Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 315: Lòng tốt gây họa.

Ba chủ tớ đồng tâm hiệp lực, rốt cuộc trước khi trời tối đã nấu xong một nồi cháo thật lớn và nồi cháo nhỏ, cháo loãng thì ba phần gạo bảy phần rau, còn cháo thường dùng cấp cứu thì mỗi thứ một nửa. Nếu theo kế hoạch cho mỗi người một bát thì phải đủ cho khoảng bảy tám chục người cần cấp cứu, hai trăm người đói.

Trong tính toán cô tiểu thư ngây thơ đó thì đã rất nhiều rồi, đôi nam bộc nha hoàn kia tuy là hạ nhân, cha mẹ họ là hạ nhân sinh ra họ trong phủ, thế nên từ nhỏ cũng sống trong nhà phú quý nào có biết gì cuộc sống khó khăn ngoài kia.

Cả ba ăn mặc kiểu nam trang, lấy khăn che mặt, tâm tình đều rất hồi hộp, cảm giác sắp tham gia một việc vô cùng thú vị đặc sắc.

Sau khi được Hà Tử ra dấu hiệu an toàn, Vượng Tài hì hục đẩy xe cháo ra khỏi cửa sau, cách thật xa nhà tránh gặp phải quen, đẩy xe tới ngõ khá nhiều nạn dân. Thiếu nữ đứng trên xe cầm cái thìa lớn gõ cồm cộp, hào hứng hô lớn:” Phát cháo, phát cháo đây ... Muốn lĩnh cháo mời xếp hàng, mỗi người một bát, không được lấy nhiều.”

Nạn dân ngẩn cả người, không dám tin có người phát cháo cứu tế, tới gần ngửi thấy mùi cháo thơm nức, tức thì tinh thần phấn chấn, bò dậy tràn tới, ai nấy giơ cao bát cháo.

“ Dừng lại, dừng lại, xếp hàng, xếp hàng đi, ai cũng có ...”

Thiếu nữ hét lớn yêu cầu họ xếp hàng, Vượng Tài cũng giang tay bước lên ngăn cản, nhưng trời chập choạng tối, lại ngửi thấy mùi thức ăn, nạn dân thì đã đói tới mờ cả mắt rồi, còn ai đủ kiên nhẫn xếp hàng nữa. Hơn nữa nhìn là biết, nồi cháo bé tẹo kia không đủ được, chậm chân có mà hết à, thế là ùa cả tới như ong vỡ tổ, vây kín lấy chiếc xe, trước mắt đều là những ánh mắt đói khát giơ cao những cái bát sứt mẻ.

Nạn dân ở nơi khác nghe tin cũng tràn tới, ba chủ tớ họ hét khản cả họng không ích gì, đoán người cứ thế chen lấn xô đẩy nhau không dứt.

Tình huống không ngờ tới xảy ra, ngay cả người đói tới nằm bẹp dưới đất không dậy nổi, nghe thấy phát cháo không ngờ loạng choạng đứng lên được, cầm lấy bát chạy về phía xe cháo.

Thế là nạn dân ở ngõ trước ngõ sau đều tới, nhanh chóng vây kín bốn xung quanh.

Thiếu nữ bấy giờ mới nhận ra, mình suy nghĩ quá đơn giản rồi, giống như dê non rơi vào giữa bầy sói đói, sợ tới mặt cắt không còn giọt máu, Hà Tử thì bật khóc, Vượng Tài ỷ vào tấm thân vạm vỡ dốc sức ngăn cản, song cũng không cầm cự được bao lâu.

Quân sĩ và bộ khoái nha môn đi tuần gần đó phát hiện ra điều bất thường, vội vàng chạy tới, song so với số lượng nạn dân thì họ như thuyền nhỏ giữa đại dương, không dám tới can thiệp, sai người đi gọi cứu viện, còn mình ở lại vòng ngoài nóng lòng theo dõi diễn biến.

Thiếu nữ nhìn đằng xa nạn dân còn dồn tới, kéo nha hoàn Hà Tử lên xe, chân đá Vượng Tài:” Đi thôi, không làm gì được nữa rồi.”

Vượng Tài không ngăn cản người tới xin cháo nữa chuyển sang mở đường thoát thân, nỗ lực đẩy đám người chen tới, bảo vệ hai nữ tử sau lưng, nhưng đẩy được người này thì người khác chen tới lấp chỗ, không sao thoát ra được, thành ra không nhúc nhích được chút nào.

Thất phu vô tội, mang ngọc có tội.

Thiếu nữ cấp sinh trí, hét lên:” Ném thùng cháo đi.”

Vượng Tài sực tình, mục tiêu của nạn dân là cháo chứ không phải bọn họ, lúc này còn nhớ gì tới cháo dùng để cứu tế, cứu mạng bản thân quan trọng hơn, cái thùng lớn thì chịu rồi, còn cái thùng cháo nhỏ, hắn vận hết sức bình sinh, ôm cái thùng ném mạnh đi, miệng hét lớn:” Tới đó mà lấy cháo.”

Thùng cháo vẽ vòng cung bay đi, cháo trong thùng bắn vương vãi khắp nơi, rơi vào giữa đám đông, chẳng biết có trúng ai không, thùng có vỡ không, còn chút cháo nào trong đó không, song hiệu quả tương đối rõ ràng, những nạn dân ở một đầu tụ vào chỗ đó.

Có điều tình hình cũng không cải thiện được là bao.

Hai người Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan cũng vừa từ nhà Triệu Tam Nương trở về, chợt nghe thấy có người hô phát cháo, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó nhìn thấy có ba người đẩy cái xe bên trên là thùng gỗ lớn, chẳng những không vui mừng mà đều nhìn nhau sợ hãi.

Tả Thiếu Dương chạy tới ngăn cản ba người kia làm chuyện ngu ngốc, cứu tế bây giờ không phải chuyện đơn giản, cần tổ chức binh lính hoặc sai dịch duy trì trật tự, nếu không dẫn dễ lòng tốt mà sinh họa. Có điều từ chỗ y đến chỗ phát cháo khá xa, chưa đi được nửa đường thì cái xe kia đã bị đám đông nhấn chìm, chỉ thấy người trên xe ra sức hò hét nhưng không ích gì, y cũng không dám tiến lên nữa, bằng sức của y và Miêu Bội Lan không cứu được người có khi bản thân cũng rơi vào nguy hiểm.

Tạm thời chuyện chưa quá tệ, nạn dân chen nhau xin cháo, không ai cướp bóc, thế nhưng chỉ cần một kẻ quá khích thấy người khác có mà mình chưa có, tự ý lên lấy cháo, hoặc là cướp của người bên cạnh là sẽ xảy ra vấn đề. Bởi ai cũng thấy, thùng cháo tuy lớn, song không đủ đáp ứng số nạn dân đông gấp năm gấp sáu lần thế này. Cứ cho là có thể thuận lợi phát hết cháo đi, đến khi tuyên bố cháo đã phát xong thì thảm họa cũng xảy ra, Tả Thiếu Dương tận mắt chứng kiến rồi.

Tả Thiếu Dương lòng như lửa đốt, không chỉ lo cho người phát cháo, còn sợ xảy ra sự kiện chân lấn dẫm đạp, phải nhanh chóng phân tán đám đông, chợt thấy mấy người nha môn cũng đứng cách đó không xa lo lắng nhìn đám đông, chạy tới bảo họ:” Mọi người chia nhau ra mấy hướng khác, hô phát cháo để họ tản ra.”

Kế điệu hổ ly sơn này rất hay, mấy sai dịch không chút chậm trễ chia nhau ra các phía hành động, Miêu Bội Lan cũng nói:” Đầu kia để cho muội.”

Nói xong nàng thoăn thoắt trèo lên mái nhà, chạy về phía ngõ đối diện.

Tả Thiếu Dương cũng chạy vào cái ngõ gần đó, đợi thêm một lúc, đoán chừng mấy người kia cũng vào vị trí rồi, liền hít một hơi dốc sức hô lớn:” Phát cháo, phát cháo đây, mau tới lĩnh cháo đi! Xếp hàng, xếp hàng, ai xếp hàng mới được lĩnh cháo, không xếp hàng không có.”

Hô liền một lúc ba lượt, sau đó không cần biết hiệu quả thế nào, chạy khỏi ngõ, hướng về phía xe phát cháo, quả nhiên đám đông thấy phía trước quá đông, phía sau lại có người hô phát cháo, tuy không nhìn thấy chỗ phát cháo đâu vẫn vội vàng quay lại, sợ chậm chân thì hết thế là chẳng suy nghĩ gì cắm đầu chạy về phía đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận