩnh Tử thoáng cái hiểu tính toán của Thủ Hư Tử, gây khó dễ Tả Thiếu Dương cũng là cho y thấy y thuật cao thâm của bọn họ, sau đó là nịnh y dạy đạo thuật, cũng vội nói:" Sư thúc, đệ tử có một cuốn tâm đắc hành y do chính sư phụ truyền thụ, đây là bí tịch bất truyền, chỉ cần sư thúc học được thì giới hạnh lâm kinh thành này, chắc chắn có được một mảnh đất thuộc về mình. Đệ tử nguyện hiếu kính lên sư thúc, mong được sư thúc chỉ điểm tu luyện đạo thuật."

Chân Đoan Tử, đại đồ đệ của Tôn Thủ Nhiên tuy chủ tu y thuật, nhưng đệ tử Tôn Tư Mạc ai không y đạo song tu, tất nhiên cũng thèm khát bí kỹ tu luyện của sư thúc, vội nói:" Sư thúc tổ, trong số mọi người, y thuật của sư phụ đồ tôn mới là cao nhất, sư thúc tổ theo sư phụ học mới là danh sư xuất cao đồ."

Ai ngờ vừa mới dứt lời thì bị xung quanh nhao nhao quát mắng:" Nói linh tinh cái gì thế hả? Tránh sang bên!"

Chân Đoan Tử tỉnh ngộ, câu này nói ngược rồi, sư chất dạy sư thúc, sao có thể nói là danh sư xuất cao đồ chứ, nhưng mà nhất thời không nghĩ được câu nào hay hơn.

Tả Thiếu Dương toát mồ hôi, tình thế thay đổi quá nhanh, đám này vừa rồi ra sức gây khó dễ cho y, thoáng cái biến thành đua nhau lấy lòng, các ngươi bảo sư thúc ta phải làm sao? Ta có đạo thuật gì mà dạy cho các ngươi chứ?

Nếu vừa rồi người thể hiện Thanh khiếu công là Tôn Tư Mạc, đám đồ tử đồ tôn tuy khâm phục, nhưng không tới mức cuồng nhiệt thế này, dù sao sư phụ tu luyện lâu năm rồi, đạo hạnh cao thâm là bình thường. Nhưng Tả Thiếu Dương thì khác, mấu chốt là y quá trẻ, càng những người tu luyện đạo thuật gặp bế tắc không xung phá được càng khao khát.

Thế nhưng sư thúc kia cứ ngồi im, không nói không rằng, hiển nhiên nghĩ điều kiện mình đưa ra chưa đủ hẫp dẫn.

Đột nhiên một thiếu nữ nhân lúc người khác tranh cãi chen lên, tới bên Tả Thiếu Dương thỏ thẻ:" Thái sư thúc tổ, đồ tôn tu luyện phòng trung thuật, vì chưa hôn phối không biết là có hữu ích không, hi hi hi, thái sư thúc tổ đạo hạnh cao thâm, chỉ điểm cho đồ tôn về phòng trung thuật được chăng?"

Người nói là Thanh Mị Tử, tuổi vừa đôi tám, nhưng trời sinh lả lơi, mấy câu này của nàng còn trút vào Mị công, đám lão đạo Tôn Thủ Hành định lực cao thâm còn không sao, chứ đám nam đệ tử trẻ thì mặt đỏ tia tai. Cả Tả Thiếu Dương cũng tâm linh lay động, phát hiện không ổn, ngầm dùng Phản hư thổ nạp công thu nhiếp tâm thần. Công pháp này thu thành có thể kéo dài tuổi thọ, một trong công năng của nó là ổn định tinh thần, chống lại tác động bên ngoài, củng cố tâm trí, thế nhưng Than Mị Tử ởn ên liên tục nhõng nhẽo làm y không cách nào tập trung tinh thần vào công pháp.

Đại đệ tử của Thủ Hư Tử nhìn thấy Tả Thiếu Dương nhắm mắt vận công thì thầm hô hỏng rồi, sư thúc tuy đạo hành cao thâm nhưng còn quá trẻ, làm sao chịu nổi chiêu này, trút nội công vào trong cổ họng, mắng to:" Càn rỡ, làm sao có thể xin sư thúc tổ chỉ điểm ngươi phòng trung thuật, chẳng lẽ ngươi còn muốn cùng sư thúc tổ song tu? Không mau lui ra."

Tiếng quát này tức thì đánh tan Mị công của Thanh Mị Tử, thoáng cái Tả Thiếu Dương thoát khỏi Mị công của Thanh Mị Tử, nhắm mắt ổn định lại tinh thần.

Thủ Tĩnh Tử chủ tu đạo thuật, nói tới y thuật không có chút ưu thế nào so với người khác, trong cuộc tranh giành này đang lâm vào thế yếu, không ngờ Thanh Mị Tử nhanh trí nghĩ ra chiêu như thế, mắt thấy chuyện sắp thành bị phá, tức giận quát:" Ngươi nói thế là ý gì, Thanh Mị Tử có nói là muốn song tu với thái sư thúc tổ không? Nó xin thái sư thúc tổ chỉ điểm đạo thuật có gì không được, chẳng lẽ ngươi có thành kiến với phòng trung thuật?"

Phòng trung thuật là một nội dung không thể không nói tới trong đạo thuật, không chỉ đơn giản dạy người ta hành phòng thế nào, mà còn biến nó thành một loại phương pháp tu luyện.

Trong đạo giáo có rất nhiều bậc đại sư nghiên cứu thuật phòng trung, ví như Trương Đạo Lăng của Ngũ Đấu mễ đạo là chuyên gia lĩnh vực này, sử sách có ghi, ông ta không chỉ truyền thụ cho đồ chúng của mình, còn dùng nó chữa bệnh. Đại sư y học cũng là đạo sĩ trứ danh thời Tấn là Cát Hồng cũng là nhà lý luận lớn về thuật phòng trung. Kiêu hùng Tào Tháo tới Tam Quốc là người si mê phòng trung đạo thuật.

Trong Thiên kim yếu phương của Tôn Tư Mạc có nguyên một chương gọi là "phòng trung bổ ích". Đệ tử của ông đa phần cũng tu luyện thuật này, có điều nó không phải là cách song tu theo lý giải của người thường. Bình thường tu luyện, đệ tử có chỗ nào không hiểu cũng có thể thỉnh giáo sư phụ, không có cấm kỵ.

Đệ tử thuốc nhanh Thủ Tĩnh Tử toàn là đạo cô càng tinh thông đạo này, thế nên lý luận mà nói, nàng thỉnh giáo sư thúc tổ chẳng có gì là sai hết.

Mấy bên tranh cãi không dứt, Tả Thiếu Dương vừa bực mình vừa buồn cười, thầm mắng Tôn Tư Mạc hại mình rồi, y lấy cái gì ra dạy người ta đây?

Đột nhiên y tỉnh ngộ, không xong, bị vị sư huynh đó gài rồi, bây giờ y rơi vào thế cưỡi hổ, có muốn không học đạo thuật cũng không được, nếu không còn mặt mũi nào với đám đồ tử đồ tôn nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận