Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 282: Phú quý bất ngờ.

Buổi chiều chỉ có vài người bệnh thương hàn cảm mạo tới khám, bận rộn vài ngày, khó khăn lắm mới thả lỏng được một chút. Đương nhiên Tả Quý càng hi vọng bận rộn hơn nữa, ít nhất như vậy có thể kiếm tiền, thời gian dài Quý Chi Đường kinh doanh ế ẩm để lại ám ảnh trong ông, tuy chữa bệnh không kiếm được bao tiền, song cứ phải người ra người vào mới có thế yên tâm được. Lương thị là mừng nhất, vì không còn lo lắng nhi tức phụ tương lai nữa, Bạch Chỉ Hàn dung mạo tuyệt thế như vậy, chẳng lo lửa gần rơm lại chả bén.

Đám binh sĩ ngủ trước hiên nhà đã rút hết, bọn họ có điểm tập trung rồi, trước đó ở đây chỉ là tạm thời để ổn định lại mà thôi.

Trời nhá nhem tối, trống cầm canh từ xa xa truyền lại, Tả Thiếu Dương vào phòng bào chế thuốc, nhấc cái nồi sắt lớn lên, tiếp đó là rời gạch lót phía dưới, nín thở chui vào trong cái hầm ngột ngạt, nhanh chóng lấy ra năm đấu gạo. Sắp xếp mọi thứ đâu vào đó, kiểm tra không co sơ hở mới mang gạo ra ngõ sau nhà.

Nghĩ rằng phải đợi một lúc, nhưng vừa ra ngõ đã thấy hai cái xe đẩy, bên trên chất thành đống lớn, dùng vài che chắn ràng buộc cẩn thận, song cạnh xe lại chẳng có người. Đang lấy làm lạ thì trong bóng tối có người nhảy ra gọi:” Ân công, ta đây.”

Không thích kiểu xưng hô này, huống hồ Tả Thiếu Dương không thấy mình xứng đáng, xua tay:” Đừng gọi ta là ân công, huynh nhiều tuổi hơn ta, cứ gọi ta là tiểu lang trung, hay đại lang như mọi người là được.”

“ Vâng vâng.” Phó Đại Công thấy gọi thế quá tùy tiện, không thể hiện được sự cảm kích của mình, cẩn thận trình bày:” Thiếu gia, tổng cộng có sáu mươi thớt lụa, năm mươi đống bông tơ, hai mươi mấy tấm da ngựa, da dê và mười mấy tâm da thỏ, cáo, điêu, đều mới hết. Ngoài ra còn có bốn chục bộ quần áo nam nữ đã hoàn thiện, có vài bộ do đích thân ta chọn, ta làm nghề này lâu năm, có chút kinh nghiệm, dựa vào vóc dáng của lệnh tôn, lệnh từ cùng thiếu gia và nha hoàn của người chọn ra đấy.”

Tả Thiếu Dương chẳng sửa cách xưng hô của hắn nữa, chỉ là chưa yên tâm hỏi:” Hai cái xe lớn như thế này, một mình huynh kéo tới à?”

“ Sao kéo được ạ, là ta sai hai hỏa kế tâm phúc kéo tới đầu ngõ, sau đó đuổi chúng đi rồi mới tự mình kéo xe tới đây, cho nên không ai biết đâu ạ.” Phó Đại Công không ngốc, chuyện này liên quan tới tính mạng cả nhà hắn:

“ Được.” Tả Thiếu Dương vào nhà, lấy túi bột mì đã chuẩn bị sẵn ra đưa cho ông ta:” Đây là năm đấu bột mì đen như ta đã hứa.”

Phó Đại Công run run mở túi ra, cho tay vào nhón một chút bỏ vào mồm, đúng là bột mì, dù là loại kém nhất, nhà hắn còn chưa bao giờ ăn loại này, nhưng bây giờ còn quý hơn cả vàng, già trẻ trong nhà được cứu rồi, nước mắt lã chã rơi, nghẹn ngào nói:” Đa tạ ân công, ta thay mặt toàn bộ già trẻ trong nhà tạ ơn ân công cứu mạng ...”

Nói xong vén vạt áo định quỳ xuống.

Tả Thiếu Dương giữ lấy hắn ta:” Được rồi, huynh mau về đi, sắp giới nghiêm đấy, đi đường cẩn thận.”

Phó Đại Công khóc không nói ra lời nữa, buộc thật chặt túi bột mì lên người, đi vài bước còn quay lại lạy ba cái sau đó mới vội vã trở về.

Hắn ta đi rồi, Tả Thiếu Dương mới gõ đầu, nhìn hai cái xe mà nản, sức y khuân chỗ tơ lụa này vào nhà thì kiệt sức mà chẳng biết bao giờ mới xong, đáng lẽ phải nhờ người ta mang vào nhà hộ, đành phải đi nhờ Miêu Bội Lan, Bạch Chỉ Hàn vận chuyển hộ.

Miêu Bội Lan rất khỏe, một mình mang được gấp ba lần Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàng, tay chân cứ thoăn thoắt, chẳng mấy chốc khiêng hết hàng hóa vào bên trong phòng ngủ Tả Quý, chất đống ở góc phòng.

Tả Quý nhìn đống tơ lụa như ngọn núi nhỏ trong phòng, cảm giác không khác gì nằm mơ, trước đó cả nhà chỉ có mấy cái chăn vải gai cũ nát, nhi tử nửa đêm cảm lạnh, vợ chồng ông còn phải lấy chăn của mình nhường cho, đôi phu thê già cắn răng ngồi chịu lạnh suốt một đêm, lúc đó ai tưởng tượng được một ngày như thế này.

Tay run run sờ đống tơ lụa, Tả Quý bảo thê tử:” Chỗ y phục làm sẵn chia ra, cho Trung Nhi, Hồi Hương, Hầu Phổ, phải rồi, còn có Chỉ Nhi, Miêu cô nương, chia hết. Ta thấy trong này không có y phục trẻ nhỏ, vậy làm cái mới cho Đại Đậu và Đậu Hoa đi ...”

“ Thiếp thân thấy cần gấp bây giờ là lồng mấy cái chăn và đệm, đêm nay có chăn ấm mà nằm rồi, lão gia thấy sao?” Lương thị mừng tới rơi nước mắt, sụt sịt nói:

Tả Quý gật đầu liên hồi: Bà nói đúng, làm mấy cái chăn cho mọi người giữ ấm.”

Nói là làm, Lương thị nhanh chóng lấy mấy cái áo làm sẵn ra, không quá bắt mắt, song đều là đồ tốt, nữ nhân thời đó ai cũng thạo nghề may và nhìn là biết ngay, phân chia theo kích cỡ cùng đồ nam nữ xong, lấy một cái ướm lên người nhi tử:” Hơi rộng một chút, mà không sao, mùa đông mặc rộng mới đúng, bên trong dễ lồng thêm y phục.”

Tả Thiếu Dương nhìn cha mẹ vui như thế thì ấm lòng, cười:” Mẹ, không chỉ rộng một chút đâu, thế này mặc thêm vài bộ nữa bên trong mới vừa, lúc ấy chẳng phải con thành béo tròn béo trục à.”

Lương thị cười vui vẻ, lại lấy ba bộ váy áo đưa cho Bạch Chỉ Hàn, bây giờ thân phận của Bạch Chỉ Hàn là nô tỳ của Tả gia rồi, chuyện ăn mặc tất nhiên do Tả gia cung ứng, nàng giữ đúng thân phận của mình, chứ không phải tới ngoài làm nha hoàn bên trong làm tiểu thư như Tả Thiếu Dương nghĩ, bởi vậy nhún eo tạ ơn nhận lấy. Song Miêu Bội Lan thì khác, nói thế nào cũng không chịu nhận.

Biết tính Miêu Bội Lan quật cường, không bao giờ vô cớ nhận thứ của người khác, Tả Thiếu Dương đành bảo mẹ mình thôi.

Dặn dò mọi người nhất quyết không được đem chuyện này kể ra bên ngoài, sau đó bắt đầu làm chăn.

Còn nhớ Cù lão thái gia trước kia khen Bạch Chỉ Hàn thêu thùa rất giỏi, tới cả người nhà quan gia ở kinh thành còn nhờ nàng làm y phục cho, Tả Thiếu Dương chỉ cho là nói quá thôi, vốn đợi cô đại tiểu thư này bêu xấu, nhưng y phải thất vọng rồi, nói nàng giỏi là chưa đủ.

Minh chứng rõ ràng nhất là Lương thị quên cả làm việc, suýt xoa khen ngợi không ngớt, còn Miêu Bội Lan và Miêu mẫu vốn muốn giúp, đều xấu hổ không làm nữa, bà cứ hết sờ lại ôm số tơ lụa, như chưa tin vào sự phú quý này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận