Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 572: Tên khảo sinh khiến người ta đau đầu. (1)

Thái y lệnh tên là Hà Trạch, một ông già cao gầy khắc khổ, đang ngồi nhà nhã uống trà, nghe vị bác sĩ kia báo cáo việc này, cũng không dám tin, vừa liếc mắt qua một cái, giận tới đập bàn đứng dậy:” Tên cuồng đồ này, sao để cho tham gia khoa cử? Y là ai?”

Mắt liếc qua phần tên "Tả Thiếu Dương?" Tức thì cứng người.

Thời sơ Đường còn chưa dán giấy che tên khảo sinh, chế độ này là do Võ Tắc Thiên sáng tạo ra, cho nên người chấm bài có thể thấy được họ tên, nguyên quán người dự thi.

Toàn bộ thái y thự chỉ có một mình vị thủ trưởng tối cao ông ta là biết Tả Thiếu Dương là do Ngự sử đại phu Đỗ Yêm tiến cử, những người khác không hề hay biết, từ từ ngồi xuống xua tay:” Bài thi này để bản quan xử lý, ông về chấm bài tiếp đi.”

Vị bác sĩ kia vâng một tiếng từ phòng Hà Trạch lui ra, rất tò mò, rốt cuộc người này lai lịch ra sao mà khiến thượng ti giật mình như thế, đứng ở đằng xa nhìn chốc lát, thấy Hà Trạch vội vàng lên xe rời thái y thự.

Hà Trạch lên xe ngựa tới phủ thượng dược phụng ngự Hách Hải.

Thượng dược phụng ngự là lãnh đạo tối cao của tất cả y quan, nói cách khác về mặt lý luận đó là chức vị tối cao mà y quan có thể vươn tới, chính ngũ phẩm, phụ trách ngự dược của đế vương, là ngự y thiếp thân của hoàng đế.

Thông thường mà nói chấm thi y khảo, sắp xếp thứ hạng đều do thái y thự quyết định, thượng dược phụng ngự xem qua rồi phê mang tính tượng trưng đưa lên lại bộ công bố, dù sao ông ta đâu có nhiều tinh lực chấm bài như thế, khi nào có vấn đề mới tới chỗ ông ta.

Nên Hách Hải thấy Hà Trạch đang giám sát chấm thi mà lại tìm tới mình thì biết chuyện này không hay rồi.

Quả nhiên Hách Hải xem xong mặt nhăn như khỉ ăn ớt, thái độ giống hệt Hà Trạch khi nãy, đứng dậy đập bàn chửi bới:” Khốn kiếp, cái thứ cuồng vọng này nếu đỗ đạt, thì thái y thự làm sao dám ngẩng mặt nhìn tiền nhân.”

“ Vâng vâng, cho nên ti chức mới mang tới nhờ đại nhân định đoạt.”

“ Có gì mà phải định đoạt, thứ cuồng đồ này chưa xé toạc bài thi của y ra là may rồi.”

“ Nhưng ...” Hà Trạch cười khổ:” Y lại là người Đỗ đại nhân đảm bảo tiến cử, chúng ta không thể không cân nhắc tới thể diện Đỗ đại nhân được.”

“ Đỗ đại nhân nào?” Hách Hải nheo mắt hỏi:

" Ngự sử đại phu." Hà Trạch vừa nói ra một cái quả nhiên Hách Hải khựng người xoa cái đầu trọc không nói lên lời, ông ta thuận thế nói tiếp:" Hay là đại nhân đi xin ý kiến của Đỗ đại nhân rồi hẵng quyết?"

Hách Hải trừng đôi mắt cá lên:" Ông làm vậy không phải khiến Đỗ đại nhân khó xử à? Chúng ta cầm bài thi này đi tìm ông ấy, để ông ấy định đoạt, riêng xem bài thi, vậy dứt khoát không thể đỗ, ông muốn Đỗ đại nhân phải quyết định thế nào? Nói đỗ, bài thi này sao mà đỗ được? Nói không đỗ, khác nào Đỗ đại nhân tự vả mặt mình?"

Hà Trạch suy nghĩ không thấu đáo, nghe vậy hơi hoảng:" Vậy thì phải làm sao?"

" Đỗ đại nhân có nói để tên họ Tả này làm trạng nguyên không?"

" Cái đó thì không ạ."

" Vậy có nói đưa y vào tam đỉnh giáp không?"

" Cũng không ạ."

" Thế ông ấy có công khai nói khảo sinh này do ông ấy tiến cử không?"

" Chỉ một mình hạ quan biết thôi."

Một loạt câu hỏi của Hách Hải làm Hà Trạch mắt sáng lên, ông ta đã nghĩ ra phương án xử lý, đó là để Tả Thiếu Dương đỗ, nhưng thứ hạng thì xếp phía sau, ở vị trí không gây chú ý, như thế thì cũng sẽ không ai để ý tới bài thi có thành tích tầm thường thế làm gì, vậy là có thể ăn nói với Đỗ đại nhân. Sau này tìm cơ hội báo lên Đỗ đại nhân, để ngài ấy biết nguồn cơn, vậy là vẹn cả đôi đường rồi.

Đây là loại chuyện chỉ có thể làm chứ không thể nói, Hà Trạch chắp tay tạ ơn, đứng dậy thi lễ cáo từ đi về.

Sau khi Hà Trạch đi, gương mặt Hách Hải tức thì thay đổi hẳn, từ từ ngồi xuống, nói tới Đỗ Yêm, thì đó là một con sói, cả kinh thành bây giờ không mấy ai không kiềng sợ người này. Thời gian trước đó không lâu Đỗ Yêm còn giả chết, đợi cho kẻ thù thò mặt ra rồi quơ hết một mẻ, mấy chục quan viên vào nhà lao ăn Tết.

Cầm bài thi lên, lần này nhìn sang phần ghi tên, Tả Thiếu Dương, hử? Nguyên quán Hợp Châu, tuổi 25, chính là y rồi, khuôn mặt Hách Hải từ dãn dần ra, biến thành nụ cười bí hiểm, suy nghĩ một lúc, ngồi kiệu tới nhà Vu lão thái y.

Ông ta là thường khách Vu gia, căn bản không cần đưa thiếp thông báo, kiệu đi thẳng tới trước nghi môn của nội trạch mới dừng lại.

Một lúc sau Vu lão thái y được Vu đại phu dìu ra, tay run run, chân chập chững đi từng bước như trẻ mới tập đi.

Hách Hải nhìn cảnh đó mà xót xa:” Vu huynh sức khỏe thế nào rồi?”

“ Đa tạ Hách đại nhân quan tâm, không đáng lo, chỉ là tâm bệnh thôi.” Vu lão thái y nói xong ho khù khụ:” Chúng ta vào nhà nói chuyện.”

Vào hoa sảnh ấm áp, vừa ngồi xuống Hách Hải hơi nhoài người tới:” Vu huynh, đệ mang tới cho huynh một tin mừng đây, tên tiểu tử Tả Thiếu Dương đúng là tham gia y cử rồi, hơn nữa tưởng rằng mình được Đỗ đại nhân chống lưng, không coi ai ra gì, chỉ trích Thương hàn luận của y thánh là sai lầm.”

Vu lão thái y kinh ngạc:” Không thể nào, tên tiểu tử đó được Cù đại nhân đảm bảo đấy, lại được Triệu vương tán thưởng, gia tài cũng không tệ, nếu chẳng phải như thế thì trước kia lão ca cũng không đồng ý gả tôn nữ cho y. Thế nhưng nói gì thì cũng là xuất thân châu huyện sao làm chuyện cuồng vọng như thế?

“ Tận mắt đệ nhìn thấy bài thi của y mà, đại khái thế này, y nói Bạch hổ thang trị chứng thương hàn ngoài nhiệt, trong nhiệt, chứ không phải ngoài nhiệt, trong hàn như điều một bảy sáu của Thương hàn luận viết. Lão huynh nghe đi, chẳng phải ỷ vào có chỗ dựa mà ngông cuồng không coi ai ra gì nữa hay sao, dù có Đỗ đại nhân bảo đảm, đệ cũng có thể đánh trượt y mà không ai có thể nói được gì. Như thế lại có thể giúp Vu gia xả mối hận này.” Thái độ Hách Hải hoàn toàn khác khi nói chuyện với Hà Trạch, như là con người khác vậy:

Hách Hải là ngự y bên cạnh hoàng đế, dù phẩm cấp và quyền lực không cách nào so sánh với Đỗ Yêm, nhưng ông ta chẳng sợ, chỉ cần không phạm sai lầm khi chăm sóc hoàng đế thì chẳng ai làm gì nổi ông ta, huống hồ nếu không phải oán thù không thể cởi bỏ, ai đi gây sự với một ngự y làm gì, lúc mình cần tới thì sao? Y giả quyền lực không cao, nhưng địa vị rất đặc thù.

(*) Hà y lệnh, lẽ nào là Lão Hà nhà phường Tấn Xương chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận