Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 854: Trận quyết chiến. (1)

Tới đây trải qua năm năm kiên trì, Tả Thiếu Dương đã có hơn hai vạn dân được huấn luyện quân sự, chỉ cần một mệnh lệnh của y, sẵn sàng tác chiến, thêm vào một vạn tinh nhuệ Đại Đường, y nhìn thấy hi vọng kháng cự Thổ Phồn.

Quan trọng hơn, vạn quân dễ kiếm một tướng khó tìm, y đã có một danh tướng thống lĩnh quân đội của mình.

Tiết Vạn Thế cũng hiểu hoàng đế gài mình tới vùng đất xa xôi này với mục đích gì, cho nên ra sức giúp Tả Thiếu Dương huấn luyện đội ngũ.

Cương Nhân Bố Thiết lấy thủ công nghiệp làm trọng điểm phát triển, thêm vào y thuật cao siêu của Tả Thiếu Dương thu hút người các nơi tới, giờ đạt tới cực hạn, kỳ thực hai năm qua sự phát triển đã chững lại.

Muốn phát triển thêm nữa, chỉ có thương nghiệp, Cương Nhân Bố Thiết một bên là Nê Bà La, Thiên Trúc, một bên là Tượng Hùng, Thổ Phồn, đi xa hơn nữa có Ba Tư, Đại Đường, muốn phát triển thương nghiệp không phải không thể.

Tuy trước kia Tả Thiếu Dương có quân đội, nhưng đều là mục dân cả, dùng tới một cái là khó tránh khỏi tổn hại kinh tế, mà kinh tế Cương Nhân Bố Thiết tuy phát triển nhanh nhưng cũng mong manh, người dân còn chưa có tính lũy. Lúc này có đội quân chuyên nghiệp rồi, cùng Tiết Vạn Thế bàn bạc, phái quân đi tiêu diệt đám cường đạo, mã tặc nhan nhản ở khu vực này. Đồng thời vạch ra một vòng tròn năm mươi dặm quanh Đàn Thành, tuyên bố, thương nhân bước vào phạm vi này sẽ được bảo hộ của Pháp vương y, kẻ nào tấn công thương đội sẽ bị thần trừng phạt.

Tiếp đó Tả Thiếu Dương không cần đợi có thương nhân bị tấn công, chủ động phái Tiết Vạn Thế dẫn quân truy quét, không chỉ đánh tan, mà hắn còn đuổi tới tận hang ổ bọn cường đạo, đốt phá sạch sẽ, cướp toàn bộ tài vật chúng tích lũy nhiều năm. Số tiền này Tả Thiếu Dương không lấy một đồng, toàn bộ phát cho tướng sĩ, vì thế nhiệt tình tiễu phỉ của họ cực cao.

Sau vài trận thắng lợi, cùng tuyên truyền của tín đồ Kiệt Nhĩ Giáo, thương cổ các nơi kéo tới Đàn Thành, lấy đây làm cơ sở buôn bán.

Thương cổ là những người tin tức linh thông nhất, bọn họ thậm chí chủ động báo tin cho quân đội nơi có cường đạo ẩn náu, kết quả luôn là những cuộc thanh trừng đẫm máu. Thu được mật ngọt đám tướng sĩ đều kích động, diện đả kích cứ vậy tăng dần.

Từ đây Cương Nhân Bố Thiết bước vào giai đoạn phát triển nhảy vọt thứ hai, kế hoạch xây tường thành trì hoãn tới năm năm được khởi động lại.

Trong thời gian này, Tang Tiểu Muội và Bạch Chỉ Hàn lần lượt sinh cho y một nữ nhi và một nhi tử.

Nhớ nhung năm đứa con ở nhà, Tả Thiếu Dương trút hết tâm huyết lên hai đứa bé này.

Khuê nữ của Tang Tiểu Muội quậy phá vô cùng, nha đầu ba bốn tuổi đã biết cưỡi dê đuổi người ta, cả ngày đi chơi đến khi bẩn thỉu như ăn mày mới mò về nhà, bị mẹ đánh vẫn cười khanh khách. Bạch Chỉ Hàn sinh hai nhi tử, đứa trước cũng rất phá phách, còn đứa này lại trái ngược hoàn toàn, hướng nội, ngoan hết sức, thích ở một mình, thích ngồi chống cằm nhìn phố xá tấp nập, thích đọc sách.

Năm Trinh Quan thứ mười sáu, thương đội đầu tiên do Tả Thiếu Dương phái đi đã tới Trường An, báo tin họ đã tìm thấy bảo tàng trên Hoa Sơn, giá trị khó ước đoán, cũng không thể tiêu hết một lúc được tránh bị nghi ngờ, nhưng đủ Pháp vương xây một tòa thành rồi. Tả Thiếu Dương yên tâm, vay tiền thương cổ xây thành, lúc này nhân khẩu Đàn Thành gần mười vạn, cự thương hào phú quy tụ ở đây không ít, một bức tường thành kiên cố là khao khát của tất cả mọi người, được hưởng ứng nhiệt liệt.

Năm Trinh Quan thứ mười bảy, khi tường thành dần thành hình quốc vương Tượng Hùng bắt đầu lo lắng, nhưng tin tức báo về Pháp vương Cương Nhân Bố Nhĩ tới giờ vẫn chỉ sống trong tiểu viện nhỏ, hàng ngày trừ thi thoảng đi chữa bệnh, ban phúc cho bách tính thì ở nhà chăm sóc con cái, không thấy có hành động nào đặc biệt. Việc quản lý Đàn Thành vẫn nằm trong tay thành chủ và quan viên ông ta phái tới, không can thiệp vào công việc hay bổ nhiệm người người của họ, nên yên tâm.

Kỳ thực Tả Thiếu Dương đã âm thầm làm không ít việc, như mua chuộc quan viên bên cạnh tán phổ Thổ Phồn, gài cả tai mắt của mình tới Thổ Phồn, Đại Đường.

Bảy năm qua Thổ Phồn đã chinh phụng toàn bộ phía đông Tây Vực, tiếp giáp hoàn toàn với Đại Đường, toàn bộ Tây Vực chỉ còn lại Dương Đồng và Tượng Hùng nữa mà thôi. Lý Thế Dân càng nhận thức được sự cường đại của Thổ Phồn, càng tăng cường nâng đỡ Tả Thiếu Dương kiến thiết Đàn Thành, để thành quân cờ kiềm chế Thổ Phồn. Thương cổ qua lại hai vùng đều có ưu đãi lớn về thuế quan, chỉ cần là thương đội mang theo ấn của Pháp vương, không những được giảm thuế, lại còn được phép mua bán những hàng hóa mà nơi khác bị hạn chế, tạo ra phồn vinh lớn ở nơi này.

Trải qua tám năm, rốt cuộc tường thành vững trải đã xây xong, còn có sông hộ thành rộng lớn, dẫn nước tuyết ở thần sơn chạy vào.

Kế hoạch tiếp theo của Tả Thiếu Dương là tích góp lương thực, đảm bảo trong thành có thể tự cấp tự túc thời gian dài.

Cùng lúc này 20 vạn đại quân của Thổ Phồn đã tới biên cảnh Dương Đồng, đây là minh hữu cuối cùng của Tượng Hùng để chống lại Thổ Phồn, nếu Dương Đồng diệt vong, Tượng Hùng không thể giữ mình.

Thế nhưng quốc vương Tượng Hùng chẳng biết ngu ngốc hay là khiếp sợ trước Thổ Phồn, vẫn muốn tin vào minh ước với Thổ Phồn, không hề chuẩn bị chiến tranh. Tình báo truyền tới tai Tả Thiếu Dương, y biết không thể mang chút ảo tưởng nào với ông ta nữa.

Nên khi đại quân Thổ Phồn tiến đánh Dương Đồng, Tả Thiếu Dương bất ngờ huy động sáu vạn đại quân được Tiết Vạn Thế dày công huấn luyện đánh vào Thổ Phồn, dọc đường đi không ngừng hư trương thanh thế, tuyên bố đoạt thành La Ta.

Chiêu vây Ngụy cứu Triệu này tác dụng rõ ràng, Tùng Tán Can Bố khẩn cấp rút bớt quân về thành La Ta, nhờ thế Dương Đồng thành công đánh bật quân Thổ Phồn khỏi lãnh thổ. Tả Thiếu Dương hiểu binh lực Thổ Phồn vượt xa mình, còn là hùng sư bách chiến, nhuệ khí đang cao không cách nào chống lại, tất nhiên không chọi cứng. Cho nên y phái tín sứ tới Nê Bà La, Thiên Trúc, Đại Đường cầu viện.

Tùng Tán Cán Bố nào ngờ bỗng dưng bị đâm sau lưng như thế, làm hỏng chuẩn bị nhiều năm của hắn, nổi giận yêu cầu quốc vương Tượng Hùng giao Tả Thiếu Dương ra. Quốc vương Tượng Hùng hơn ai hết hiểu rõ ảnh hưởng của vị Pháp vương này, đừng nói y có quân đội hùng hậu bảo vệ, chỉ sợ ông ta dám đưa ra lệnh này, bách tính kéo vào đốt vương cung của ông ta, cho nên lờ đi.

Thổ Phồn lấy đây làm cớ, đàm phán đình chiến với Dương Đồng, sau đó chuyển mũi nhọn vào Tượng Hùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận