Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 848: Gặp lại giữa hoang nguyên. (3)

Miêu Bội Lan nhớ ngày tháng chờ đợi mỏi mòn đó lại ứa nước mắt:" Đến tối còn đi hỏi xem có khách người Đường giống chàng tới trọ không, đến mức chưởng quầy các khách sạn nhớ mặt, vừa thấy bọn thiếp đã lắc đầu nói không thấy."

Tả Thiếu Dương yêu thương ôm chặt các nàng:" Ta đi đường vòng không tới La Ta ... Đều tại ta không tốt, để các nàng chịu khổ."

" Bạch tỷ tỷ cũng đoán, khẳng định có chuyện rồi nên lão gia mới không tới La Ta." Miêu Bội Lan lúc này bỏ cả sự ngượng ngùng thường ngày, nép hẳn vào lồng ngực y:" Thiếp và tỷ ấy thương lượng, tới thẳng Cương Nhân Bố Thiết, dù sao thế nào chàng cũng tới đó. Nên thuê khách thương người Đường hiểu tiếng Tây Vực dẫn đường, tới thẳng đó, nhưng nghe ngóng thì biết Pháp vương đã đi mấy chục năm rồi, trưởng lão và bốn hộ vệ đi tìm chưa về. Dẫn đường kiến nghị tới Quỳnh Long Ngân Thành đợi, đó là đường phải qua khi tới Cương Nhân Bố Thiết, điều kiện nơi đó tốt hơn. Bọn thiếp vừa tới nơi này, nghe ngóng tin tức nói là chàng vừa mới rời đi, vội vàng đuổi theo, thật may, chẳng thương đội nào đi đường vào thời gian này, nên từ xa thấy đoàn người của chàng, bọn thiếp liên ra sức đuổi theo gọi chàng ..."

Lúc này một cơn gió lớn thổi tới, mang theo tuyết mù mịt, Tả Thiếu Dương nói:" Thật ngốc, chúng ta lên xe đã, ngồi đây làm cái gì chứ?"

Vừa đứng lên mới chú ý bốn xung quanh họ đều có người chia ra cảnh giới, Đạt Long Tân và ba nam hộ pháp tuyết phủ trắng người vẫn đứng như tượng. Tả Thiếu Dương đi tới giới thiệu các nàng, cả đám người quỳ xuống.

Hai nàng nào đã bao giờ nhận đại lễ thế này, nhất là còn có ông già như Đạt Long Tân, chẳng biết làm sao, Tả Thiếu Dương quen rồi, cười ha hả dẫn hai nàng lên xe, hô to xuất phát.

Từ Quỳnh Long Ngân Thành tới Cương Nhân Bố Thiết Đàn Thành mất nửa tháng, bọn họ phải đi trong gió tuyết, không hề dễ dàng. Nhưng với Tả Thiếu Dương mà nói lại là hành trình ấm áp, có hai nàng ở bên, hành trình chẳng những không còn buồn tẻ, tăng thêm không ít sinh thú.

Đoạn đường này kẻ thù duy nhất của họ chỉ là thời tiết mà thôi, may là Tả Thiếu Dương chuẩn bị sẵn, y mua rất nhiều thuốc, nên tuy có người mắc bệnh, nhưng đều qua được. Chuyện này không ai bất ngờ cả, họ đều đã có lòng tin lớn lao với Pháp vương của mình.

Đến được Đàn Thành thì đã gần Tết theo lịch Tạng rồi, nhưng mà tới nơi Tả Thiếu Dương trố mắt.

Thành cái quái gì chứ, chẳng qua là một ít dân cư sống quanh tế đàn, tế đàn đó to như cái sân bóng là một ngọn đồi nhỏ được sản bằng, bốn phía lấy đá đắp lên. Chính giữa tế đàn dựng một cán cờ cao chọc trời, treo chi chít lá cờ đủ màu.

Dân cư sống tản mác xung quanh tế đàn, một nửa dùng tường đất đắp lên những căn nhà một tầng thấp bé, nửa còn lại là những cái lều da trâu, hoặc rách rưới, hoặc đen xì xì.

Không ít người không nhà để về quần áo rách rưới co ro trong góc khuất tránh gió, run lẩy bẩy, thứ duy nhất giữ ấm cho bọn họ là mấy con cừu, cừu ở ngoài, người ở trong, rúm rõ một chỗ. Có cả thi thể chết cứng trong tuyết, chẳng ai khiêng đi, cứ vứt đó.

Phía sau cái gọi là Đàn Thành này chính là núi Cương Nhân Bố Thiết, ngọn thần sơn hùng tráng đó bao phủ trong thế giới băng tuyết, lạnh lùng từ trên tầng mây cúi đầu nhìn xuống chúng sinh.

Gần tới Đàn Thành, Đạt Long Tân phái Kỳ Gia và Mạt Gia về thông báo, ra đón bọn họ chỉ có hơn ba mươi vị lạt ma gầy gò, có già có trẻ, mặc không đủ ấm, môi tím tái như nghiện. Tuy vậy, trên mặt không kiềm chế được niềm vui, quỳ ở bên đường nghênh tiếp Pháp vương.

Pháp vương lúc này ngây ra như ngỗng ỉa, thiếu chút nữa quay đầu bỏ chạy, đây là địa bàn của mình à? Lãnh đạo nhúm người như ăn mày này chống lại Thổ Phồn, trò cười sao?

Thành chủ của Đàn Thành do quốc vương Tượng Hùng phái tới, đó là người duy nhất ăn mặc ra dáng một chút. Trên lý thuyết thành chủ mới là người quản lý mọi việc ở đây, kỳ thực do sức ảnh hưởng quá lớn của Kiệt Nhĩ Giáo, phàm có chuyện trọng đại, không thể không tìm người lãnh đạo giáo phái thương lượng.

Tả Thiếu Dương bảo đám lạt ma đứng lên, quan sát xung quanh, không phát hiện ra bất kỳ chùa miếu nào, hỏi:" Chùa của chúng ta ở đâu?"

Thành chủ ngớ người, Đạt Long Tân vội đáp:" Pháp vương, chúng ta tu luyện trong sơn động ạ."

Sơn động?

Tả Thiếu Dương muốn khóc, vừa xong chê người ta là ăn mày, giờ hay rồi, mình thì trực tiếp thành dã nhân luôn. Y không biết rằng Bổn Giáo mới đầu đúng là không có chùa miếu, đến khi Phật giáo truyền vào Tây Vực, cùng với việc Phật giáo xây dựng chùa miếu, Bổn Giáo mới xây dựng chùa. Trước đó bọn họ đều tu luyện trong sơn động hoặc trong nhà.

Còn gì để nói nữa, Tả Thiếu Dương thành cái xác không hồn đi theo Đạt Long Tân tới nơi tu đạo của Kiệt Nhĩ Giáo, đó là một tòa sơn động, nhìn bên ngoài không lớn lắm, bên trong đen xì xì, mặt đất trải ít bồ đoàn vừa rách vừa mỏng, trong sơn động thờ mấy bức tượng thần.

Hết rồi, chẳng còn gì cả.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào, Tả Thiếu Dương cúi đầu bóp trán một lúc, cố lắm mới nói ra được một câu:" Dựng lều cho mọi người ở đi."

Dọc đường đi bọn họ đều ở trong lều, tơi nơi rồi, không ngờ vẫn phải ở trong lều, làm y không tiếp nhận được, nhưng còn cách nào khác, nhìn cuống phong cuốn tuyết bay mù trời.

Thế nhưng bây giờ chỗ ở cho đoàn người bọn họ cũng chưa phải là quan trọng nhất, Tả Thiếu Dương lo lắng hơn là những lưu dân sống ngoài đường kia làm sao? Ngẩng đầu lên, tuyết vẫn không ngừng rơi, mây đen dày đặc, trận bão tuyết này mới này mới chỉ bắt đầu thôi.

Chuyện cấp bách hiện nay là cứu mạng.

Tả Thiếu Dương ra lệnh cho đàn chủ:" Triệu tập bách tính không có nhà cửa, lều ở tới đây, ta phát đồ chống lạnh cho họ."

Thành chủ chủ sững sờ hỏi lại:" Pháp vương muốn phát đồ cho họ sao?"

" Đúng, nếu không họ làm sao qua được mùa đông này chứ?"

" Nhưng đó là tài sản của Pháp vương cơ mà ..."

Đám người này suy nghĩ giống hệt Đạt Long Tân, các ngươi xem nhẹ bách tính, chỉ biết thờ phụng thần, bảo sao sau này Phật giáo tới lại nhanh chóng quét sạch các ngươi như thế, y không nhiều lời, nghiêm giọng quát:" Mau triệu tập họ đi."

Thành chủ tuy là trưởng quan hành chính tối cao, nhưng không dám trái lời Pháp vương, huống hồ chuyện tốt như cứu tế nạn dân không có lý do gì để phản đối, mau chóng phải ba mấy lạt ma đi khắp toàn thành bảo bách tính tới tế đàn nhận cứu tế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận