Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 769: Không chữa.

Từ xa nghe thấy tiếng kèn trống, giờ Tả Thiếu Dương biết rồi, hiện khu giam giữ này chỉ có mình y thôi, thế nên chắc chắn là vì mình mà tới chứ chẳng phải ai khác, chỉnh trang lại y phục cho đàng hoàng, trang phục do Bạch Chỉ Hàn làm rất đẹp, nào giống tù phạm, dáng vẻ đường đường như công tử thế gia.

La công công thấy Tả Thiếu Dương đứng ngoài cửa, từ xa đã cất giọng choe chóe:" Tả đại nhân, ha ha ha, lâu không gặp vẫn khỏe chứ?"

Tả Thiếu Dương bình thản nói:" Không dám nhận, Tả mỗ giờ không quan không chức chỉ là một thảo dân thôi."

" Tả đại nhân khiêm tốn rồi, cha gia phụng khẩu dụ hoàng thượng, tới đưa cơm Tất Niên cho ngài." La công công vỗ tay, phía sau có mười mấy thái giám bê hộp đỏ, còn có vò rượu lớn, nối nhau đi vào tiểu viện tử, đặt ở hành lang, chỉ cơm nước bọn họ đang ăn dang dở :" Thứ cơm nước tầm thường này sao ăn được, bỏ đi, bỏ đi."

Trang lao đầu vội vàng sai mấy tên cấm tốt khiêng cả bàn ăn đi, mang chiếc bàn lớn vào, Tả Thiếu Dương chỉ đứng nhìn, không nói không rằng, kệ họ làm gì thì làm.

La công công nhíu mày:" Mùa đông thế này sao bày tiệc rượu trong sân, không có phòng à?"

Trang lao đầu cười nịnh:" Công công, viện tử chuyên môn thiết kế như thế, không có đại sảnh, chỉ có phòng ngủ, thư phòng, bếp và kho thôi."

" Sao không bày trong thư phòng?"

" Dạ thư phòng nhường cho nhi tử Đỗ đại nhân rồi, Đỗ công tử mắc thi chú, Tả đại nhân nói sẽ lan truyền, nên phải cách ly."

La công công đương nhiên biết hết, chẳng qua là cố tình dẫn câu chuyện tới đề tài này thôi, gật gù nói:" Cha gia nghe nói rồi, Tả đại nhân, đa tạ ngài chiếu cố Đỗ công tử, đây đúng là phúc khí."

Tả Thiếu Dương vẫn trả lời không nóng không lạnh, vô cớ lấy lòng không trộm cũng cướp, mèo khóc chuột làm gì có chuyện tốt:" Trước khi Đỗ tướng ra đi, ta đã hứa chữa khỏi bệnh cho phu nhân và nhi tử, và phó nhân của ông ấy. Đáng tiếc Đỗ phu nhân không qua được, đám phó nhân trong Đỗ phủ thì coi ta như kẻ thù, muốn giết ta, chỉ có đứa bé này nghe lời cha nó để cho ta chữa bệnh, nên ta chữa cho nó."

" Ài, những kẻ lấy ân báo oán, không cần để ý." La công công phụ họa, rồi lại cảm thán:" Cha gia còn nghe nói ngày tổ chức tang lễ cho Đỗ tướng, ngài từng cảnh báo mọi người rời đi tránh truyền nhiễm, nhưng đám người Vu lão thái y lại khẳng định là không sao, thi thể đã nhập quan, không truyền bệnh được. Kết quả rất nhiều người bị nhiễm bệnh trong đó có cả trọng thần triều đình, hoàng thượng biết chuyện gọi Vũ lão thái y tới mắng chửi. Đồng thời cảm khái đại nhân y thuật cao minh, tiếc là phạm tội lớn, hoàng thượng tuy không thể miễn tội cho ngài, nhưng bệ hạ tiếc tài, nên lệnh cha gia tới ban rượu thịt."

" Đa tạ hoàng thượng, đa tạ công công." Tả Thiếu Dương hời hợt chắp tay:

" Cha gia cũng chưa ăn, vừa vặn hôm nay tiếp rượu Tả đại nhân, cùng nhau đón năm mới."

" Không dám nhận."

" Nên mà." La công công tuy nói lời khách khí, nhưng không hổ là người bên cạnh hoàng đế, giỏi ăn nói, nghe qua thấy rất ấm lòng:

Mấy tên thái giám đem hết nông cụ trong kho ra, thấy mấy con gà, không tùy tiện đụng chạm, Tả Thiếu Dương liền bế bọn chúng tới bếp, bọn họ quét dọn rồi trải thảm dày, bày bàn lên đó, rất nhanh đã có cả bàn tiệc thịnh soạn, rượu được mở si, đặt lên lò lửa bên ngoài hành lang để hâm nóng, mùi thơm ngào ngạt.

Đám Trang lao đầu biết không đủ tư cách tham gia đều lui ra ngoài tiểu viện, trong phòng còn có hai cung nữ mỹ lệ gắp thức ăn rót rượu.

La công công mời Tả Thiếu Dương ba chén rượu, nói những lời tốt lành năm mới, làm y thấy phải móc túi mừng tuổi ông ta thì ông ta chuyển đề tài.

" Thi chú đứng là bệnh như mãnh hổ, chuyện Tả đại nhân chữa bệnh ở Cù Châu được thứ sử Cù Châu báo lên triều đình, xin ban thưởng cho đại nhân. Bấy giờ hoàng thượng mới biết căn bệnh này không như người ta nghĩ xưa nay, biết Tả đại nhân tới Cù Châu chữa bệnh chứ không phải tới Tô Châu chơi bời hưởng thụ như nhiều lời xàm tấu ... Tả đại nhân lấy thân mạo hiểm, cứu chữa người bệnh, đúng là phúc khí của Đại Đường."

Mấy lời khen này với Tả Thiếu Dương mà nói là tới muộn rồi, giờ y chẳng quan tâm nữa, chữa bệnh cứu người gì chứ, xả thân cứu người gì chứ, đúng là ngớ ngẩn.

La công công thấy sắc mặt Tả Thiếu Dương chẳng thay đổi, thậm chí bên cạnh có hai cung nữ xinh đẹp như vậy chẳng buồn liếc mắt một cái, liền phất tay bảo hai cung nữ ra ngoài, đóng cửa lại, tự mình rót rượu cho Tả Thiếu Dương:" Hiện nay trong triều có rất nhiều trọng thần đi điếu tang mà nhiễm thi chú, thái y hết cách, nói bệnh này không thể chữa được, sắp Tết rồi, không thể làm lòng người hoảng loạn, bệ hạ đã ra cấm lệnh, không được phép thảo luận tùy tiện …. Ài, cũng là vạn bất đắc dĩ, biện pháp cách ly mà Tả đại nhân dùng ở Cù Châu cũng được áp dụng rồi, chẳng qua không thể làm quá công khai, tránh bàn tán.”

“ Dù sao bệnh không chữa không được, hạn chế với cách ly cũng chỉ là biện pháp ngăn cản bệnh dịch lây lan thôi. Hôm nay ta tới đây, một là thăm hỏi đại nhân chúc mừng xuân mới, hai là muốn mời đại nhân chữa bệnh cho quan viên và người nhà, không biết ý đại nhân ra sao?"

Tả Thiếu Dương mân mê chén rượu, món ăn tuy tinh xảo, đẹp mắt, hơn hẳn bàn tiệc Trang lao đầu chuẩn bị, nhưng y chẳng thấy ngon miệng bằng:" Con người ta tục lắm, chẳng để ý mấy lời khen đâu, chỉ muốn biết, nếu chữa bệnh cho họ thì ta được gì, có được thả ra không?"

La công công hắng giọng, lắc đầu:" Tội Tả đại nhân không thể tha."

Tên Đỗ Kính đó làm rất tốt, hắn thực sự dồn mình vào đường cùng, muốn biện bạch cũng không thể, Tả Thiếu Dương không thất vọng, chẳng nói gì thêm, ý tứ rõ ràng, thế thì ta tốn công làm quái gì.

La công công lại phải chủ động lên tiếng:" Nhưng hoàng thượng nói, nếu đại nhân trị được bệnh cho các vị đại thần và người nhà họ, sau khi chết truy phong thái tử thái bảo, thụy Dược Công. Đó là nguyên nhân cha gia xưng hô ngài là đại nhân."

Thấy Tả Thiếu Dương không mảy may động lòng, ông ta nói thêm:" Thê tử ngài phong tam phẩm phu nhân, ba thiếp thất phong ngũ phẩm phu nhân, ấm trưởng tử làm Dực huy giáo úy tòng thất phẩm."

" Thế còn được." Tả Thiếu Dương cười, ngửa cổ uống cạn, không đợi La công công vui mừng, y đã nói: " Ta không chữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận