Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 731: Đại náo y quán.

Hỏa kế nghe một cái là biết ngay người hiểu thuốc rồi, có chút hoảng sợ, làm sao có thể đám dân đen này biết chữ, biết cả thuốc nữa à? Nhưng nhìn kỹ lại thì chỉ thấy một tên ăn mày bẩn thỉu, liền vững lòng trở lại:" Ngươi nói cái gì, bốc sai cái gì? Muốn gây chuyện đấy à? Cho ngươi một miếng cơm để ăn, ngươi còn lải nhải, muốn nhân sâm à? Đái một bãi soi cái mặt ngươi vào xem xem bản thân là ai? Loại như ngươi mà đòi nhân sâm à? Đi ra khỏi đây rẽ phải, trăm bước có cái nhà xí, ở đó nói không chừng có nhân sâm người ta ỉa ra đấy! Cút xéo!"

Thái độ tên hỏa kế vô cùng ác liệt, đây chính là y quán mình lập ra để giúp đỡ người nghèo đấy à? Biến thành cái thứ gì thế này, Tả Thiếu Dương rốt cuộc không nhịn được nữa, tay vỗ sầm lên bàn, khiến tên hỏa kế giật bắn mình, những người trong phòng đều nghe thấy tiếng động đó, quay sang nhìn.

" Gọi chưởng quầy các ngươi tới đây."

Tên hỏa kế bị khí thế của Tả Thiếp Dương làm khiếp đảm, lùi lại mấy bước liền, lưng va phải tủ thuốc mới thôi.

Đại phu vừa rồi khám bệnh cho Tả Thiếu Dương sớm chướng mắt với y, giờ thấy y kiếm chuyện, đứng bật dậy quát:" Này, thằng ăn mày đâu ra thế? Tới đây làm càn à? Người đâu? Đánh đuổi nó ra ngoài."

" Vâng!" Mấy tên hỏa kế duy trì trật tự bên ngoài sắn tay áo xông vào:

" Thằng tiểu tử kia, muốn chết phải không?"

" Nhiều lời làm gì, đánh chết luôn đi!"

Hay lắm, hay lắm, nơi này là y quán hay là ổ phỉ đây, lại còn có loại người này, cơn giận của Tả Thiếu Dương đã bốc lên tới đỉnh điểm, tóm ngay lấy cái ghế tròn cao ở bên cạnh tủ thuốc, quát một tiếng lớn, đập túi bụi vào đám hỏa kế đang xông tới.

Mấy tên hỏa kế này chẳng phải người luyện võ, chỉ là loại có chút sức lực ỷ mạnh hiếp yếu thôi, nếu đánh nhau sống chết, chưa chắc Tả Thiếu Dương làm gì được chúng, nhưng lúc này đây thấy y lên cơn điên, chúng không dám đối đầu, xô đẩy người khác cướp đường mà chạy, kêu la oai oái.

Tên đại phu gọi người tới không kịp chạy, nơi này quá chật chội, quá đông, trong lúc luống cuống vấp ghế ngã lăn quay. Tả Thiếu Dương xông tới, chân đá liên hồi, hắn ôm đầu ngồi xuống đất la hét, tên hỏa kế bốc thuốc thấy vậy định xông tới cứu người, lấy cái cân thuốc định đập từ phía sau. Tả Thiếu Dương phát hiện, xoay người ném ghé vèo một phát, ghế sượt qua mặt, đập rầm vào tủ thuốc, tên hỏa kế sờ cái tai rát như sắt nung, sợ đái ra quần.

Thoáng sững sờ, đại đường hỗn loạn, người người la hét nhau bỏ chạy như ruồi không đầu, người nọ đâm người kia, ngã dồn thành cục, đội ngũ xếp hàng thấy thế chạy hết đi.

" Dừng tay! Ngươi có biết đây là đâu không mà dám làn càn? Muốn chết à?" Có mấy tên hỏa kế to gan hơn cũng cầm lấy ghế, bảo vệ đám đại phu lùi lại sát tường, miệng quát tháo nhưng không ai dám xông lên:

Cả y quán lúc này như bị bão quét qua, bàn ghế đổ vỡ, một đống giày dép rơi vương vãi, vài tên hỏa kế trúng đòn lăn lộn trên mặt đất kêu la. Tả Thiếu Dương càng đánh càng điên cuồng, rống lên:" Mã Chu, Khâu Nhất Hồ! Hai tên khốn kiếp các ngươi mau xéo ra đây gặp ta."

Mọi người nghe thấy Tả Thiếu Dương gọi thẳng tên húy của phó hội trưởng và chưởng quầy, còn bảo ra gặp mình, rốt cuộc có vài người ý thức được tên ăn mày này có lai lịch, không dám quát tháo nữa, ra sức lùi về phía hậu viện muốn chặn cổng ngăn tên điên.

Đang náo loạn thì có người quát:" Ai, kẻ nào đang làm loạn ở đây?"

Đám hỏa kế nghe thấy vội tách ra, chỉ thấy một lão giả mặc áo gấm, lưng hơi cỏng, đôi mắt âm u, chính là bảng nhãn y cử năm nay, được Tả Thiếu Dương bổ nhiệm làm chưởng quầy tổng y quán, Khâu Nhất Hồ.

Khâu Nhất Hồ tất nhiên không nhận ra được Tả Thiếu Dương bôi mặt lem nhem, nghiêm giọng quát:" Ngươi là ai? Muốn làm cái gì?"

Tả Thiếu Dương lấy ngay một cái ghế bên cạnh ném thẳng tới trước mặt Khâu Nhất Hồ, chát một tiếng, cái ghế vỡ thành mấy mảnh. Khâu Nhất Hồ đang uy phong quát thảo phải nhảy dựng lên né tránh mấy mảnh vỡ, một cái kịp sượt qua mặt để lại vết xước nhỏ, tuy không cả chảy máu đủ khiến ông ta run rẩy:" Ngươi, ngươi ... Thằng điên này ..."

" Đúng, lão tử điên đấy! ... Bị đám khốn kiếp các ngươi ép điên đấy." Tả Thiếu Dương túm tóc búi lại sau đầu, lấy ấm trà trên bàn của tên đại phu nào đó rửa mặt, mau chóng lộ ra khuôn mặt thật:" Khâu Nhất Hồ, nhìn xem ta là ai?"

Tuy Tả Thiếu Dương đen đi không ít, ăn mặc vẫn rách rưới, Khâu Nhất Hồ vẫn nhận ra ngay, người run lên:" Hội trưởng, ngài là Tả hội trưởng!"

" Chính là ta!"

" Tả niên huynh! Làm sao ... Làm sao lại ăn mặt như thế này chứ?"

" Nếu không ăn mặc thế này thì làm sao biết được chuyện hay ho các ngươi làm?"

" Hội trưởng bớt giận, cho Nhất Hồ bẩm báo sau ..." Khâu Nhất Hồ luống cuống, thấy đám xung quanh còn ngơ ngác, mắng:" Đây là hội trưởng của Y quán Xích Cước chúng ta, còn không mau bỏ vũ khí xuống ..."

Là hội trưởng đấy à? Mấy tên hỏa kế vừa rồi hung hăng nhất sợ không nói thành lời, ghế rời tay rơi xuống đất, một đám đại phu quỳ sụp xuống khấu đầu:" Tiểu nhân có mắt không mắt không tròng, xin hội trưởng đại nhân thứ tội."

Tên hỏa kế bốc thuốc chửi Tả Thiếu Dương mặt mày như gặp phải ma, lảo đảo lùi lại, nhưng phía sau đầy người, toàn thân hắn run lên bần bật, òa khóc tát bản thân lia lịa.

Đại phu khám bệnh cho Tả Thiếu Dương dập đầu liên hồi, chắp tay nói:" Xin, xin lỗi hội trưởng đại nhân, tiểu nhân, tiểu nhân không biết là ngài, xúc phạm ngại, tiểu nhân đáng chết."

Tả Thiếu Dương lạnh lùng hỏi:" Ta hỏi ngươi, vừa rồi ngươi kê cho ta phương thuốc gì?"

" Là, là toàn phúc đại giả thang ạ."

" Thuốc đó chữa bệnh gì?"

" Chữa, chữa dạ dày hư nhược ạ."

" Vậy ta nói ta bị đau tim, ngươi lại cho ta thuốc chữa dạ dày là sao?"

Đại phu đó nhìn Khâu Nhất Hồ cầu cứu, thấy ông ta quay đầu đi, chỉ biết kêu to:" Tiểu nhân đáng chết."

Loại súc sinh này là thứ Tả Thiếu Dương căm ghét nhất trên đời:" Nếu ta có bệnh thật, hành vi kê đơn bừa bãi này của ngươi không phải là giết người sao?"

Đại phu đó dập đầu lia lịa:" Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết, xin hội trưởng đại nhân thứ tội."
Bạn cần đăng nhập để bình luận