Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 548: Khúc ca xiêu lòng.

Trong phòng cả đám nằm ngồi nghiêng ngả, các cô nương cũng y phục xộc xệch, má hồng hồng, mắt lập lờ xuân ý, càng khiến nam nhân khó cưỡng, Tả Thiếu Dương đếm nhanh, so với lúc y đi, ít nhất thiếu hai người.

Điền Phong lắc đầu:” Không ổn, không ổn, chúng ta vốn đã uống ngất ngây rôi, nếu xem mỹ nhân khiêu vũ, e gục hết, nghe đánh đàn trước đi.”

Mọi người đồng thanh khen hay, những cô nương hầu rượu đứng dậy rời đi, Tả Thiếu Dương lấy ra mẩu bạc vụn đặt vào tay tiểu cô nương hầu hạ mình, khẽ bóp tay một cái, mỉm cười, tiểu cô nương chuyển giận thành vui, hôn chụt lên má y một cái lui ra.

Đám Điền Phong thoáng cái chỉnh lại y phục ngay ngắn, ngồi thẳng lên, thu lại vẻ mặt dâm tiện, Tả Thiếu Dương cứ tưởng vừa xong mình hoa mắt.

"Keng!" Điền Phong đánh cái chiêng thứ ba, một thiếu phụ tuổi ngoài hai mươi, phong tư tha thướt, trang điểm nhẹ, ôm một cây cổ cầm đen nhánh đi vào, quỳ lạy.

Điền Phong nho nhã nói:” Cô nương, gần đây có ca khúc nào mới không?”

Ca cơ khẽ gật đầu, tiếng cổ cầm vang lên, chỉ tình tình mấy nốt, tới khi âm thanh lắng xuống, mới lại gảy thêm vài điệu, tiếng ca du dương như than như khóc vang lên:” Tân khổ tối liên thiên thượng nguyệt, nhất tịch như hoàn, tịch tịch đô thành khối.”

Tả thiếu Dương vừa nghe đã há hốc mồm, đây chẳng phải khúc "Điệp luyến hoa " của Nạp Lan Tính Đức à, sao lưu lạc tới nơi này?

Khúc rất ngắn chỉ thoáng cái đã hết, nhưng đám Điền Phong như chưa thoát ra khỏi cảm xúc của nó, mắt nhắm nghiền, người đung đưa.

Khang Huyền Hồ vuốt chòm râu hoa râm:” Dám xưng tụng Tuân Phụng Thiến bị Thế thuyết tân ngữ coi như trò cười, người này không tầm thường.”

“ Nam nhân si tình tới bậc ấy, vừa đáng phục cũng vừa đáng tiếc.” Người khác bình phẩm:

Điền Phong chắp tay nói:” Điền mỗ tuy đứng đầu khoa cử Long Châu, nhưng so với người này thẹn không bằng, dám hỏi cô nương, người làm ra khúc từ này là ai?”

Ca cơ chấm nước mắt, bản thân nàng cũng bị bài từ này khơi lên tình cảm, đáp:” Nô gia không rõ danh tính người này, chỉ biết đó là người từ châu huyện xa tới, lên kinh tương thân, muốn dùng bài từ này tìm ý trung nhân ý hợp tâm đầu. Nay lưu truyền khắp Trường An, không ít thiên kim tiểu thư vì nó mà si mê. Tỷ muội chúng tôi đọc chuyện Tân Phụng Thiến cứu thê tử đều thương tâm, thiết nghĩ, nếu gặp được nam tử như vậy, cả đời không nuối tiếc gì nữa. Đều khát vọng gặp được tác giả bài từ, thậm chí hoa khôi đầu bảng của Yến Lai lâu tuyên bố, nếu tác giả bài từ tới, nàng sẽ hầu hạ một đêm.”

Nguyên một đám nuốt nước bọt, đêm này tuyệt đối là đêm đầu, nếu không chẳng dám lên tiếng như thế, muốn đêm đầu của những hoa khôi này, chỉ có hai cách, một là khiến các nàng siêu lòng, hai là bỏ tiền chuộc thân, đưa các nàng về nhà hưởng thụ, cách nào cũng có độ khó rất cao.

Cách thứ nhất không nói, phải tùy duyên, cách hai cũng đừng tưởng cứ tiền là giải quyết được, vì các nàng sau khi tích góp một số tiền kha khá, tới khi tuổi cao sắc xuống, tự chuộc thân đi tới phương xa gả cho người ta, chứ không muốn làm đồ chơi trong nhà quyền quý.

Ngũ Thư giật mình nhìn Tả Thiếu Dương, hắn biết Tả Thiếu Dương lên kinh để tương thân, trùng hợp thế sao?

Tả Thiếu Dương không muốn có thêm phiền phức nữa, lắc đầu:” Đừng nhìn ta, ta tới làm thơ tửu lệnh còn chẳng biết nữa là. Nếu có tài đó giờ đã kiếm được tức phụ như ý ôm về Hợp Châu rồi, ở lại đây hóng gió bắc làm cái gì?”

Khang Huyền Hồ nâng chén lên:" Tả hiền đệ khiêm nhường rồi, với y thuật của huynh, kiếm tức phụ thế nào chẳng được. Ngu huynh đã nghe chuyện hiền đệ chẳng những chưa khỏi tay cho Điền hiện đệ, để hắn có thể lần nữa cầm bút tham gia công cử, lại còn chữa khỏi bệnh cho Đồng lão bệnh lâu ngày. Còn từng nghĩ, nếu Tả hiền đệ ứng thí y cử ở Long Châu, vị trí đầu bảng của ngu huynh không giữ được rồi. Sau qua lời Ngu hiên đệ mới rõ, Tả hiền đệ không màng công danh, chỉ muốn hành y cứu người, đúng là bậc Nho y. Bội phục! Bội phục!"

" Đúng đúng, Tả huynh đúng là Nho y thực sự!"

Cả đám vào hùa, nâng cốc rượu uống, ca cơ cũng nhấp một một chút, rồi lấy khăn lụa chấm môi, mỗi cử chỉ động tác đều tràn ngập phong tình mà không dung tục, khiến đám sói già sói trẻ ngứa ran.

“ Cô nương, không biết người đó còn tác phẩm nào nữa không?” Có người lên tiếng hỏi:

“ Người đó còn một bài thơ, mời các vị lắng nghe.” Ca cơ điều chỉnh lại dây đàn:

"Tinh..."

Lần này đã đoán trước được nàng sẽ ngâm bài thơ của Bạch Cư Dị, cho nên Tả Thiếu Dương chuyên tâm thưởng thức tiếng đàn, âm thanh thuần, đơn điệu mà thu hút, tới cả người quen nhạc điện tử như y cũng bị thu hút.

Song có thể khẳng định, loại cổ cầm này nếu không phối hợp với các loại nhạc khí khác, thể hiện bài dài thì khiến khán giả ngủ gật là cái chắc.

Tiếng đàn vừa dứt, Điền Phong thất hồn lạc phách, từ từ đứng lên, cốc rượu rời tay rơi xuống:” Thôi thôi thôi, có người này ở đây, ta còn tranh gì trạng nguyên nữa, chẳng bằng trở về, chẳng bằng trở về.”

Hết hồn, tên này nhắm hẳn ngôi vị trạng nguyên cơ đấy, mà chẳng thể trách hắn nhụt chí, những bài thơ Tả Thiếu Dương nhớ đều là tuyệt tác cả, thi ca sơ Đường còn khá đơn giản, không cách nào so sánh.

Chẳng thể trách Điền thiếu gia ủ rũ n hư thế, trong Toàn Đường Thi Thoại nói, Thái học bac sĩ Ngô Vũ Lăng xem bài thơ này của Đỗ Mục vô cùng tán thưởng, ngay cả A Phòng cung phủ của Đỗ Mục cùng đưa lên lễ bộ thị lang, Đỗ Mục lập tức đỗ đạt.

Ngũ Thư ở bên an ủi:” Điền huynh, nghe thơ của người này thì hẳn là người không chí lớn, trầm luân trong ái tình, hẳn không đi thi tranh trạng nguyên với huynh đâu.”

“ Hắn không đi thi ta càng hổ thẹn, ta mười mấy năm đèn sách, chẳng bằng bài thơ đi tương thân của hắn, dù đề danh bảng vàng, cũng chẳng mặt mũi nào dương dương tự đắc? Không bằng buông tay, quy ẩn điền viên cho rồi.”

Đầu thời Đường, khoa tú tài được coi là khoa mục cao nhất, sau khi đỗ đạt cũng có đãi ngộ rất cao, nội dung khảo thí là "phương lược", còn tiến sĩ khảo thí nội dung là "thời thế", vốn lựa chọn nhân tài phương lược trị quốc, nhưng đầu thời Đường vẫn còn ảnh hưởng lớn bởi thói phù phiếm của thanh đàm Nam triều, từ khảo sinh tới khảo quan, đều say mê câu từ hoa lệ.

Quan chủ khảo chẳng xem nội dung có thực sự là phương lược trị quốc hữu ích không, có nắm được thời thế không, mà xem vần có hợp không, luật có đủ nghiêm không, từ ngữ hoa mỹ không, thậm chí bài rỗng tuếch cũng đỗ được. Cho nên khao tú tài dần biễn thành văn chương gấm vóc, dần dần thịnh hành ở xã hội thượng lưu, thành một loại phong khí, nhân tài khoa tú tài đi xuống bị khoa tiến sĩ, minh kinh thay thế đã thành xu thế rõ ràng.

Nếu Điền Phong bỏ thi thật, không phải mình tạo nghiệt sao? Tả Thiếu Dương lo lắng hỏi Ngũ Thư:” Làm sao bây giờ?”

Ngũ Thư cười đểu, nhỏ giọng thì thầm:” Tả huynh đừng lo, Điền huynh chỉ nói thế để làm giai nhân mủi lòng, đêm nay kiếm cơ hội vào màn làm khách thôi, vừa xong ngu đệ cũng giả vờ phối hợp một chút.”

Té ra là thế, thủ đoạn thật, Tả Thiếu Dương phải giật mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận