Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 452: Mọi chuyện đều thuận lợi.

Hầu Phổ tới, Tả Thiếu Dương đẩy hết trách nhiệm rồi nhẹ nhàng thoát thân, tuy hắn không được lòng người lắm, nhưng người ta có quyền định đoạt, đám đông bao vây lấy hắn nhao nhao đòi thuê ruộng.

Những nông hộ này toàn là người phụ cận, Hầu phổ rất quen thuộc bọn họ, chẳng mấy chốc đã xác định được mười lăm hộ vốn sống ở thôn gần ruộng, gánh nặng gia đình không lớn, lao động khỏe mạnh, cùng bọn lập văn khế.

Tả Thiếu Dương cảm thấy không biết có phải mình dẫm phải phân chó không, gần đây mọi chuyện đều diễn ra vô cùng thuận lợi.

Miêu Bội Lan và Tả Thiếu Dương đã có ước hẹn chung thân, chỉ là phải đợi y cưới thê tử rồi mới quá môn, chuyện này phu thê Tả Quý đã chính thức sang gặp Miêu mẫu và Miêu Bội Lan nói chuyện, hai nhà đã quyết định. Bề ngoài thuê Miêu Bội Lan làm ruộng, thuê Miêu mẫu chăm sóc bệnh nhân, trong lòng Miêu Bội Lan đã coi mình là người Tả gia, cho nên chuyện tiếp nhận ăn ở của Tả gia không cần câu nệ nữa, quan hệ hai nhà càng thêm thân mật.

Cả nhà Lý đại nương ký văn khế thuê ruộng của Tả gia, tổng cộng hai mươi mẫu, nhưng Lý đại nương tuổi cao, sau khi trúng gió càng yếu, không thể làm ruộng, cho nên Tả Thiếu Dương thuê bà trông hậu hoa viên, chăm sóc gà qué, bao ăn ở, một tháng 300 đồng.

Long thẩm xem như được thăng chức có thêm người phụ giúp, phu thê Tả Quý ở tây biệt viện, có Thảo Nhi chăm sóc, còn Đinh Tiểu Tam ở Quý Chi Đường trông nhà.

Lý Đại Nương cảm kích không thôi, khóc khóc mếu mếu muốn làm gia nhân Tả gia báo đáp, Tả Thiếu Dương từ chối, như Thảo Nhi cũng không phải nha hoàn của Lương thị, nếu muốn có thể đi bất kỳ lúc nào, đương nhiên nói thế chứ cô bé không còn chỗ nào để đi. Đinh Tiểu Tam cũng là hỏa kế ký hợp đồng lĩnh lương đàng hoàng không phải nô bộc.

Thế là Bạch Chỉ Hàn vô cùng vinh dự trở nô bộc duy nhất của Tả gia, thực sự là rất tréo ngoe.

Bốn đứa đệ muội của Miêu Bội Lan hai đứa lớn đã đến tuổi đi học, Tả Thiếu Dương thấy mình nên thực hiện trách nhiệm của tỷ phu rồi. Trước kia Tả Thiếu Dương cũng đã từng có ý dạy đám Đại Tử nghề thuốc, nhưng chúng tiếp thu không tốt, cho rằng tư chất chúng không đủ, sau mới nhớ ra bọn chúng chưa đi học biết chữ, không có cả kiến thức cơ bản thì làm sao mà học được. Thế nên thương lượng với Cù lão thái gia xem ông có thể dạy chúng học không?

Cù lão thái gia nghe vậy thì mừng lắm, đồng ý ngay, ông ở không buồn chán, liền lập tức dọn một tiểu viện độc lập, dạy mấy đứa bé học tập. Khỏi nói Miêu mẫu sung sướng thế nào, Miêu gia bao nhiêu đời mới có người đi học biết chữ, lại còn liền một lúc bốn đứa, Miêu Bội Lan còn chút ghen tị, song nàng nhiều tuổi rồi không thể đi học, lại còn lo việc đồng áng.

Mọi chuyện đâu vào đó, chiến tranh dường như đã lùi xa không còn dấu vết nào nữa.

Với phu thê Tả Quý, bây giờ chỉ cần lo xong hôn sự cho nhi tử và Bạch Chỉ Hàn là có thể yên tâm xuống suối vàng báo công với tổ tiên rồi.

Đã giải trừ cấm lệnh mỗi người một đấu lương thực, toàn bộ lương thực ở chùa Thanh Phong được mang về nhà. Tả Thiếu Dương cùng Miêu Bội Lan, Bạch Chỉ Hàn tìm Trí Không đại sư, nhận lại bốn mươi đấu gạo, mười đấu trong ba ngày chuẩn bị chạy nạn đã ăn hết rồi, lương thực quả nhiên là dấu trong bụng tượng Phật, không hiểu vì sao trước kia quan binh không phát hiện, hẳn là có cơ quan, song đó là bí mật của người ta, Tả Thiếu Dương không tiện hỏi.

Tiêu Vân Phi mấy hôm nay biệt tăm, Tả Thiếu Dương hỏi ông ta ở đâu, Trí Không nói không biết, y liền cắm một cành cây làm dấu hiệu, nhưng mãi không thấy ông ta tới tìm.

Vị lão ca này của mình đúng là như rồng thần thấy đầu chẳng thấy đuôi, tính ra mình cũng không phải hoàn toàn nói dối mà, nha đầu Răng Thỏ gần đây cứ nhìn mình soi mói, làm như muốn phân biệt câu nào của mình là thật, câu nào là giả vậy, và tất nhiên y vẫn ngủ một mình rồi.

Chập tối hôm đó Triệu Tam Nương tới cáo từ, đã có người thuê hiệu nhà nàng, đặt cọc tiền thuê tới nửa năm, tạm thời cắn răng mua được lương thực ăn rồi, nàng là quả phụ sống nhờ nhà người ta sẽ có điều tiếng không hay, tới cảm tạ rồi dẫn hai đứa con gầy yếu về nhà.

Tiếp đó toàn bộ Tang gia tới tìm Tả Thiếu Dương, Tang Tiểu Muội được Hoàng Cầm dìu đỡ.

Thời gian qua Tang gia được ăn uống bình thường, ngoài ra Tiểu Muội còn được Tả Thiếu Dương cho ăn cháo thịt nạc nhân sâm, cùng trứng gà bổ dưỡng, Tiểu Muội đã khỏe hẳn, chỉ là vẫn gầy gò lắm, cằm nhọn hoắt, má tọp lại, nhìn mà đau lòng. Chợt nhớ mấy hôm nay không đi thăm nàng rồi, chỉ bảo Thảo Nhi đưa cháo, không phải y bao biện, nhưng y quá bận, không thể chiếu cố chu toàn mọi mặt.

Tang Tiểu Muội cười gượng:” Hiện giờ có thể mua được lương thực rồi, bọn muội muốn chuyển về.”

“ Trong nhà còn tiền không?” Tả Thiếu Dương nói thêm:” Không được nói dối đâu đấy.”

Tang mẫu thở ngắn than dài chạy lên nói:” Tả thiếu gia, trước khi cậu giúp đỡ nhà ta, trong nhà có bao nhiêu tiền đi mua lương thực rồi, đã tiêu hết sạch, còn cả của hồi môn của Tam nha đầu từng cho cậu vay trả nợ ấy ...”

Nói tới đó bà ta còn cố ý dừng lại một chút:” Cũng phải mang đi cầm cố đổi lương thực, trong nhà chẳng còn gì nữa, biết làm sao sống bây giờ?”

Coi bà ta như không khí, Tả Thiếu Dương tiếp tục nói với Tiểu Muội:” Muội cứ ở lại đây đi, đợi khi nào cuộc sống trở lại bình thường, có người uống trà thì hẵng về.”

Bình thường Tang Tiểu Muội rất nghe lời y, nhưng chuyện này nàng không theo:” Huynh mời muội giúp kinh doanh quán trà, chứ không phải hưởng phúc, chắc bây giờ chẳng có ai tới uống trà đâu, nhưng không mở cửa thì càng chẳng có ai tới.”

Tả Thiếu Dương chưa bao giờ thực sự quan tâm tới thu nhập từ cái quán trà đó, nhưng đã giao việc cho nàng thì phải tôn trọng nàng, không thể để Tiểu Muội cảm thấy đang nhận bố thí:” Muội nói đúng, vậy muội về mở quán, quy củ cứ làm theo như cũ, mỗi ngày ta sẽ bảo Thảo Nhi mang đồ ăn tới cho muội.”

Tang mẫu cuống lên chạy hẳn tới trước mặt Tả Thiếu Dương:” Vậy nhà ta thì sao? Tả thiếu gia, ta là mẹ của Tiểu Muội, cậu phải cho chúng ta chút gì ăn chứ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận