Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 684: Tá túc đại đường. (1)

Xe ngựa đỗ lại trong sân lớn nha môn, tạo đãi dẫn mọi người tới hoa sảnh, tự có phó tòng mang trà thơm lên.

Rất nhanh ti binh tới nơi, là đại hán thô kệch, mặt mày bặm trợn, giọng rất to, vừa vang vừa khỏe, vừa qua cửa đã nói oang oang:" Xin hỏi ai là triều tán đại phu Tả đại nhân?"

Hắn hỏi câu này vì đoàn người Tả Thiếu Dương rất kỳ quái, một lão giả lớn tuổi nhất lại không có khí chất người làm quan, một người trung nghiêm nghị, nhưng không ngồi ở chủ vị, rõ ràng thân phận chưa đủ? Một người trẻ tuổi khí chất không tầm thường lại mặc đạo bào, một người trẻ tuổi khác có vẻ hòa nhã. Trông ai cũng giống, ai cũng không giống vị triều tán đại phu kia. Ba tiểu cô nương sắc nước hương trời càng không phải nói, nữ quyến quan gia, không dám nhìn nhiều.

Tả Thiếu Dương đứng lên chắp tay:" Chính là ta, có phải là ti binh đại nhân đấy không?"

Đại hán vội khom người thi lễ:" Không dám nhận, chính là ti chức. Vừa rồi ti chức có nghe tạo đãi nói đại nhân muốn ở khách sạn, nhưng không có thượng phòng. Đại nhân cứ yên tâm, ti chức cho người đi thăm dò rồi, sẽ có câu trả lời ngay thôi, chư vị đợi một chút."

Mọi người nhe vậy thì yên tâm ngồi xuống trò chuyện, Tả Thiếu Dương trước tiên giới thiệu Tôn Tư Mạc, không ngờ ti binh ở nơi này mà cũng từng nghe tới danh tiếng của ông, vẻ mặt kính phục, đứng lên liên tục chắp tay vái lần nữa.

Tiếp đó Tả Thiếu Dương lại nói mục đích tới đây của mình là tìm hiểu và lập chi nhánh y quán Xích Cước, ti binh mừng lắm, liên tục nói, thứ sử đại nhân biết tin nhất định sẽ rất cao hứng.

Tả Thiếu Dương tới đây chẳng phải để đám quan lại cao hứng, nhưng không sửa lời hắn, vì đám quan phụ mẫu đó không ích lợi gì thì cũng đừng mong họ tích cực hỗ trợ, vì bách tính phục vụ ấy à, nghìn năm sau thì cũng chỉ là câu khẩu hiệu nói cho hay thôi. Y lại hỏi tới chuyện phong tục tập quán, thói quen sinh hoạt bách tính Cù Châu, bao gồm cả nông canh thuế thu. Vị ti binh đó chẳng giỏi ăn nói, hỏi câu nào hắn trả lời câu đó, nhiều chuyện hắn còn chẳng trả lời được. Chuyện này cũng bình thường, có câu cách nghề như cách núi, ti binh không am hiểu kinh tế là bình thường.

Mới đầu vị ti binh này có chút căng thẳng, dù sao hắn là một tiểu lại không có phẩm cấp, người ta thì là triều tán đại phu tòng ngũ phẩm, còn ở kinh thành tới, với hắn đó là chức quan lớn lắm rồi, nên hết sức câu nệ. Tới sau này thấy Tả Thiếu Dương rất ôn hòa, nói toàn chuyện vụn vặt cho nên dần thả lỏng phụ họa. Dần dần hắn càng lúc càng thoải mái hơn, còn hớn hở kể chuyện dẫn quân đi tiễu phỉ. Tả Thiếu Dương lấy làm lạ, hỏi nơi này còn thổ phỉ à? Ti binh trả lời Cù Châu nhiều rừng núi, năm xưa chinh chiến liên miên, nhiều người biến thành thảo khấu, toàn là nhóm cường đạo nhỏ thôi, chưa từng nghe nói tới có phỉ loạn nào lớn.

Trong lúc họ trò chuyện thì tạo đãi sai đi đã quay về, liên tục xin lỗi, nói khách sạn đúng là đã hết phòng rồi, cũng không cách nào dồn phòng được, bỏ tiền nhiều hơn bọn họ cũng không chịu, hắn lại không dám ép người ta, cho nên chạy về bẩm báo.

Ti binh lớn tiếng mắng:" Đúng là đám giá áo túi cơm, chút chuyện nhỏ như thế thôi mà không làm được."

Tả Thiếu Dương gạt đi:" Không trách hắn được, bọn ta tới sau, không còn phòng để ở thì đành chịu thôi, lý nào ép người khác nhường chỗ được."

" Đại nhân, thật có lỗi quá." Ti binh chắp tay biểu thị xin lỗi, ngần ngừ hồi lâu mới đánh bạo nói:" Bây giờ khách sạn không còn phòng nữa, trời cũng đã muộn rồi, nếu đại nhân và các vị không chê, có thể ở lại đại đường nha môn. Ti chức sẽ sai người tới kho lấy chăn đệm ra, đại nhân cứ yên tâm, đều là đồ mới cả, sau đó dùng bình phong ngăn cách tạm. Ti chức sẽ đi thông báo cho tất cả khách sạn trong thành, một khi có thượng phòng là lập tức giữ lại, nha môn đặt trước, không cho người khác thuê. Không biết ý đại nhân thế nào?"

Tả Thiếu Dương thương lượng với Tôn Tư Mạc, Thủ Thông Tử, đều không thấy có vấn đề, trong đoàn bọn họ có nữ giới, không thể nào ngủ ở phòng chung của khách sạn được, chẳng bằng ngủ ở đại đường nha môn.

Thời đó một khi rời nhà đi xa, không thể chắc chắn lúc nào cũng có khách sạn mà ở, xin tá túc nhà dân, thậm chí dựng lều ngủ lại ngoài đồng hoang đều là chuẩn bị tâm lý, chính bọn họ mấy hôm trước thôi cũng phải ngủ trong hang. Hiện là cuối mùa hè rồi, thời tiết còn nóng bức, ngủ ở đại đường không lo chuyện ngự hàn, như thế chỉ cần có chỗ che mưa là đủ, không đòi hỏi gì thêm, nên bảo ti binh dẫn họ tới đại đường.

Cổ nhân đều chú ý " quan bất tu nha", tức là người làm quan không tu sửa nha môn, một là triều đình không có thứ kinh phí chuyên môn giành tu sửa nha môn, muốn làm phải tự móc túi mà làm. Mà bỏ tiền tu sửa thì dễ mang tiếng là không chịu được thanh bần, ham hưởng thụ, nên một khi quan nha còn dùng tạm được là không sửa.

Quan nha Cù Châu được xây dựng vào triều Tùy, sau khi Đại Đường lập quốc vẫn chinh chiến không ngừng, làm gì còn rảnh chú ý tới tu sửa lại nha môn chứ, vì thế nha môn đa phần là cũ kỹ.

Dù là vậy bọn họ không ngờ là cái nha môn này lại cũ đến thế, còn bị dột nữa, không biết nước ở đâu nhỏ xuống mà thành một vũng, chảy về phía tây. Cái bàn dài trong đại đường phủ bụi, xem ra lâu lắm rồi không thăng đường, hai tấm biển "tránh đường" , " yên lặng" tì ném một bên xiêu vẹo, thủy hỏa côn không cắm trên giá mà tùy tiện để thành đống như củi. Ti binh đá đít tạo đãi một cái, tạo đãi mới sực nhớ ra chạy tới dọn dẹp qua loa.

Lúc này trời đã tối hẳn, tạo đãi đốt hai ngọn đèn tù mù, mang ra mười mấy bộ chăn đệm trải ở chỗ khô ráo, số chăn đệm này đều có mùi mốc, xem ra để ở kho không dùng thời gian dài. Mai vũ ở Giang Nam rất dài, có khi một hai tháng không thấy ánh nắng không phải chuyện lạ, quần áo không thể đem ra phơi, tất nhiên thường có mùi hôi, sờ một cái thấy mịn như là sờ lên lớp rêu vậy, làm người ta sởn gai ốc. Mùa mưa là thế đấy, cái gì cũng ẩm thấp, khó chịu vô cùng.

Tất nhiên là nhà có điều kiện có thể đốt bếp phơi khô đồ, rồi cầu kỳ hơn thì xông hương, nhưng nha môn thì lấy đâu ra điều kiện đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận