Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 413: Án mạng liên tiếp. (2)

Mọi người vòng qua bên cạnh xem, quả nhiên hai cánh cửa sổ vẫn con lay động, nhìn qua tối om om như cái miệng lớn, trong hoàn cảnh thế này ai cũng khiếp sợ. Tả Thiếu Dương cũng lớn tiếng gọi mà không ai phản ứng, lão giả ngó đầu nhìn, tức thì hét lên lùi lại sau mấy bước.

Tả Thiếu Dương đi tới, cẩn thận nhìn vào trong, thấy Liễu Thiện nằm trên giường, đầu bị đập bẹp, máu thịt nhầy nhụa, cũng thấy bụng lộn tùng phèo.

Đi qua đẩy cửa, cửa bị cài bên trong, bảo Miêu Bội Lan phá cửa vào, thấy cái lư hương dính be bét máu với não trên mặt đất, hiển nhiên đây là hung khí gây án.

Lần này cả lão giả và Thúy Nương đều chạy vào, còn ngó đông ngó tây, ngồi xuống xem gầm giường. Thúy Nương hét lên:” Chuỗi vòng ngũ nhãn lục thông của đại sư đâu?”

Lão giả chép miệng:” Chắc là hung thủ lấy mất rồi ... A, liệu có trên người tên binh sĩ kia không ...”

Nói dứt lời chạy ra ngoài.

Vượng Tài lại đứng khóc, tên này bề ngoài cao lớn mà bên trong mềm yếu:” Đại sư tốt bụng, đưa mọi người lên núi, cho ăn cho ở, vậy mà ... Kẻ nào đang tâm giết hại tàn bạo thế này, còn cướp của ... Ta xuống núi nhất định báo nha môn, bắt hung thủ, xử tử ...”

Người nha môn muốn lên đây thì phải hỏi ý phản quân xem chúng có cho không đã, nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương hỏi vội:” Đại sư dẫn mọi người lên núi có gặp phải phản quân không?”

“ Không ... Khi đó ta cũng lo, hỏi thì đại sư nói biết con đường nhỏ, là kẽ hở giữa những trạm canh của phản quân ... đại sư, hu hu hu ...”

Đúng lúc đó ở ngoài Thúy Nương reo lên:” Đây rồi, cái vòng ở trên người hắn.”

Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan đi tới, lão giả nói:” Lý công tử, lão ra lục thi thể tên quan binh này ... Tìm thấy chuỗi vòng trong người hắn, quả nhiên do hắn làm, hắn vào phòng dùng lư hương giết đại sư cướp báu vật, không may gặp phải thiếu phụ, bị bắn chết ... Ài, thật là, đại sư thiện tâm lại vì kẻ gian tham làm hại, tội quá.”

Miệng nói thế nhưng ông ta âm thầm cất chuỗi vòng vào trong ngực áo.

Tả Thiếu Dương vờ như không nhìn thấy, đi vào phòng lấy chăn đắp lên người Liễu Thiện đại sư, đi ra nói:” Chuyện tới mức này, sáng mai ta rời khỏi nơi này thật sớm, mọi người thì sao?”

Vượng Tài gật đầu:” Ta tất nhiên đi theo công tử.”

Lão giả kéo chặt áo ngực:” Xin lỗi, đồ vô chủ ai tìm được thì là của người nấy.”

Thúy Nương thỏ thẻ:“ Lão ca, chúng ta thương lượng đi, chuỗi vòng cho ta, còn huynh lấy lương thực.”

“ Ngươi nói gì?” Lão giả cười nhạt:” Lương thực trong kho, cùng rương tiền đều là của ta ... À, của năm chúng ta, cơ mà ai biết lão hòa thượng đó có phét lác không ... Dù sao cứ mở ra đã, Lý công tử ...”

“ Ta không quan tâm, giờ ta chỉ muốn xuống núi bình an, các ngươi muốn làm gì thì làm ...” Tả Thiếu Dương cực kỳ chản nản nói:” Có điều đợi ta đi hẵng chia nhau, nếu không ta nhìn thấy lại động lòng.”

Tay giữ Miêu Bội Lan đang phẫn nộ ở bên lại.

“ Tốt, tốt.” Lão giả mừng khôn siết, nhìn Thúy Nương và Vượng Tài:” Các ngươi muốn tranh với ta?”

Vương Tài lấy tay quệt nước mắt:” Ta không cần, sáng mai chôn đại sư xong sẽ xuống núi với Lý công tử.”

Hai người kia hưng phấn tới quên hết cả, lão giả nói:” Đôi phu thê kia trông cũng giàu có lắm, Thúy Nương, cô hứng thú với đồ người chết không?”

“ Chỉ cần là thứ có giá, tiểu muội không quan tâm tới của người chết hay người sống.” Thúy Nương mắt đong đưa với lão giả:

Lão giả thấy những người kia đều không cần, số lương thực trong hầm nếu chỉ có hai người họ ăn mấy năm cũng chẳng hết, mắt hau háu nhìn ngực Thúy Nương:” Hai ta rất hợp nhau đó.”

Tả Thiếu Dương chẳng buồn nghe nữa, bảo Vượng Tài đi ngủ mai sẽ gọi hắn rồi cùng Miêu Bội Lan về đại điện, Miêu Bội Lan tuy giết nhiều phản quân, nhưng đó là hoàn cảnh ngươi sống ta chết, không còn cách nào, bây giờ một đêm chết liền mấy người như thế, lại còn ở nơi toàn truyền thuyết yêu ma quỷ quái, sợ tới người run lên bần bật, có chút gió lay cỏ động là bật dậy kinh hoàng nhìn quanh, Tả Thiếu Dương chùm chăn quá đầu nàng, ôm chặt lấy, thì thầm bên tai nói chuyện cho nàng bớt sợ.

Nói là ngủ nhưng chẳng ngủ được, cứ khi nào Tả Thiếu Dương ngừng nói thì chỉ chốc lát sau Miêu Bội Lan giật mình gọi y, thế là Tả Thiếu Dương đành ngồi đó thì thầm tới khi trời sáng, mà kể cả không vì nàng, y cũng chẳng yên tâm mà ngủ, huống hồ trong đầu đầy chặt suy nghĩ.

Khi Tả Thiếu Dương đi ra, Vượng Tài đã ở ngoài nóng ruột chờ đợi, hắn đã dậy từ rất lâu rồi, đứng ngoài không dám gọi, mắt toàn tơ máu do thiếu ngủ.

Bầu trời âm u, mây ngăn cản hầu hết ánh mặt trời rồi, chỉ có vài tiếng chim lích rích đâu đó của chim đi kiếm ăn buổi sáng mới biết được bây giờ đã sáng rồi.

Thi thể Bá Đào vẫn nằm giữa sân, tuyết phủ lấp chỉ còn thấy một đống tuyết nhô lên. Sáng sớm sương mù cùng mây bao phủ, người đứng cách chục bước chân là khó nhìn rõ được nữa rồi, chẳng ai còn tâm trạng nào di chuyển thi thể hay đem chôn cất, lòng thương hại hay đồng tình cũng không nốt, lúc này ba bọn họ chỉ chung một suy nghĩ, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Lão giả và Thúy Nương chẳng biết có ngủ hay là dậy sớm, hai người đó đứng cạnh nhau nhìn Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan với vẻ dè chừng, vị họ có cung có đao, nếu chẳng may đổi ý muốn số lương thực tài vật kia thì ai cản nổi, lão giả khom người chạy tới cười giả lả:” Hai vị ngủ ngon chứ ạ?”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Cũng được, bây giờ bọn ta hái thuốc rồi xuống núi ngay, hai người không thay đổi ý định sao?”

“ Lão quyết định ở lại đây rồi.” Lảo giả thấy Tả Thiếu Dương không hỏi gì tới lương thực thì mừng vô kể, hăng hái nói:” Để, để lão hái giúp.”

Tả Thiếu Dương đi ra ngoài tường bao, tử thiên bối mọc thành mảng lớn, nó là loại cây chuyên sống ở núi cao, thời tiết khắc nghiệt thế này chẳng những không ảnh hưởng gì, còn tạo điều kiện cho nó phát triển tươi tốt, liền hái một cây mẫu cho xung quanh xem:” Mọi người hái đi, ta vào nhà bếp hấp ít bánh bao làm lương khô đi đường ăn.”

Thúy Nương sợ Tả Thiếu Dương nhìn thấy lương thực lại sinh liên tưởng thì nguy, nhanh nhảu nói:” Lý công tử, để tiểu nữ làm cho, mọi người cùng ăn.”

“ Không cần, hôm qua đại sư đã làm xong rồi, ta chỉ cần cho vào lồng hấp là được.” Nói rồi Tả Thiếu Dương đi vào bếp.

Tử thiên bối rất nhiều, có thêm hai người nhiệt tình giúp đỡ, chẳng mấy chốc đã bọn họ hái được cả gùi, bánh bao cũng hấp xong, được Tả Thiếu Dương cho vào giỏ.

Tả Thiếu Dương chắp tay cáo biệt, nhờ hai người ở lại an táng cho người chết, hai người kia rối rít hứa hẹn, sau đó dẫn Miêu Bội Lan và Vượng Tài xuống núi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận